“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 677
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 677“Mợ chủ, cậu chủ bảo tôi buổi trưa đi đưa cơm cho cô, cô nhớ đừng ăn cơm ở nhà ăn nữa nhé.”“Tại sao?”“Cậu chủ nói đồ ăn ở nhà ăn không có dinh dưỡng, hơn nữa cũng không ngon, nhất quyết muốn tôi đi đưa cơm.”“Vẫn ổn mà, tôi đã ăn gần mười năm rồi.”“Có thể là do cậu chủ thương cô gần đây gầy như vậy đó. Có điều lạ là, cậu chủ dặn tôi nhất định không được cho cô ăn những thực phẩm khiến cho dạ dày của cô không tiêu hóa hết được như đậu nành.”Dì Trương nghi ngờ nói: “Không phải đậu nành rất dinh dưỡng hay sao? Cô ăn mới có thể tốt hơn và béo lên chứ.”Dì ấy vừa nói như vậy, Mạch Tiểu Miên đã hiểu nguyên nhân Kiều Minh Húc yêu cầu dì Trương đi đưa cơm.Hóa ra là lại sợ cô ăn đậu nành ở nhà ăn, buổi tối lại thả rắm thối ra hun anh.Vừa nghĩ tới chuyện tối hôm qua mình đánh rắm liên tục và bộ mặt đen thui của Kiều Minh Húc, cô đã cảm thấy rất buồn cười.Người đàn ông kia, nhất định là điên đến mức muốn mạnh tay đánh cô một trận luôn rồi.Vừa nghĩ tới chuyện anh muốn đánh mông mình, có một loại cảm giác khác thường lại dâng lên, thế mà còn sinh ra mong đợi và ý muốn để anh đánh.Xem ra, cô lại bắt đầu hơi bướng rồi.Vừa ăn sáng xong thì nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc: “Con sâu ngủ ngốc, dậy rồi à?”“Dậy từ lâu rồi, ăn sáng xong luôn rồi.”“Cũng chịu khó quá ha.”“Anh chuyên cần như vậy, em không chịu khó một chút thì ngại lắm.”“Cháo hôm nay được không?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.“Ngon lắm, em còn tưởng rằng anh chỉ biết nấu cháo hải sản, không ngờ nấu cháo trứng gà này cũng là hạng nhất.”“Khi còn sống mẹ anh rất thích nấu các loại cháo cho anh ăn, anh thường xuyên nhìn thấy nên cũng học được.”“Vậy chẳng phải là sau này em có lộc ăn rồi sao?”Mạch Tiểu Miên rất vui mừng hỏi.“Em nghĩ hay nhỉ.”“Chẳng lẽ anh không chịu nấu cho em ăn nữa?”Giọng điệu của Mạch Tiểu Miên buồn bã.“Phải xem biểu hiện của em.”“Em nhất định sẽ biểu hiện ngoan ngoãn, cố gắng ít đánh rắm!”Mạch Tiểu Miên bảo đảm rất trịnh trọng.Kiều Minh Húc xạm mặt lại.Anh không khỏi nghĩ tới tình cảnh tối hôm qua, nghĩ đến câu nói “Báo cáo ông xã, em lại đánh rắm nữa rồi” kia của cô, không nhịn được mà bật cười.
Chương 677
“Mợ chủ, cậu chủ bảo tôi buổi trưa đi đưa cơm cho cô, cô nhớ đừng ăn cơm ở nhà ăn nữa nhé.”
“Tại sao?”
“Cậu chủ nói đồ ăn ở nhà ăn không có dinh dưỡng, hơn nữa cũng không ngon, nhất quyết muốn tôi đi đưa cơm.”
“Vẫn ổn mà, tôi đã ăn gần mười năm rồi.”
“Có thể là do cậu chủ thương cô gần đây gầy như vậy đó. Có điều lạ là, cậu chủ dặn tôi nhất định không được cho cô ăn những thực phẩm khiến cho dạ dày của cô không tiêu hóa hết được như đậu nành.”
Dì Trương nghi ngờ nói: “Không phải đậu nành rất dinh dưỡng hay sao? Cô ăn mới có thể tốt hơn và béo lên chứ.”
Dì ấy vừa nói như vậy, Mạch Tiểu Miên đã hiểu nguyên nhân Kiều Minh Húc yêu cầu dì Trương đi đưa cơm.
Hóa ra là lại sợ cô ăn đậu nành ở nhà ăn, buổi tối lại thả rắm thối ra hun anh.
Vừa nghĩ tới chuyện tối hôm qua mình đánh rắm liên tục và bộ mặt đen thui của Kiều Minh Húc, cô đã cảm thấy rất buồn cười.
Người đàn ông kia, nhất định là điên đến mức muốn mạnh tay đánh cô một trận luôn rồi.
Vừa nghĩ tới chuyện anh muốn đánh mông mình, có một loại cảm giác khác thường lại dâng lên, thế mà còn sinh ra mong đợi và ý muốn để anh đánh.
Xem ra, cô lại bắt đầu hơi bướng rồi.
Vừa ăn sáng xong thì nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc: “Con sâu ngủ ngốc, dậy rồi à?”
“Dậy từ lâu rồi, ăn sáng xong luôn rồi.”
“Cũng chịu khó quá ha.”
“Anh chuyên cần như vậy, em không chịu khó một chút thì ngại lắm.”
“Cháo hôm nay được không?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.
“Ngon lắm, em còn tưởng rằng anh chỉ biết nấu cháo hải sản, không ngờ nấu cháo trứng gà này cũng là hạng nhất.”
“Khi còn sống mẹ anh rất thích nấu các loại cháo cho anh ăn, anh thường xuyên nhìn thấy nên cũng học được.”
“Vậy chẳng phải là sau này em có lộc ăn rồi sao?”
Mạch Tiểu Miên rất vui mừng hỏi.
“Em nghĩ hay nhỉ.”
“Chẳng lẽ anh không chịu nấu cho em ăn nữa?”
Giọng điệu của Mạch Tiểu Miên buồn bã.
“Phải xem biểu hiện của em.”
“Em nhất định sẽ biểu hiện ngoan ngoãn, cố gắng ít đánh rắm!”
Mạch Tiểu Miên bảo đảm rất trịnh trọng.
Kiều Minh Húc xạm mặt lại.
Anh không khỏi nghĩ tới tình cảnh tối hôm qua, nghĩ đến câu nói “Báo cáo ông xã, em lại đánh rắm nữa rồi” kia của cô, không nhịn được mà bật cười.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 677“Mợ chủ, cậu chủ bảo tôi buổi trưa đi đưa cơm cho cô, cô nhớ đừng ăn cơm ở nhà ăn nữa nhé.”“Tại sao?”“Cậu chủ nói đồ ăn ở nhà ăn không có dinh dưỡng, hơn nữa cũng không ngon, nhất quyết muốn tôi đi đưa cơm.”“Vẫn ổn mà, tôi đã ăn gần mười năm rồi.”“Có thể là do cậu chủ thương cô gần đây gầy như vậy đó. Có điều lạ là, cậu chủ dặn tôi nhất định không được cho cô ăn những thực phẩm khiến cho dạ dày của cô không tiêu hóa hết được như đậu nành.”Dì Trương nghi ngờ nói: “Không phải đậu nành rất dinh dưỡng hay sao? Cô ăn mới có thể tốt hơn và béo lên chứ.”Dì ấy vừa nói như vậy, Mạch Tiểu Miên đã hiểu nguyên nhân Kiều Minh Húc yêu cầu dì Trương đi đưa cơm.Hóa ra là lại sợ cô ăn đậu nành ở nhà ăn, buổi tối lại thả rắm thối ra hun anh.Vừa nghĩ tới chuyện tối hôm qua mình đánh rắm liên tục và bộ mặt đen thui của Kiều Minh Húc, cô đã cảm thấy rất buồn cười.Người đàn ông kia, nhất định là điên đến mức muốn mạnh tay đánh cô một trận luôn rồi.Vừa nghĩ tới chuyện anh muốn đánh mông mình, có một loại cảm giác khác thường lại dâng lên, thế mà còn sinh ra mong đợi và ý muốn để anh đánh.Xem ra, cô lại bắt đầu hơi bướng rồi.Vừa ăn sáng xong thì nhận được điện thoại của Kiều Minh Húc: “Con sâu ngủ ngốc, dậy rồi à?”“Dậy từ lâu rồi, ăn sáng xong luôn rồi.”“Cũng chịu khó quá ha.”“Anh chuyên cần như vậy, em không chịu khó một chút thì ngại lắm.”“Cháo hôm nay được không?” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.“Ngon lắm, em còn tưởng rằng anh chỉ biết nấu cháo hải sản, không ngờ nấu cháo trứng gà này cũng là hạng nhất.”“Khi còn sống mẹ anh rất thích nấu các loại cháo cho anh ăn, anh thường xuyên nhìn thấy nên cũng học được.”“Vậy chẳng phải là sau này em có lộc ăn rồi sao?”Mạch Tiểu Miên rất vui mừng hỏi.“Em nghĩ hay nhỉ.”“Chẳng lẽ anh không chịu nấu cho em ăn nữa?”Giọng điệu của Mạch Tiểu Miên buồn bã.“Phải xem biểu hiện của em.”“Em nhất định sẽ biểu hiện ngoan ngoãn, cố gắng ít đánh rắm!”Mạch Tiểu Miên bảo đảm rất trịnh trọng.Kiều Minh Húc xạm mặt lại.Anh không khỏi nghĩ tới tình cảnh tối hôm qua, nghĩ đến câu nói “Báo cáo ông xã, em lại đánh rắm nữa rồi” kia của cô, không nhịn được mà bật cười.