“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 196: 196: Cô Biết Tên Nào Máu Mặt Ở Đây Sao
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Em thử nghĩ kĩ xem, trong khoảng thời gian này có đắc tội với ai không?"Hạ Huyền Trúc trầm ngâm một hồi, nhẹ lắc đầu: "Từ khi thành lập công ty em hầu như không tiếp xúc với ai, huống chi là đắc tội với người ta".Lúc này, Trần Tiểu Túy ở một bên mở miệng nói: "Việc xây dựng vốn là thứ vàng thau lẫn lộn.Việc chị trúng thầu dự án khu công nghiệp chắc chắn sẽ xâm phạm đến quyền lợi của một số người".Diệp Vĩnh Khang siết chặt nắm đấm, hung ác nói: "Đám chó má này, xem ra anh đã quá nhân từ với chúng rồi, em yêu, đừng lo, đợi khi anh lôi được chúng ra, nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng!""Anh Diệp, chuyện này chắc chắn không đơn giản như vậy".Trần Tiểu Túy lắc đầu nhẹ, cô ấy là doanh nhân nên biết rõ đường đi nước bước ở đây hơn."Loại chuyện này rất phổ biến trong ngành xây dựng, và nó rất phức tạp.Dù có tìm được đám người đó đi chăng nữa thì cũng chẳng ích gì"."Chúng sẽ như đám ruồi muỗi, đuổi cũng không đi.Anh cũng không thể canh ở công trường 24/24 được".Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, cảm thấy quả đúng như vậy.Nếu đối phương cũng tầm cỡ như anh, nhất định sẽ tận diệt, chứ đám xã hội đen này như ruồi, thỉnh thoảng đến quấy rối một lần, chả có cách nào bắt được chúng cả."Vậy chuyện này phải làm sao đây? Có nhất thiết phải bỏ ra một số tiền để giải quyết mọi việc không?"Người quản lý dự án trông cũng sầu não."Thế càng không được".Trần Tiểu Túy nói: "Đó là một cái hố không đáy.Nếu cho chúng một lần, sẽ có lần thứ hai.Hố này sẽ không bao giờ lấp đầy nổi"."Nói chung, trong tình huống này, cách tốt nhất là tìm một tên cầm đầu có máu mặt để khống chế bọn chúng"."Cô biết tên nào máu mặt ở đây sao?"Diệp Vĩnh Khang cau mày hỏi.Trần Tiểu Túy suy nghĩ một lúc, nói: "Tôi biết một người ở đây, ông ta rất có thế lực trong lĩnh vực này"."Chỉ là tôi bình thường không hay tiếp xúc với người trong giang hồ, đối với người này cũng chỉ có thể coi như là quen biết sơ sơ"."Nhưng nhiều nhất tôi chỉ có thể mời ông ta đi ăn một bữa thôi, chứ tôi không chắc ông ta có sẵn lòng giúp không".Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: "Vậy mau liên hệ với ông ta đi".Trần Tiểu Túy đi tới bên cạnh, lấy điện thoại di động ra gọi điện, nói vài câu rồi quay lại nói với Diệp Vĩnh Khang: "Tôi hẹn với ông ta rồi, đúng lúc ông ta đang rảnh, bảo chúng ta qua đó tìm ông ta"."Được, vậy thì đi thôi".Diệp Vĩnh Khang chào Hạ Huyền Trúc, sau đó lái xe đi với Trần Tiểu Túy.Trên xe, Trần Tiểu Túy nói về hoàn cảnh của người này: "Người này tên là Tần Long Tượng, được mệnh danh là Biên Nam Vương, quản lý cả một mạch khoáng sản"."Mặc dù lãnh địa của ông ta chủ yếu ở ngoại thành, nhưng thực lực của ông ta nhất định không thể coi thường.Ngay cả những đại ca trong thành thị cũng phải nể mặt ông ta đôi phần".
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Em thử nghĩ kĩ xem, trong khoảng thời gian này có đắc tội với ai không?"
Hạ Huyền Trúc trầm ngâm một hồi, nhẹ lắc đầu: "Từ khi thành lập công ty em hầu như không tiếp xúc với ai, huống chi là đắc tội với người ta".
Lúc này, Trần Tiểu Túy ở một bên mở miệng nói: "Việc xây dựng vốn là thứ vàng thau lẫn lộn.
Việc chị trúng thầu dự án khu công nghiệp chắc chắn sẽ xâm phạm đến quyền lợi của một số người".
Diệp Vĩnh Khang siết chặt nắm đấm, hung ác nói: "Đám chó má này, xem ra anh đã quá nhân từ với chúng rồi, em yêu, đừng lo, đợi khi anh lôi được chúng ra, nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng!"
"Anh Diệp, chuyện này chắc chắn không đơn giản như vậy".
Trần Tiểu Túy lắc đầu nhẹ, cô ấy là doanh nhân nên biết rõ đường đi nước bước ở đây hơn.
"Loại chuyện này rất phổ biến trong ngành xây dựng, và nó rất phức tạp.
Dù có tìm được đám người đó đi chăng nữa thì cũng chẳng ích gì".
"Chúng sẽ như đám ruồi muỗi, đuổi cũng không đi.
Anh cũng không thể canh ở công trường 24/24 được".
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, cảm thấy quả đúng như vậy.
Nếu đối phương cũng tầm cỡ như anh, nhất định sẽ tận diệt, chứ đám xã hội đen này như ruồi, thỉnh thoảng đến quấy rối một lần, chả có cách nào bắt được chúng cả.
"Vậy chuyện này phải làm sao đây? Có nhất thiết phải bỏ ra một số tiền để giải quyết mọi việc không?"
Người quản lý dự án trông cũng sầu não.
"Thế càng không được".
Trần Tiểu Túy nói: "Đó là một cái hố không đáy.
Nếu cho chúng một lần, sẽ có lần thứ hai.
Hố này sẽ không bao giờ lấp đầy nổi".
"Nói chung, trong tình huống này, cách tốt nhất là tìm một tên cầm đầu có máu mặt để khống chế bọn chúng".
"Cô biết tên nào máu mặt ở đây sao?"
Diệp Vĩnh Khang cau mày hỏi.
Trần Tiểu Túy suy nghĩ một lúc, nói: "Tôi biết một người ở đây, ông ta rất có thế lực trong lĩnh vực này".
"Chỉ là tôi bình thường không hay tiếp xúc với người trong giang hồ, đối với người này cũng chỉ có thể coi như là quen biết sơ sơ".
"Nhưng nhiều nhất tôi chỉ có thể mời ông ta đi ăn một bữa thôi, chứ tôi không chắc ông ta có sẵn lòng giúp không".
Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: "Vậy mau liên hệ với ông ta đi".
Trần Tiểu Túy đi tới bên cạnh, lấy điện thoại di động ra gọi điện, nói vài câu rồi quay lại nói với Diệp Vĩnh Khang: "Tôi hẹn với ông ta rồi, đúng lúc ông ta đang rảnh, bảo chúng ta qua đó tìm ông ta".
"Được, vậy thì đi thôi".
Diệp Vĩnh Khang chào Hạ Huyền Trúc, sau đó lái xe đi với Trần Tiểu Túy.
Trên xe, Trần Tiểu Túy nói về hoàn cảnh của người này: "Người này tên là Tần Long Tượng, được mệnh danh là Biên Nam Vương, quản lý cả một mạch khoáng sản".
"Mặc dù lãnh địa của ông ta chủ yếu ở ngoại thành, nhưng thực lực của ông ta nhất định không thể coi thường.
Ngay cả những đại ca trong thành thị cũng phải nể mặt ông ta đôi phần".
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Em thử nghĩ kĩ xem, trong khoảng thời gian này có đắc tội với ai không?"Hạ Huyền Trúc trầm ngâm một hồi, nhẹ lắc đầu: "Từ khi thành lập công ty em hầu như không tiếp xúc với ai, huống chi là đắc tội với người ta".Lúc này, Trần Tiểu Túy ở một bên mở miệng nói: "Việc xây dựng vốn là thứ vàng thau lẫn lộn.Việc chị trúng thầu dự án khu công nghiệp chắc chắn sẽ xâm phạm đến quyền lợi của một số người".Diệp Vĩnh Khang siết chặt nắm đấm, hung ác nói: "Đám chó má này, xem ra anh đã quá nhân từ với chúng rồi, em yêu, đừng lo, đợi khi anh lôi được chúng ra, nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng!""Anh Diệp, chuyện này chắc chắn không đơn giản như vậy".Trần Tiểu Túy lắc đầu nhẹ, cô ấy là doanh nhân nên biết rõ đường đi nước bước ở đây hơn."Loại chuyện này rất phổ biến trong ngành xây dựng, và nó rất phức tạp.Dù có tìm được đám người đó đi chăng nữa thì cũng chẳng ích gì"."Chúng sẽ như đám ruồi muỗi, đuổi cũng không đi.Anh cũng không thể canh ở công trường 24/24 được".Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, cảm thấy quả đúng như vậy.Nếu đối phương cũng tầm cỡ như anh, nhất định sẽ tận diệt, chứ đám xã hội đen này như ruồi, thỉnh thoảng đến quấy rối một lần, chả có cách nào bắt được chúng cả."Vậy chuyện này phải làm sao đây? Có nhất thiết phải bỏ ra một số tiền để giải quyết mọi việc không?"Người quản lý dự án trông cũng sầu não."Thế càng không được".Trần Tiểu Túy nói: "Đó là một cái hố không đáy.Nếu cho chúng một lần, sẽ có lần thứ hai.Hố này sẽ không bao giờ lấp đầy nổi"."Nói chung, trong tình huống này, cách tốt nhất là tìm một tên cầm đầu có máu mặt để khống chế bọn chúng"."Cô biết tên nào máu mặt ở đây sao?"Diệp Vĩnh Khang cau mày hỏi.Trần Tiểu Túy suy nghĩ một lúc, nói: "Tôi biết một người ở đây, ông ta rất có thế lực trong lĩnh vực này"."Chỉ là tôi bình thường không hay tiếp xúc với người trong giang hồ, đối với người này cũng chỉ có thể coi như là quen biết sơ sơ"."Nhưng nhiều nhất tôi chỉ có thể mời ông ta đi ăn một bữa thôi, chứ tôi không chắc ông ta có sẵn lòng giúp không".Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: "Vậy mau liên hệ với ông ta đi".Trần Tiểu Túy đi tới bên cạnh, lấy điện thoại di động ra gọi điện, nói vài câu rồi quay lại nói với Diệp Vĩnh Khang: "Tôi hẹn với ông ta rồi, đúng lúc ông ta đang rảnh, bảo chúng ta qua đó tìm ông ta"."Được, vậy thì đi thôi".Diệp Vĩnh Khang chào Hạ Huyền Trúc, sau đó lái xe đi với Trần Tiểu Túy.Trên xe, Trần Tiểu Túy nói về hoàn cảnh của người này: "Người này tên là Tần Long Tượng, được mệnh danh là Biên Nam Vương, quản lý cả một mạch khoáng sản"."Mặc dù lãnh địa của ông ta chủ yếu ở ngoại thành, nhưng thực lực của ông ta nhất định không thể coi thường.Ngay cả những đại ca trong thành thị cũng phải nể mặt ông ta đôi phần".