“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 91: 91: Có Ạ Vừa Hay Chỉ Còn Đúng Một Chiếc Thôi
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cho đến khi Diệp Vĩnh Khang mua nhà xong rời đi lâu rồi, cô nhân viên xinh đẹp vẫn đứng ngây ra đó."Tiểu Như, cô bị sao vậy? Chẳng nhẽ cô vừa bán biệt thự ở khu A à?"Vài nhân viên tư vấn bán hàng bên cạnh bối rối hỏi.Biệt thự ở Sơn Thủy Hoa Môn chia làm ba khu A, B, C.Khu A là khu có các biệt thự là cao cấp nhất, nếu bán được một căn, là có thể trả trước tiền đặt cọc cho một căn nhà thương mại trong khu đô thị đấy."Không, anh ấy mua khu B".Tiểu Như bàng hoàng đáp.Mấy người bán hàng cắt lời: "Bán khu B mà cô đã kích động như vậy, tôi còn tưởng khu A kìa".Người bán hàng già đột nhiên nói thêm: "Anh ấy có mua khu B, nhưng anh ấy nói không thích bị người ở trên cao coi thường nên tiện thể mua mấy căn kia luôn …"Gì!Toàn bộ phòng kinh doanh bùng nổ trong tích tắc.Mua một biệt thự ở khu B, tiện thể mua căn biệt thự tiêu chuẩn ở khu A luôn, bởi vì không muốn người sống bên trên coi thường?Lúc này Diệp Vĩnh Khang chả tỏ ra là mình vừa làm chuyện gì to tát, hai căn biệt thự đã tiêu tốn của anh tổng cộng năm trăm ba mươi triệu, nhưng đối với Diệp Vĩnh Khang, số tiền đó chỉ là mấy con số vô nghĩa.Trong mắt anh, tất cả các mặt hàng trên thế giới này chỉ có hai loại, thích và không thích.Về giá cả thì không là gì cả, chỉ cần anh thích thì bỏ ra mười tỷ để mua một cây kẹo m*t cũng không thành vấn đề.Sau khi mua nhà, Diệp Vĩnh Khang đến thẳng cửa hàng 4S, vợ anh đi làm mỗi ngày, không thể ngày nào cũng chen lấn trên xe buýt, phải kiếm xe cho cô mới được.Sau khi lượn quanh một vòng trong cửa hàng 4S, Diệp Vĩnh Khang vẫn không tìm được một chiếc xe phù hợp với khí chất của Hạ Huyền Trúc.Khi anh chuẩn bị rời đi, chợt thấy trên tường có in hình quảng cáo của một chiếc Porsche Cayenne, mắt anh sáng lên, anh chỉ vào tường và nói: "Chiếc Cayenne đó có sẵn không? Kiểu có thể lái đi luôn ấy được ấy?"Nhân viên bán hàng vội nói: "Có ạ, vừa hay chỉ còn đúng một chiếc thôi"."Quẹt thẻ".Diệp Vĩnh Khang trực tiếp lấy thẻ ngân hàng ra.Nhân viên bán hàng: "Hả?""Có vấn đề gì không?".
Cho đến khi Diệp Vĩnh Khang mua nhà xong rời đi lâu rồi, cô nhân viên xinh đẹp vẫn đứng ngây ra đó.
"Tiểu Như, cô bị sao vậy? Chẳng nhẽ cô vừa bán biệt thự ở khu A à?"
Vài nhân viên tư vấn bán hàng bên cạnh bối rối hỏi.
Biệt thự ở Sơn Thủy Hoa Môn chia làm ba khu A, B, C.
Khu A là khu có các biệt thự là cao cấp nhất, nếu bán được một căn, là có thể trả trước tiền đặt cọc cho một căn nhà thương mại trong khu đô thị đấy.
"Không, anh ấy mua khu B".
Tiểu Như bàng hoàng đáp.
Mấy người bán hàng cắt lời: "Bán khu B mà cô đã kích động như vậy, tôi còn tưởng khu A kìa".
Người bán hàng già đột nhiên nói thêm: "Anh ấy có mua khu B, nhưng anh ấy nói không thích bị người ở trên cao coi thường nên tiện thể mua mấy căn kia luôn …"
Gì!
Toàn bộ phòng kinh doanh bùng nổ trong tích tắc.
Mua một biệt thự ở khu B, tiện thể mua căn biệt thự tiêu chuẩn ở khu A luôn, bởi vì không muốn người sống bên trên coi thường?
Lúc này Diệp Vĩnh Khang chả tỏ ra là mình vừa làm chuyện gì to tát, hai căn biệt thự đã tiêu tốn của anh tổng cộng năm trăm ba mươi triệu, nhưng đối với Diệp Vĩnh Khang, số tiền đó chỉ là mấy con số vô nghĩa.
Trong mắt anh, tất cả các mặt hàng trên thế giới này chỉ có hai loại, thích và không thích.
Về giá cả thì không là gì cả, chỉ cần anh thích thì bỏ ra mười tỷ để mua một cây kẹo m*t cũng không thành vấn đề.
Sau khi mua nhà, Diệp Vĩnh Khang đến thẳng cửa hàng 4S, vợ anh đi làm mỗi ngày, không thể ngày nào cũng chen lấn trên xe buýt, phải kiếm xe cho cô mới được.
Sau khi lượn quanh một vòng trong cửa hàng 4S, Diệp Vĩnh Khang vẫn không tìm được một chiếc xe phù hợp với khí chất của Hạ Huyền Trúc.
Khi anh chuẩn bị rời đi, chợt thấy trên tường có in hình quảng cáo của một chiếc Porsche Cayenne, mắt anh sáng lên, anh chỉ vào tường và nói: "Chiếc Cayenne đó có sẵn không? Kiểu có thể lái đi luôn ấy được ấy?"
Nhân viên bán hàng vội nói: "Có ạ, vừa hay chỉ còn đúng một chiếc thôi".
"Quẹt thẻ".
Diệp Vĩnh Khang trực tiếp lấy thẻ ngân hàng ra.
Nhân viên bán hàng: "Hả?"
"Có vấn đề gì không?".
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cho đến khi Diệp Vĩnh Khang mua nhà xong rời đi lâu rồi, cô nhân viên xinh đẹp vẫn đứng ngây ra đó."Tiểu Như, cô bị sao vậy? Chẳng nhẽ cô vừa bán biệt thự ở khu A à?"Vài nhân viên tư vấn bán hàng bên cạnh bối rối hỏi.Biệt thự ở Sơn Thủy Hoa Môn chia làm ba khu A, B, C.Khu A là khu có các biệt thự là cao cấp nhất, nếu bán được một căn, là có thể trả trước tiền đặt cọc cho một căn nhà thương mại trong khu đô thị đấy."Không, anh ấy mua khu B".Tiểu Như bàng hoàng đáp.Mấy người bán hàng cắt lời: "Bán khu B mà cô đã kích động như vậy, tôi còn tưởng khu A kìa".Người bán hàng già đột nhiên nói thêm: "Anh ấy có mua khu B, nhưng anh ấy nói không thích bị người ở trên cao coi thường nên tiện thể mua mấy căn kia luôn …"Gì!Toàn bộ phòng kinh doanh bùng nổ trong tích tắc.Mua một biệt thự ở khu B, tiện thể mua căn biệt thự tiêu chuẩn ở khu A luôn, bởi vì không muốn người sống bên trên coi thường?Lúc này Diệp Vĩnh Khang chả tỏ ra là mình vừa làm chuyện gì to tát, hai căn biệt thự đã tiêu tốn của anh tổng cộng năm trăm ba mươi triệu, nhưng đối với Diệp Vĩnh Khang, số tiền đó chỉ là mấy con số vô nghĩa.Trong mắt anh, tất cả các mặt hàng trên thế giới này chỉ có hai loại, thích và không thích.Về giá cả thì không là gì cả, chỉ cần anh thích thì bỏ ra mười tỷ để mua một cây kẹo m*t cũng không thành vấn đề.Sau khi mua nhà, Diệp Vĩnh Khang đến thẳng cửa hàng 4S, vợ anh đi làm mỗi ngày, không thể ngày nào cũng chen lấn trên xe buýt, phải kiếm xe cho cô mới được.Sau khi lượn quanh một vòng trong cửa hàng 4S, Diệp Vĩnh Khang vẫn không tìm được một chiếc xe phù hợp với khí chất của Hạ Huyền Trúc.Khi anh chuẩn bị rời đi, chợt thấy trên tường có in hình quảng cáo của một chiếc Porsche Cayenne, mắt anh sáng lên, anh chỉ vào tường và nói: "Chiếc Cayenne đó có sẵn không? Kiểu có thể lái đi luôn ấy được ấy?"Nhân viên bán hàng vội nói: "Có ạ, vừa hay chỉ còn đúng một chiếc thôi"."Quẹt thẻ".Diệp Vĩnh Khang trực tiếp lấy thẻ ngân hàng ra.Nhân viên bán hàng: "Hả?""Có vấn đề gì không?".