“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 699
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 699Kiều Minh Húc nhíu mày hỏi, trong giọng nói cũng không quá căng thẳng, ngược lại anh thấy ánh mắt Mạch Tiểu Miên lại càng lúc càng căng thẳng.“Chúng ta về rồi hãy nói.”Mạch Tiểu Miên không muốn để cha mẹ biết chuyện Lâm Na mang thai.Chuyện này sẽ làm bọn họ lo lắng không thôi, cũng sẽ lải nhải mãi bên tai cô.“Được rồi. Em đã ăn no chưa?”“Dạ.”“Vậy chúng ta về.”“Con rể Kiều, con không ăn một chút sao? Sao vội vàng trở về như thế?”Mẹ Mạch hỏi.“Mẹ, con đã ăn cơm rồi. Bây giờ con và Tiểu Miên còn chuyện cần thương lượng. Nên đi về trước.”Kiều Minh Húc đưa tay bế Mạch Tiểu Miên lên tới, sau đó hỏi: “Xe lăn đâu?”“Tiểu Miên con bé…”Mẹ Mạch vừa định nói sự thật là Tiểu Miên đã đi lại được rồi, nhưng bị Tiểu Miên dùng ánh mắt cản lại.Dù sao cũng có ăn ý của mẹ con, mẹ Mạch lập tức hiếu được ánh mắt của cô, vì thế tùy tiện bịa ra một lời nói dối: “Xe lăn hỏng rồi, vừa nãy nhờ người mang đi sửa, còn chưa lấy về.”“Sao lại hỏng rồi? Vậy anh cõng em về.”Kiều Minh Húc đặt cô xuống ghế, sau đó ngồi chồm hổm trước mặt cô.Mạch Tiểu Miên gian xảo chớp mắt với người trong nhà, thè lưỡi, sau đó nằm lên lưng của anh.Kiều Minh Húc cõng cô lên: “Cha, mẹ, Đồng Đồng, con đưa Tiểu Miên đi về trước, mọi người có rảnh thì qua nhà chúng con chơi.”“Được được.”Mẹ Mạch cười gật đầu, lặng lẽ đưa tay véo lên người con gái một cái, tỏ vẻ cô xấu tính quá rồi.Mạch Tiểu Miên nhe răng.Đối với tấm lưng của Kiều Minh Húc, cô vẫn cảm thấy rất quyến luyến.Nằm trên lưng anh, cô cảm thấy cả thế giới đều ở phía dưới mình, kiên định, ấm áp, khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc.Càng tốt hơn là anh vừa hát “mỗi một giây đều cần em”Kiều Minh Húc hoàn toàn không biết anh bị cô gái xấu xa này lừa dối.Anh cõng cô ra cửa, đi vào thang máy.Bây giờ là lúc dòng người tan tầm, người ra người vào thang máy đông đúc.Có thể ở tiểu khu Hoàng Uyển, cho dù nam nữ già trẻ, cơ bản nhận ra Kiều Minh Húc.Thấy anh cõng một cô gái đi vào thang máy, ai cũng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn anh.Sau đó lại nhìn Mạch Tiểu Miên sau lưng anh.Bọn họ nhận ra Kiều Minh Húc, nhưng số người nhận ra Mạch Tiểu Miên lại không nhiều lắm.
Chương 699
Kiều Minh Húc nhíu mày hỏi, trong giọng nói cũng không quá căng thẳng, ngược lại anh thấy ánh mắt Mạch Tiểu Miên lại càng lúc càng căng thẳng.
“Chúng ta về rồi hãy nói.”
Mạch Tiểu Miên không muốn để cha mẹ biết chuyện Lâm Na mang thai.
Chuyện này sẽ làm bọn họ lo lắng không thôi, cũng sẽ lải nhải mãi bên tai cô.
“Được rồi. Em đã ăn no chưa?”
“Dạ.”
“Vậy chúng ta về.”
“Con rể Kiều, con không ăn một chút sao? Sao vội vàng trở về như thế?”
Mẹ Mạch hỏi.
“Mẹ, con đã ăn cơm rồi. Bây giờ con và Tiểu Miên còn chuyện cần thương lượng. Nên đi về trước.”
Kiều Minh Húc đưa tay bế Mạch Tiểu Miên lên tới, sau đó hỏi: “Xe lăn đâu?”
“Tiểu Miên con bé…”
Mẹ Mạch vừa định nói sự thật là Tiểu Miên đã đi lại được rồi, nhưng bị Tiểu Miên dùng ánh mắt cản lại.
Dù sao cũng có ăn ý của mẹ con, mẹ Mạch lập tức hiếu được ánh mắt của cô, vì thế tùy tiện bịa ra một lời nói dối: “Xe lăn hỏng rồi, vừa nãy nhờ người mang đi sửa, còn chưa lấy về.”
“Sao lại hỏng rồi? Vậy anh cõng em về.”
Kiều Minh Húc đặt cô xuống ghế, sau đó ngồi chồm hổm trước mặt cô.
Mạch Tiểu Miên gian xảo chớp mắt với người trong nhà, thè lưỡi, sau đó nằm lên lưng của anh.
Kiều Minh Húc cõng cô lên: “Cha, mẹ, Đồng Đồng, con đưa Tiểu Miên đi về trước, mọi người có rảnh thì qua nhà chúng con chơi.”
“Được được.”
Mẹ Mạch cười gật đầu, lặng lẽ đưa tay véo lên người con gái một cái, tỏ vẻ cô xấu tính quá rồi.
Mạch Tiểu Miên nhe răng.
Đối với tấm lưng của Kiều Minh Húc, cô vẫn cảm thấy rất quyến luyến.
Nằm trên lưng anh, cô cảm thấy cả thế giới đều ở phía dưới mình, kiên định, ấm áp, khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc.
Càng tốt hơn là anh vừa hát “mỗi một giây đều cần em”
Kiều Minh Húc hoàn toàn không biết anh bị cô gái xấu xa này lừa dối.
Anh cõng cô ra cửa, đi vào thang máy.
Bây giờ là lúc dòng người tan tầm, người ra người vào thang máy đông đúc.
Có thể ở tiểu khu Hoàng Uyển, cho dù nam nữ già trẻ, cơ bản nhận ra Kiều Minh Húc.
Thấy anh cõng một cô gái đi vào thang máy, ai cũng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn anh.
Sau đó lại nhìn Mạch Tiểu Miên sau lưng anh.
Bọn họ nhận ra Kiều Minh Húc, nhưng số người nhận ra Mạch Tiểu Miên lại không nhiều lắm.
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 699Kiều Minh Húc nhíu mày hỏi, trong giọng nói cũng không quá căng thẳng, ngược lại anh thấy ánh mắt Mạch Tiểu Miên lại càng lúc càng căng thẳng.“Chúng ta về rồi hãy nói.”Mạch Tiểu Miên không muốn để cha mẹ biết chuyện Lâm Na mang thai.Chuyện này sẽ làm bọn họ lo lắng không thôi, cũng sẽ lải nhải mãi bên tai cô.“Được rồi. Em đã ăn no chưa?”“Dạ.”“Vậy chúng ta về.”“Con rể Kiều, con không ăn một chút sao? Sao vội vàng trở về như thế?”Mẹ Mạch hỏi.“Mẹ, con đã ăn cơm rồi. Bây giờ con và Tiểu Miên còn chuyện cần thương lượng. Nên đi về trước.”Kiều Minh Húc đưa tay bế Mạch Tiểu Miên lên tới, sau đó hỏi: “Xe lăn đâu?”“Tiểu Miên con bé…”Mẹ Mạch vừa định nói sự thật là Tiểu Miên đã đi lại được rồi, nhưng bị Tiểu Miên dùng ánh mắt cản lại.Dù sao cũng có ăn ý của mẹ con, mẹ Mạch lập tức hiếu được ánh mắt của cô, vì thế tùy tiện bịa ra một lời nói dối: “Xe lăn hỏng rồi, vừa nãy nhờ người mang đi sửa, còn chưa lấy về.”“Sao lại hỏng rồi? Vậy anh cõng em về.”Kiều Minh Húc đặt cô xuống ghế, sau đó ngồi chồm hổm trước mặt cô.Mạch Tiểu Miên gian xảo chớp mắt với người trong nhà, thè lưỡi, sau đó nằm lên lưng của anh.Kiều Minh Húc cõng cô lên: “Cha, mẹ, Đồng Đồng, con đưa Tiểu Miên đi về trước, mọi người có rảnh thì qua nhà chúng con chơi.”“Được được.”Mẹ Mạch cười gật đầu, lặng lẽ đưa tay véo lên người con gái một cái, tỏ vẻ cô xấu tính quá rồi.Mạch Tiểu Miên nhe răng.Đối với tấm lưng của Kiều Minh Húc, cô vẫn cảm thấy rất quyến luyến.Nằm trên lưng anh, cô cảm thấy cả thế giới đều ở phía dưới mình, kiên định, ấm áp, khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc.Càng tốt hơn là anh vừa hát “mỗi một giây đều cần em”Kiều Minh Húc hoàn toàn không biết anh bị cô gái xấu xa này lừa dối.Anh cõng cô ra cửa, đi vào thang máy.Bây giờ là lúc dòng người tan tầm, người ra người vào thang máy đông đúc.Có thể ở tiểu khu Hoàng Uyển, cho dù nam nữ già trẻ, cơ bản nhận ra Kiều Minh Húc.Thấy anh cõng một cô gái đi vào thang máy, ai cũng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn anh.Sau đó lại nhìn Mạch Tiểu Miên sau lưng anh.Bọn họ nhận ra Kiều Minh Húc, nhưng số người nhận ra Mạch Tiểu Miên lại không nhiều lắm.