Tác giả:

“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…

Chương 678

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 678Có lẽ là rất lâu rồi không cười vui vẻ như vậy.Nụ cười này của anh đã cười đến mức không nghe nổi nữa, cười vang ha ha, rất không giống với kiểu cười cùng lắm chỉ là môi mỏng hơi nhếch lên, như cười như không lúc bình thường.Đúng lúc thư ký Hoàng Thanh mang tài liệu vào, nhìn thấy Tổng giám đốc cười như vậy thì rất ngạc nhiên, không nhịn được mà hỏi: “Tổng giám đốc, có chuyện gì mà vui như vậy? Hay là nghe được chuyện cười gì?”“Chuyện cười.”Kiều Minh Húc cố gắng dừng nụ cười to của mình lại, nhưng nụ cười kia vẫn vẫn bao phủ gương mặt đã quen cứng nhắc ít tươi cười với người ngoài kia, cười đến mắt cong cong.Chuyện cười có thể khiến cho Tổng giám đốc trước giờ luôn nghiêm túc cười đến mức như vậy, nhất định không phải là một câu chuyện cười bình thường.Cô ấy cũng rất tò mò hỏi: “Tổng giám đốc, là chuyện cười gì? Có thể chia sẻ một chút không?”“Không thể.”Kiều Minh Húc không muốn chia sẻ chuyện xấu hổ của Mạch Tiểu Miên với người khác đâu.Loại chuyện buồn cười như vậy, anh nhất định phải giấu kỹ, rảnh rỗi sẽ lôi ra cho mới.Ha ha!Nghĩ như vậy, anh lại không nhịn được mà cười.Hoàng Thanh đành phải từ bỏ.Mạch Tiểu Miên vừa ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm, trước cửa lại có một vị khách không mời mà đến – Lâm Ngọc.Trên đời này, có một người mà Mạch Tiểu Miên thật sự rất không muốn nhìn thấy, đó chính là Lâm Ngọc.Một là, trong lòng cô có một sự áy náy nhất định đối với Lâm Ngọc.Hai là, mỗi lần Lâm Ngọc xuất hiện đều có rất nhiều chuyện phiền phức.“Ôi chao, trở thành người tàn tật thật này.”Vừa mở miệng, Lâm Ngọc đã châm chọc khiêu khích.Mạch Tiểu Miên im lặng không đáp lời, ra hiệu cho dì Trương đẩy cô đi làm.“Mạch Tiểu Miên, cô đứng lại đó cho tôi!”Lâm Ngọc chặn ở trước xe lăn của cô, bởi vì oán hận mà đôi mắt vốn thanh tú đẹp đẽ kia trở nên có chút đỏ như máu nhìn vào Mạch Tiểu Miên.“Cô Lâm Ngọc, mợ chủ của chúng tôi phải đi làm rồi.”Dì Trương lại bắt đầu phát huy chức năng bảo vệ chủ của dì ấy.“Bà tránh sang một bên, tôi muốn nói mấy câu với cô ta.”Lâm Ngọc bực mình xua tay và nói với dì Trương.Dì Trương bất động: “Cô Lâm Ngọc, tôi sẽ không rời khỏi mợ chủ của tôi một tấc nào đâu, cô muốn nói gì thì mời nói, tôi sẽ chọn lời nào nên nghe, lời nào không nên nghe.”

Chương 678

Có lẽ là rất lâu rồi không cười vui vẻ như vậy.

Nụ cười này của anh đã cười đến mức không nghe nổi nữa, cười vang ha ha, rất không giống với kiểu cười cùng lắm chỉ là môi mỏng hơi nhếch lên, như cười như không lúc bình thường.

Đúng lúc thư ký Hoàng Thanh mang tài liệu vào, nhìn thấy Tổng giám đốc cười như vậy thì rất ngạc nhiên, không nhịn được mà hỏi: “Tổng giám đốc, có chuyện gì mà vui như vậy? Hay là nghe được chuyện cười gì?”

“Chuyện cười.”

Kiều Minh Húc cố gắng dừng nụ cười to của mình lại, nhưng nụ cười kia vẫn vẫn bao phủ gương mặt đã quen cứng nhắc ít tươi cười với người ngoài kia, cười đến mắt cong cong.

Chuyện cười có thể khiến cho Tổng giám đốc trước giờ luôn nghiêm túc cười đến mức như vậy, nhất định không phải là một câu chuyện cười bình thường.

Cô ấy cũng rất tò mò hỏi: “Tổng giám đốc, là chuyện cười gì? Có thể chia sẻ một chút không?”

“Không thể.”

Kiều Minh Húc không muốn chia sẻ chuyện xấu hổ của Mạch Tiểu Miên với người khác đâu.

Loại chuyện buồn cười như vậy, anh nhất định phải giấu kỹ, rảnh rỗi sẽ lôi ra cho mới.

Ha ha!

Nghĩ như vậy, anh lại không nhịn được mà cười.

Hoàng Thanh đành phải từ bỏ.

Mạch Tiểu Miên vừa ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm, trước cửa lại có một vị khách không mời mà đến – Lâm Ngọc.

Trên đời này, có một người mà Mạch Tiểu Miên thật sự rất không muốn nhìn thấy, đó chính là Lâm Ngọc.

Một là, trong lòng cô có một sự áy náy nhất định đối với Lâm Ngọc.

Hai là, mỗi lần Lâm Ngọc xuất hiện đều có rất nhiều chuyện phiền phức.

“Ôi chao, trở thành người tàn tật thật này.”

Vừa mở miệng, Lâm Ngọc đã châm chọc khiêu khích.

Mạch Tiểu Miên im lặng không đáp lời, ra hiệu cho dì Trương đẩy cô đi làm.

“Mạch Tiểu Miên, cô đứng lại đó cho tôi!”

Lâm Ngọc chặn ở trước xe lăn của cô, bởi vì oán hận mà đôi mắt vốn thanh tú đẹp đẽ kia trở nên có chút đỏ như máu nhìn vào Mạch Tiểu Miên.

“Cô Lâm Ngọc, mợ chủ của chúng tôi phải đi làm rồi.”

Dì Trương lại bắt đầu phát huy chức năng bảo vệ chủ của dì ấy.

“Bà tránh sang một bên, tôi muốn nói mấy câu với cô ta.”

Lâm Ngọc bực mình xua tay và nói với dì Trương.

Dì Trương bất động: “Cô Lâm Ngọc, tôi sẽ không rời khỏi mợ chủ của tôi một tấc nào đâu, cô muốn nói gì thì mời nói, tôi sẽ chọn lời nào nên nghe, lời nào không nên nghe.”

Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 678Có lẽ là rất lâu rồi không cười vui vẻ như vậy.Nụ cười này của anh đã cười đến mức không nghe nổi nữa, cười vang ha ha, rất không giống với kiểu cười cùng lắm chỉ là môi mỏng hơi nhếch lên, như cười như không lúc bình thường.Đúng lúc thư ký Hoàng Thanh mang tài liệu vào, nhìn thấy Tổng giám đốc cười như vậy thì rất ngạc nhiên, không nhịn được mà hỏi: “Tổng giám đốc, có chuyện gì mà vui như vậy? Hay là nghe được chuyện cười gì?”“Chuyện cười.”Kiều Minh Húc cố gắng dừng nụ cười to của mình lại, nhưng nụ cười kia vẫn vẫn bao phủ gương mặt đã quen cứng nhắc ít tươi cười với người ngoài kia, cười đến mắt cong cong.Chuyện cười có thể khiến cho Tổng giám đốc trước giờ luôn nghiêm túc cười đến mức như vậy, nhất định không phải là một câu chuyện cười bình thường.Cô ấy cũng rất tò mò hỏi: “Tổng giám đốc, là chuyện cười gì? Có thể chia sẻ một chút không?”“Không thể.”Kiều Minh Húc không muốn chia sẻ chuyện xấu hổ của Mạch Tiểu Miên với người khác đâu.Loại chuyện buồn cười như vậy, anh nhất định phải giấu kỹ, rảnh rỗi sẽ lôi ra cho mới.Ha ha!Nghĩ như vậy, anh lại không nhịn được mà cười.Hoàng Thanh đành phải từ bỏ.Mạch Tiểu Miên vừa ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm, trước cửa lại có một vị khách không mời mà đến – Lâm Ngọc.Trên đời này, có một người mà Mạch Tiểu Miên thật sự rất không muốn nhìn thấy, đó chính là Lâm Ngọc.Một là, trong lòng cô có một sự áy náy nhất định đối với Lâm Ngọc.Hai là, mỗi lần Lâm Ngọc xuất hiện đều có rất nhiều chuyện phiền phức.“Ôi chao, trở thành người tàn tật thật này.”Vừa mở miệng, Lâm Ngọc đã châm chọc khiêu khích.Mạch Tiểu Miên im lặng không đáp lời, ra hiệu cho dì Trương đẩy cô đi làm.“Mạch Tiểu Miên, cô đứng lại đó cho tôi!”Lâm Ngọc chặn ở trước xe lăn của cô, bởi vì oán hận mà đôi mắt vốn thanh tú đẹp đẽ kia trở nên có chút đỏ như máu nhìn vào Mạch Tiểu Miên.“Cô Lâm Ngọc, mợ chủ của chúng tôi phải đi làm rồi.”Dì Trương lại bắt đầu phát huy chức năng bảo vệ chủ của dì ấy.“Bà tránh sang một bên, tôi muốn nói mấy câu với cô ta.”Lâm Ngọc bực mình xua tay và nói với dì Trương.Dì Trương bất động: “Cô Lâm Ngọc, tôi sẽ không rời khỏi mợ chủ của tôi một tấc nào đâu, cô muốn nói gì thì mời nói, tôi sẽ chọn lời nào nên nghe, lời nào không nên nghe.”

Chương 678