“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 89: 89: Chào Anh Tôi Có Thể Giúp Gì Cho Anh
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng không may, lần này cô ấy đã va phải tấm lưới thép rồi, đối mặt với sức mạnh áp đảo trước mắt, dù có mưu trí đến đâu, chẳng qua cũng chỉ là khôn lỏi mà thôi.Đối với chiếc hộp nhỏ màu đỏ do đám Lý Vân Phi đưa tới, bên trong là một tờ giấy bổ nhiệm quân tướng với con dấu chính thức của Trung tâm chỉ huy tối cao Long Hạ.Diệp Vĩnh Khang vò giấy bổ nhiệm thành một quả bóng rồi nhét vào túi, sau đó ném chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ nạm chỉ vàng vào thùng rác bên cạnh.Thầm nghĩ não của mấy người này có vấn đề hả, không phải chỉ là một tờ giấy mỏng thôi sao, đựng trong một chiếc hộp lớn như vậy để khoe mẽ à?Sau đó Diệp Vĩnh Khang bắt taxi đến Sơn Thủy Hoa Môn.Đây là một trong ba khu biệt thự sang trọng lớn ở Giang Bắc, lâu lắm rồi mới trở về, không thể cứ để vợ con sống trong căn nhà dân vừa tồi tàn vừa dột nát đó mãi được."Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh?"Ngay khi anh bước vào sảnh bán hàng được trang hoàng lộng lẫy, một cô nhân viên bán hàng xinh đẹp tươi cười tiến đến.Diệp Vĩnh Khang đi thẳng đến mô hình sandbox, nhìn sandbox rồi lựa chọn.Cô nhân viên tư vấn bất động sản xinh đẹp bên cạnh cười nói: "Thưa anh, biệt thự của chúng tôi ở đây chia làm ba khu: Khu A, khu B, khu C.Xin hỏi tiêu chí của anh là gì ạ? Tôi có thể giúp anh giới thiệu vài căn".Diệp Vĩnh Khang lượn quanh sandbox nói: "Có căn nào đã lắp đặt xong xuôi mà có thể chuyển vào ở luôn được không?""Có ạ, tất cả các biệt thự ở khu C đều đã được lắp đặt đầy đủ, có thể dọn vào ở bất cứ lúc nào".Cô nhân viên bán hàng chỉ vào biệt thự dưới chân núi ở sandbox và đáp.Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, cảm thấy không hài lòng với khu biệt thự đó, nói: "Mấy căn này đều ở dưới chân núi, tầm nhìn không tốt, không có cái khác nữa à?"Lúc này, một nhân viên bán hàng kì cựu với lớp trang điểm đậm vừa hay đi ngang qua, không biết là tới thời kì mãn kinh hay rảnh rỗi sinh nông nổi mà lại đi chen vào: "Muốn có tầm nhìn tốt, thì mua biệt thự trên đỉnh núi đi, năm trăm triệu tệ, tầm nhìn vô cùng tốt".Diệp Vĩnh Khang nhìn vào biệt thự trên đỉnh núi hỏi: "Mấy căn này lắp đặt xong chưa?"Người bán hàng cũ chế nhạo: "Lắp đặt thì chưa, nhưng mà nếu anh đã có tiền mua biệt thự rồi thì còn thiếu gì tiền lắp đặt đúng không?""Tiểu Như, sao không dẫn khách đến ngồi ở sô pha bên cạnh nhỉ.Có trái cây và đồ ăn nhẹ miễn phí.Để chúng ta giới thiệu tình hình cho khách trước"..
Nhưng không may, lần này cô ấy đã va phải tấm lưới thép rồi, đối mặt với sức mạnh áp đảo trước mắt, dù có mưu trí đến đâu, chẳng qua cũng chỉ là khôn lỏi mà thôi.
Đối với chiếc hộp nhỏ màu đỏ do đám Lý Vân Phi đưa tới, bên trong là một tờ giấy bổ nhiệm quân tướng với con dấu chính thức của Trung tâm chỉ huy tối cao Long Hạ.
Diệp Vĩnh Khang vò giấy bổ nhiệm thành một quả bóng rồi nhét vào túi, sau đó ném chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ nạm chỉ vàng vào thùng rác bên cạnh.
Thầm nghĩ não của mấy người này có vấn đề hả, không phải chỉ là một tờ giấy mỏng thôi sao, đựng trong một chiếc hộp lớn như vậy để khoe mẽ à?
Sau đó Diệp Vĩnh Khang bắt taxi đến Sơn Thủy Hoa Môn.
Đây là một trong ba khu biệt thự sang trọng lớn ở Giang Bắc, lâu lắm rồi mới trở về, không thể cứ để vợ con sống trong căn nhà dân vừa tồi tàn vừa dột nát đó mãi được.
"Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh?"
Ngay khi anh bước vào sảnh bán hàng được trang hoàng lộng lẫy, một cô nhân viên bán hàng xinh đẹp tươi cười tiến đến.
Diệp Vĩnh Khang đi thẳng đến mô hình sandbox, nhìn sandbox rồi lựa chọn.
Cô nhân viên tư vấn bất động sản xinh đẹp bên cạnh cười nói: "Thưa anh, biệt thự của chúng tôi ở đây chia làm ba khu: Khu A, khu B, khu C.
Xin hỏi tiêu chí của anh là gì ạ? Tôi có thể giúp anh giới thiệu vài căn".
Diệp Vĩnh Khang lượn quanh sandbox nói: "Có căn nào đã lắp đặt xong xuôi mà có thể chuyển vào ở luôn được không?"
"Có ạ, tất cả các biệt thự ở khu C đều đã được lắp đặt đầy đủ, có thể dọn vào ở bất cứ lúc nào".
Cô nhân viên bán hàng chỉ vào biệt thự dưới chân núi ở sandbox và đáp.
Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, cảm thấy không hài lòng với khu biệt thự đó, nói: "Mấy căn này đều ở dưới chân núi, tầm nhìn không tốt, không có cái khác nữa à?"
Lúc này, một nhân viên bán hàng kì cựu với lớp trang điểm đậm vừa hay đi ngang qua, không biết là tới thời kì mãn kinh hay rảnh rỗi sinh nông nổi mà lại đi chen vào: "Muốn có tầm nhìn tốt, thì mua biệt thự trên đỉnh núi đi, năm trăm triệu tệ, tầm nhìn vô cùng tốt".
Diệp Vĩnh Khang nhìn vào biệt thự trên đỉnh núi hỏi: "Mấy căn này lắp đặt xong chưa?"
Người bán hàng cũ chế nhạo: "Lắp đặt thì chưa, nhưng mà nếu anh đã có tiền mua biệt thự rồi thì còn thiếu gì tiền lắp đặt đúng không?"
"Tiểu Như, sao không dẫn khách đến ngồi ở sô pha bên cạnh nhỉ.
Có trái cây và đồ ăn nhẹ miễn phí.
Để chúng ta giới thiệu tình hình cho khách trước".
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng không may, lần này cô ấy đã va phải tấm lưới thép rồi, đối mặt với sức mạnh áp đảo trước mắt, dù có mưu trí đến đâu, chẳng qua cũng chỉ là khôn lỏi mà thôi.Đối với chiếc hộp nhỏ màu đỏ do đám Lý Vân Phi đưa tới, bên trong là một tờ giấy bổ nhiệm quân tướng với con dấu chính thức của Trung tâm chỉ huy tối cao Long Hạ.Diệp Vĩnh Khang vò giấy bổ nhiệm thành một quả bóng rồi nhét vào túi, sau đó ném chiếc hộp gỗ đàn hương đỏ nạm chỉ vàng vào thùng rác bên cạnh.Thầm nghĩ não của mấy người này có vấn đề hả, không phải chỉ là một tờ giấy mỏng thôi sao, đựng trong một chiếc hộp lớn như vậy để khoe mẽ à?Sau đó Diệp Vĩnh Khang bắt taxi đến Sơn Thủy Hoa Môn.Đây là một trong ba khu biệt thự sang trọng lớn ở Giang Bắc, lâu lắm rồi mới trở về, không thể cứ để vợ con sống trong căn nhà dân vừa tồi tàn vừa dột nát đó mãi được."Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh?"Ngay khi anh bước vào sảnh bán hàng được trang hoàng lộng lẫy, một cô nhân viên bán hàng xinh đẹp tươi cười tiến đến.Diệp Vĩnh Khang đi thẳng đến mô hình sandbox, nhìn sandbox rồi lựa chọn.Cô nhân viên tư vấn bất động sản xinh đẹp bên cạnh cười nói: "Thưa anh, biệt thự của chúng tôi ở đây chia làm ba khu: Khu A, khu B, khu C.Xin hỏi tiêu chí của anh là gì ạ? Tôi có thể giúp anh giới thiệu vài căn".Diệp Vĩnh Khang lượn quanh sandbox nói: "Có căn nào đã lắp đặt xong xuôi mà có thể chuyển vào ở luôn được không?""Có ạ, tất cả các biệt thự ở khu C đều đã được lắp đặt đầy đủ, có thể dọn vào ở bất cứ lúc nào".Cô nhân viên bán hàng chỉ vào biệt thự dưới chân núi ở sandbox và đáp.Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu, cảm thấy không hài lòng với khu biệt thự đó, nói: "Mấy căn này đều ở dưới chân núi, tầm nhìn không tốt, không có cái khác nữa à?"Lúc này, một nhân viên bán hàng kì cựu với lớp trang điểm đậm vừa hay đi ngang qua, không biết là tới thời kì mãn kinh hay rảnh rỗi sinh nông nổi mà lại đi chen vào: "Muốn có tầm nhìn tốt, thì mua biệt thự trên đỉnh núi đi, năm trăm triệu tệ, tầm nhìn vô cùng tốt".Diệp Vĩnh Khang nhìn vào biệt thự trên đỉnh núi hỏi: "Mấy căn này lắp đặt xong chưa?"Người bán hàng cũ chế nhạo: "Lắp đặt thì chưa, nhưng mà nếu anh đã có tiền mua biệt thự rồi thì còn thiếu gì tiền lắp đặt đúng không?""Tiểu Như, sao không dẫn khách đến ngồi ở sô pha bên cạnh nhỉ.Có trái cây và đồ ăn nhẹ miễn phí.Để chúng ta giới thiệu tình hình cho khách trước"..