“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới…
Chương 700
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 700Đương nhiên, cũng có người biết hình như vì một sự cố nào đó mà vợ của Kiều Minh Húc đã không thể đi đứng được nữa.Có người quen thì cũng có tiếng dò hỏi: “Giám đốc Kiểu, anh đang cõng?”“Vợ của tôi.”Đối diện với ánh mắt của người khác, Kiều Minh Húc lại rất thản nhiên.Anh không cảm thấy mình cõng vợ của mình sẽ có gì không ổn. truyện đam mỹRa khỏi thang máy, anh cõng cô đi từ từ trên đường trong tiểu khu.Có điều không đi thẳng về Hoàng Uyển số Một.Mà anh cõng cô đến bên hồ Uyên Ương, để cô ngồi xuống một chiếc ghế dài.Anh cởi tây trang phủ lên người cô, sau đó ngồi xuống ôm lấy bả vai cô.Gió đêm hơi lạnh thổi qua, mang đến cảm giác hơi lạnh lẽo.Mạch Tiểu Miên rụt cổ.Kiều Minh Húc đưa tay khép cổ áo của cô lại, dò hỏi: “Lạnh không?”“Không lạnh.”Hai người hiếm khi ngồi cạnh nhau thế này.Mạch Tiểu Miên cảm thấy rất hạnh phúc, chủ động ôm lấy bờ ngực của anh.Kiều Minh Húc ôm chặt cô, để đầu cô tựa lên vai anh.Bàn tay hai người, mười ngón tay đan vào nhau nắm chặt……“Tiểu Miên, vì sao hôm nay em lại hiếm máu cho Ngọc Ngọc?”Cuối cùng Kiều Minh Húc cất tiếng dò hỏi.“Anh rất quan tâm cô ta sao?”Trong giọng nói của Mạch Tiểu Miên ít nhiều vẫn có chút ghen tuông.“Anh quan tâm em hơn, vì sao em phải hiến máu cho cô ta?”Kiều Minh Húc vuốt bả vai của cô, hỏi.“Hôm nay suýt nữa cô ta sinh non, lúc đưa đến phòng cấp cứu thì cần phải được truyền máu, lúc ấy nhóm máu O ở kho bị thiếu, em là nhóm máu O nên hiến cho cô ta.”Mạch Tiểu Miên thờ ơ nói.“Suýt nữa sinh non? Tại sao?”“Bị ngã lăn xuống đất.”“Ồ. Sao lại thế?”Giọng điệu của Kiều Minh Húc có hơi kỳ lạ, không thể nói là quan tâm lo lắng, cũng không thể nói rõ nó là gì.“Sau đó cứu được, cũng giữ được đứa bé.”
Chương 700
Đương nhiên, cũng có người biết hình như vì một sự cố nào đó mà vợ của Kiều Minh Húc đã không thể đi đứng được nữa.
Có người quen thì cũng có tiếng dò hỏi: “Giám đốc Kiểu, anh đang cõng?”
“Vợ của tôi.”
Đối diện với ánh mắt của người khác, Kiều Minh Húc lại rất thản nhiên.
Anh không cảm thấy mình cõng vợ của mình sẽ có gì không ổn. truyện đam mỹ
Ra khỏi thang máy, anh cõng cô đi từ từ trên đường trong tiểu khu.
Có điều không đi thẳng về Hoàng Uyển số Một.
Mà anh cõng cô đến bên hồ Uyên Ương, để cô ngồi xuống một chiếc ghế dài.
Anh cởi tây trang phủ lên người cô, sau đó ngồi xuống ôm lấy bả vai cô.
Gió đêm hơi lạnh thổi qua, mang đến cảm giác hơi lạnh lẽo.
Mạch Tiểu Miên rụt cổ.
Kiều Minh Húc đưa tay khép cổ áo của cô lại, dò hỏi: “Lạnh không?”
“Không lạnh.”
Hai người hiếm khi ngồi cạnh nhau thế này.
Mạch Tiểu Miên cảm thấy rất hạnh phúc, chủ động ôm lấy bờ ngực của anh.
Kiều Minh Húc ôm chặt cô, để đầu cô tựa lên vai anh.
Bàn tay hai người, mười ngón tay đan vào nhau nắm chặt……
“Tiểu Miên, vì sao hôm nay em lại hiếm máu cho Ngọc Ngọc?”
Cuối cùng Kiều Minh Húc cất tiếng dò hỏi.
“Anh rất quan tâm cô ta sao?”
Trong giọng nói của Mạch Tiểu Miên ít nhiều vẫn có chút ghen tuông.
“Anh quan tâm em hơn, vì sao em phải hiến máu cho cô ta?”
Kiều Minh Húc vuốt bả vai của cô, hỏi.
“Hôm nay suýt nữa cô ta sinh non, lúc đưa đến phòng cấp cứu thì cần phải được truyền máu, lúc ấy nhóm máu O ở kho bị thiếu, em là nhóm máu O nên hiến cho cô ta.”
Mạch Tiểu Miên thờ ơ nói.
“Suýt nữa sinh non? Tại sao?”
“Bị ngã lăn xuống đất.”
“Ồ. Sao lại thế?”
Giọng điệu của Kiều Minh Húc có hơi kỳ lạ, không thể nói là quan tâm lo lắng, cũng không thể nói rõ nó là gì.
“Sau đó cứu được, cũng giữ được đứa bé.”
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt ThanTác giả: Thanh VânTruyện Ngôn Tình“Mạch Tiểu Miên à, con cũng đã 28 tuổi rồi, nếu còn không chịu để mẹ đây tìm một người đàn ông cho con kết hôn nữa thì cái mặt già này của mẹ không biết phải đặt ở chỗ nào nữa mất!" Mẹ Mạch vừa đi đám cưới con gái nhà hàng xóm về, còn chưa bước vào cửa nhà đã lớn tiếng la mắng con gái lớn Mạch Tiểu Miên đang đứng cho cá vàng ăn ở phòng khách. "Mẹ à, mặt của mẹ còn chưa già đâu, trẻ lắm, đặt ở trên cổ là đẹp rồi!" Trước sự lải nhải của mẹ mình, Mạch Tiểu Miên đã quen từ lâu, thay vào đó cô còn trêu chọc ngược lại bà nữa. "Trẻ cái gì mà trẻ hả? Mẹ đây đã 50 tuổi rồi, con đừng tưởng rằng cứ nịnh bợ vài câu thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Mạch Tiểu Miên à, mẹ cũng đâu có keo kiệt chút nào, tất cả những gen tốt đều đã di truyền cả cho con rồi. Muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thông minh có thông minh. Thế mà sao tuổi cũng đã cao rồi cũng không ai thèm lấy vậy, còn trở thành hàng tồn kho bị người ta chê cười nữa chứ?" Mẹ Mạch vừa nói vừa tức giận đá giày sang một bên, thay dép lê, bước tới… Chương 700Đương nhiên, cũng có người biết hình như vì một sự cố nào đó mà vợ của Kiều Minh Húc đã không thể đi đứng được nữa.Có người quen thì cũng có tiếng dò hỏi: “Giám đốc Kiểu, anh đang cõng?”“Vợ của tôi.”Đối diện với ánh mắt của người khác, Kiều Minh Húc lại rất thản nhiên.Anh không cảm thấy mình cõng vợ của mình sẽ có gì không ổn. truyện đam mỹRa khỏi thang máy, anh cõng cô đi từ từ trên đường trong tiểu khu.Có điều không đi thẳng về Hoàng Uyển số Một.Mà anh cõng cô đến bên hồ Uyên Ương, để cô ngồi xuống một chiếc ghế dài.Anh cởi tây trang phủ lên người cô, sau đó ngồi xuống ôm lấy bả vai cô.Gió đêm hơi lạnh thổi qua, mang đến cảm giác hơi lạnh lẽo.Mạch Tiểu Miên rụt cổ.Kiều Minh Húc đưa tay khép cổ áo của cô lại, dò hỏi: “Lạnh không?”“Không lạnh.”Hai người hiếm khi ngồi cạnh nhau thế này.Mạch Tiểu Miên cảm thấy rất hạnh phúc, chủ động ôm lấy bờ ngực của anh.Kiều Minh Húc ôm chặt cô, để đầu cô tựa lên vai anh.Bàn tay hai người, mười ngón tay đan vào nhau nắm chặt……“Tiểu Miên, vì sao hôm nay em lại hiếm máu cho Ngọc Ngọc?”Cuối cùng Kiều Minh Húc cất tiếng dò hỏi.“Anh rất quan tâm cô ta sao?”Trong giọng nói của Mạch Tiểu Miên ít nhiều vẫn có chút ghen tuông.“Anh quan tâm em hơn, vì sao em phải hiến máu cho cô ta?”Kiều Minh Húc vuốt bả vai của cô, hỏi.“Hôm nay suýt nữa cô ta sinh non, lúc đưa đến phòng cấp cứu thì cần phải được truyền máu, lúc ấy nhóm máu O ở kho bị thiếu, em là nhóm máu O nên hiến cho cô ta.”Mạch Tiểu Miên thờ ơ nói.“Suýt nữa sinh non? Tại sao?”“Bị ngã lăn xuống đất.”“Ồ. Sao lại thế?”Giọng điệu của Kiều Minh Húc có hơi kỳ lạ, không thể nói là quan tâm lo lắng, cũng không thể nói rõ nó là gì.“Sau đó cứu được, cũng giữ được đứa bé.”