“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 90: 90: Tiền Thì Không Có Thế Mà Kiếm Lắm Cớ Thế
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Ý tứ trong những lời này rất rõ ràng, rõ là đang nhắc nhở cô bán hàng xinh đẹp kia rằng người này đến không phải để mua biệt thự hay gì cả, hoặc là không hiểu thị trường và giá cả ở đây.Hoặc là nhàn quá không có chuyện gì làm nên tới kiếm chút hoa quả miễn phí, tiện thể ra vẻ một chút.Khách hàng kiểu này, ngày nào họ cũng gặp.Mặc dù công ty có quy định bất cứ ai bước vào đều phải được đối xử như nhau, không phân biệt cao hay thấp.Nhưng là một nhân viên kinh doanh, họ cũng không muốn mất thời gian cho những người không mua nổi.Đương nhiên Diệp Vĩnh Khang nghe ra được ý tứ trong mấy lời này, nhưng anh cũng không quan tâm, tiếp tục hỏi: "Mấy căn ở lưng chừng núi thì sao, đã lắp đặt xong chưa?""Nếu anh đã hỏi thì tôi có thể nói như này!"Người bán hàng già chỉ vào một biệt thự trên lưng chừng núi và nói: "Đây là biệt thự dành cho hộ gia đình.Nó được trang trí theo những thông số kỹ thuật cao nhất.Đúng như ý anh.Giá cả cũng phải chăng.Ba mươi triệu nhân dân tệ thôi.Bên trong đã lắp đặt xong, tất cả đều là những thương hiệu tốt nhất".Nói xong, bà ta nở một nụ cười chế giễu với Diệp Vĩnh Khang: "Thưa anh, anh thanh toán qua thẻ hay chuyển khoản?"Đối phương nói lời này tuy rằng đang cười, nhưng trong ánh mắt lại tỏ ý khác, không phải cậu muốn ra vẻ sao? Giờ tôi tìm được cho cậu một căn hợp lý rồi, xem cậu mất mặt thế nào nào!"Chà, căn này tốt đấy!"Không ngờ, Diệp Vĩnh Khang lại hài lòng gật đầu.Người bán hàng già còn chưa hết ngạc nhiên thì đã nghe đối phương nói thêm: "Chỉ là cách biệt thự trên đỉnh núi quá gần.Sống ở đây giống như bị coi thường.Tôi không thích cảm giác này lắm.."Nhân viên bán hàng suýt chút nữa không kìm được mà ngã ngửa tại chỗ, trong thâm tâm nghĩ thằng cha này cũng làm bộ làm tịch lắm.Tiền thì không có, thế mà kiếm lắm cớ thế?Người đẹp bán hàng bên cạnh có vẻ hơi lúng túng, tuy nghĩ khách hàng không mua nổi nhưng cô ấy cũng không muốn làm khách hàng khó xử."Có rồi!"Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lấy thẻ ngân hàng ra, chỉ vào biệt thự lưng chừng núi: "Tôi muốn căn này, quẹt thẻ!"Nhân viên bán hàng già sửng sốt, cô nhân viên bán hàng trẻ cũng có chút kinh ngạc.Người này thực sự đến mua biệt thự sao?Nhưng mà, bọn họ còn chưa kịp phản ứng, Diệp Vĩnh Khang lại nói thêm một câu: "Nhân tiện tôi cũng mua luôn mấy căn biệt thự trên đỉnh núi kia.Mấy căn biệt thự đó không phải là không có người ở sao? Vẹn cả đôi đường!".
Ý tứ trong những lời này rất rõ ràng, rõ là đang nhắc nhở cô bán hàng xinh đẹp kia rằng người này đến không phải để mua biệt thự hay gì cả, hoặc là không hiểu thị trường và giá cả ở đây.
Hoặc là nhàn quá không có chuyện gì làm nên tới kiếm chút hoa quả miễn phí, tiện thể ra vẻ một chút.
Khách hàng kiểu này, ngày nào họ cũng gặp.
Mặc dù công ty có quy định bất cứ ai bước vào đều phải được đối xử như nhau, không phân biệt cao hay thấp.
Nhưng là một nhân viên kinh doanh, họ cũng không muốn mất thời gian cho những người không mua nổi.
Đương nhiên Diệp Vĩnh Khang nghe ra được ý tứ trong mấy lời này, nhưng anh cũng không quan tâm, tiếp tục hỏi: "Mấy căn ở lưng chừng núi thì sao, đã lắp đặt xong chưa?"
"Nếu anh đã hỏi thì tôi có thể nói như này!"
Người bán hàng già chỉ vào một biệt thự trên lưng chừng núi và nói: "Đây là biệt thự dành cho hộ gia đình.
Nó được trang trí theo những thông số kỹ thuật cao nhất.
Đúng như ý anh.
Giá cả cũng phải chăng.
Ba mươi triệu nhân dân tệ thôi.
Bên trong đã lắp đặt xong, tất cả đều là những thương hiệu tốt nhất".
Nói xong, bà ta nở một nụ cười chế giễu với Diệp Vĩnh Khang: "Thưa anh, anh thanh toán qua thẻ hay chuyển khoản?"
Đối phương nói lời này tuy rằng đang cười, nhưng trong ánh mắt lại tỏ ý khác, không phải cậu muốn ra vẻ sao? Giờ tôi tìm được cho cậu một căn hợp lý rồi, xem cậu mất mặt thế nào nào!
"Chà, căn này tốt đấy!"
Không ngờ, Diệp Vĩnh Khang lại hài lòng gật đầu.
Người bán hàng già còn chưa hết ngạc nhiên thì đã nghe đối phương nói thêm: "Chỉ là cách biệt thự trên đỉnh núi quá gần.
Sống ở đây giống như bị coi thường.
Tôi không thích cảm giác này lắm..
"
Nhân viên bán hàng suýt chút nữa không kìm được mà ngã ngửa tại chỗ, trong thâm tâm nghĩ thằng cha này cũng làm bộ làm tịch lắm.
Tiền thì không có, thế mà kiếm lắm cớ thế?
Người đẹp bán hàng bên cạnh có vẻ hơi lúng túng, tuy nghĩ khách hàng không mua nổi nhưng cô ấy cũng không muốn làm khách hàng khó xử.
"Có rồi!"
Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lấy thẻ ngân hàng ra, chỉ vào biệt thự lưng chừng núi: "Tôi muốn căn này, quẹt thẻ!"
Nhân viên bán hàng già sửng sốt, cô nhân viên bán hàng trẻ cũng có chút kinh ngạc.
Người này thực sự đến mua biệt thự sao?
Nhưng mà, bọn họ còn chưa kịp phản ứng, Diệp Vĩnh Khang lại nói thêm một câu: "Nhân tiện tôi cũng mua luôn mấy căn biệt thự trên đỉnh núi kia.
Mấy căn biệt thự đó không phải là không có người ở sao? Vẹn cả đôi đường!".
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Ý tứ trong những lời này rất rõ ràng, rõ là đang nhắc nhở cô bán hàng xinh đẹp kia rằng người này đến không phải để mua biệt thự hay gì cả, hoặc là không hiểu thị trường và giá cả ở đây.Hoặc là nhàn quá không có chuyện gì làm nên tới kiếm chút hoa quả miễn phí, tiện thể ra vẻ một chút.Khách hàng kiểu này, ngày nào họ cũng gặp.Mặc dù công ty có quy định bất cứ ai bước vào đều phải được đối xử như nhau, không phân biệt cao hay thấp.Nhưng là một nhân viên kinh doanh, họ cũng không muốn mất thời gian cho những người không mua nổi.Đương nhiên Diệp Vĩnh Khang nghe ra được ý tứ trong mấy lời này, nhưng anh cũng không quan tâm, tiếp tục hỏi: "Mấy căn ở lưng chừng núi thì sao, đã lắp đặt xong chưa?""Nếu anh đã hỏi thì tôi có thể nói như này!"Người bán hàng già chỉ vào một biệt thự trên lưng chừng núi và nói: "Đây là biệt thự dành cho hộ gia đình.Nó được trang trí theo những thông số kỹ thuật cao nhất.Đúng như ý anh.Giá cả cũng phải chăng.Ba mươi triệu nhân dân tệ thôi.Bên trong đã lắp đặt xong, tất cả đều là những thương hiệu tốt nhất".Nói xong, bà ta nở một nụ cười chế giễu với Diệp Vĩnh Khang: "Thưa anh, anh thanh toán qua thẻ hay chuyển khoản?"Đối phương nói lời này tuy rằng đang cười, nhưng trong ánh mắt lại tỏ ý khác, không phải cậu muốn ra vẻ sao? Giờ tôi tìm được cho cậu một căn hợp lý rồi, xem cậu mất mặt thế nào nào!"Chà, căn này tốt đấy!"Không ngờ, Diệp Vĩnh Khang lại hài lòng gật đầu.Người bán hàng già còn chưa hết ngạc nhiên thì đã nghe đối phương nói thêm: "Chỉ là cách biệt thự trên đỉnh núi quá gần.Sống ở đây giống như bị coi thường.Tôi không thích cảm giác này lắm.."Nhân viên bán hàng suýt chút nữa không kìm được mà ngã ngửa tại chỗ, trong thâm tâm nghĩ thằng cha này cũng làm bộ làm tịch lắm.Tiền thì không có, thế mà kiếm lắm cớ thế?Người đẹp bán hàng bên cạnh có vẻ hơi lúng túng, tuy nghĩ khách hàng không mua nổi nhưng cô ấy cũng không muốn làm khách hàng khó xử."Có rồi!"Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lấy thẻ ngân hàng ra, chỉ vào biệt thự lưng chừng núi: "Tôi muốn căn này, quẹt thẻ!"Nhân viên bán hàng già sửng sốt, cô nhân viên bán hàng trẻ cũng có chút kinh ngạc.Người này thực sự đến mua biệt thự sao?Nhưng mà, bọn họ còn chưa kịp phản ứng, Diệp Vĩnh Khang lại nói thêm một câu: "Nhân tiện tôi cũng mua luôn mấy căn biệt thự trên đỉnh núi kia.Mấy căn biệt thự đó không phải là không có người ở sao? Vẹn cả đôi đường!".