“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 197: 197: Cái Tên Này Khá Đặc Biệt Đấy
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tính cách tương đối nóng nảy, là một nhân vật tàn nhẫn, bắt đầu với hai thanh đao trong tay, từng bước leo lên vị trí của ngày nay, có quyền hành tuyệt đối ở khu Biên Nam".Diệp Vĩnh Khang nghe xong khẽ gật đầu: "Tần Long Tượng, cái tên này khá đặc biệt đấy".Khu Biên Nam nằm ở phía đông của Giang Bắc và thuộc vùng ngoại ô, gần một phần ba khoáng sản ở Giang Bắc được sản xuất ở đây.Dưới chân một ngọn núi xinh đẹp, có một trang viên với diện tích rộng lớn, trang trí theo phong cách cổ kính.Ở cửa có vài vệ sĩ mặc đồ đen, lưng thẳng tắp, xung quanh có rất nhiều người đang tuần tra.Dọc theo con đường lát đá xanh rợp bóng tre cảnh, đi bộ về phía trước khoảng năm phút là đến trung tâm của tòa nhà."Xin chào cô Trần, sếp Tần đang đọc sách trong phòng làm việc, bảo hai người có thể nghỉ ngơi ở đây một lát".Cô hầu gái trẻ tuổi mặc đồng phục hầu gái dẫn Diệp Vĩnh Khang và Trần Tiểu Túy vào phòng tiếp khách và rót hai chén trà thơm phức."Anh Diệp, ông ta thường như này, xin anh đừng để bụng".Trần Tiểu Túy có chút lo lắng Diệp Vĩnh Khang sẽ không vui."Không sao, chúng ta tới đây là để nhờ vả người ta.Chờ một lát cũng không sao".Diệp Vĩnh Khang rất bình tĩnh, từ từ nếm thử trà.Sau ít nhất một giờ, trà cũng đã được rót vài lần, một người hầu gái bước vào lễ phép nói: "Cô Trần, sếp Tần mời cô vào phòng làm việc".Diệp Vĩnh Khang lần đầu tiên nhìn thấy Tần Long Tượng có chút bất ngờ.Người này có thân hình cao ráo, mặc một bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn, tóc chải gọn gàng và đeo một cặp kính vàng.Nếu gặp ngoài đường, nhất định sẽ nghĩ người này chắn chắn phải là một người thầy hiền lành, sẽ không đoán được người này là một tay giang hồ độc ác tàn ác có máu mặt."Cô Trần, xin lỗi vì đã để cô phải đợi.Vừa rồi tôi hơi bị cuốn vào cuốn sách.Xin hãy thứ lỗi cho tôi".Tần Long Tượng ngồi trên chiếc ghế đan bằng liễu gai cầm cuốn ‘Tư trị thông giám’ trên tay, nói với giọng điệu rất bình tĩnh, trên mặt nở một nụ cười lịch sự.Nhưng cho dù như vậy, vẫn khó có thể che giấu được khí tức uy phong tỏa ra từ ông ta."Vị này là?"Tần Long Tượng nhìn Diệp Vĩnh Khang."Đây là anh Diệp, bạn tốt của tôi.Gần đây gặp phải chút rắc rối, muốn nhờ ông Tần chỉ giáo"..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Tính cách tương đối nóng nảy, là một nhân vật tàn nhẫn, bắt đầu với hai thanh đao trong tay, từng bước leo lên vị trí của ngày nay, có quyền hành tuyệt đối ở khu Biên Nam".
Diệp Vĩnh Khang nghe xong khẽ gật đầu: "Tần Long Tượng, cái tên này khá đặc biệt đấy".
Khu Biên Nam nằm ở phía đông của Giang Bắc và thuộc vùng ngoại ô, gần một phần ba khoáng sản ở Giang Bắc được sản xuất ở đây.
Dưới chân một ngọn núi xinh đẹp, có một trang viên với diện tích rộng lớn, trang trí theo phong cách cổ kính.
Ở cửa có vài vệ sĩ mặc đồ đen, lưng thẳng tắp, xung quanh có rất nhiều người đang tuần tra.
Dọc theo con đường lát đá xanh rợp bóng tre cảnh, đi bộ về phía trước khoảng năm phút là đến trung tâm của tòa nhà.
"Xin chào cô Trần, sếp Tần đang đọc sách trong phòng làm việc, bảo hai người có thể nghỉ ngơi ở đây một lát".
Cô hầu gái trẻ tuổi mặc đồng phục hầu gái dẫn Diệp Vĩnh Khang và Trần Tiểu Túy vào phòng tiếp khách và rót hai chén trà thơm phức.
"Anh Diệp, ông ta thường như này, xin anh đừng để bụng".
Trần Tiểu Túy có chút lo lắng Diệp Vĩnh Khang sẽ không vui.
"Không sao, chúng ta tới đây là để nhờ vả người ta.
Chờ một lát cũng không sao".
Diệp Vĩnh Khang rất bình tĩnh, từ từ nếm thử trà.
Sau ít nhất một giờ, trà cũng đã được rót vài lần, một người hầu gái bước vào lễ phép nói: "Cô Trần, sếp Tần mời cô vào phòng làm việc".
Diệp Vĩnh Khang lần đầu tiên nhìn thấy Tần Long Tượng có chút bất ngờ.
Người này có thân hình cao ráo, mặc một bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn, tóc chải gọn gàng và đeo một cặp kính vàng.
Nếu gặp ngoài đường, nhất định sẽ nghĩ người này chắn chắn phải là một người thầy hiền lành, sẽ không đoán được người này là một tay giang hồ độc ác tàn ác có máu mặt.
"Cô Trần, xin lỗi vì đã để cô phải đợi.
Vừa rồi tôi hơi bị cuốn vào cuốn sách.
Xin hãy thứ lỗi cho tôi".
Tần Long Tượng ngồi trên chiếc ghế đan bằng liễu gai cầm cuốn ‘Tư trị thông giám’ trên tay, nói với giọng điệu rất bình tĩnh, trên mặt nở một nụ cười lịch sự.
Nhưng cho dù như vậy, vẫn khó có thể che giấu được khí tức uy phong tỏa ra từ ông ta.
"Vị này là?"
Tần Long Tượng nhìn Diệp Vĩnh Khang.
"Đây là anh Diệp, bạn tốt của tôi.
Gần đây gặp phải chút rắc rối, muốn nhờ ông Tần chỉ giáo".
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tính cách tương đối nóng nảy, là một nhân vật tàn nhẫn, bắt đầu với hai thanh đao trong tay, từng bước leo lên vị trí của ngày nay, có quyền hành tuyệt đối ở khu Biên Nam".Diệp Vĩnh Khang nghe xong khẽ gật đầu: "Tần Long Tượng, cái tên này khá đặc biệt đấy".Khu Biên Nam nằm ở phía đông của Giang Bắc và thuộc vùng ngoại ô, gần một phần ba khoáng sản ở Giang Bắc được sản xuất ở đây.Dưới chân một ngọn núi xinh đẹp, có một trang viên với diện tích rộng lớn, trang trí theo phong cách cổ kính.Ở cửa có vài vệ sĩ mặc đồ đen, lưng thẳng tắp, xung quanh có rất nhiều người đang tuần tra.Dọc theo con đường lát đá xanh rợp bóng tre cảnh, đi bộ về phía trước khoảng năm phút là đến trung tâm của tòa nhà."Xin chào cô Trần, sếp Tần đang đọc sách trong phòng làm việc, bảo hai người có thể nghỉ ngơi ở đây một lát".Cô hầu gái trẻ tuổi mặc đồng phục hầu gái dẫn Diệp Vĩnh Khang và Trần Tiểu Túy vào phòng tiếp khách và rót hai chén trà thơm phức."Anh Diệp, ông ta thường như này, xin anh đừng để bụng".Trần Tiểu Túy có chút lo lắng Diệp Vĩnh Khang sẽ không vui."Không sao, chúng ta tới đây là để nhờ vả người ta.Chờ một lát cũng không sao".Diệp Vĩnh Khang rất bình tĩnh, từ từ nếm thử trà.Sau ít nhất một giờ, trà cũng đã được rót vài lần, một người hầu gái bước vào lễ phép nói: "Cô Trần, sếp Tần mời cô vào phòng làm việc".Diệp Vĩnh Khang lần đầu tiên nhìn thấy Tần Long Tượng có chút bất ngờ.Người này có thân hình cao ráo, mặc một bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn, tóc chải gọn gàng và đeo một cặp kính vàng.Nếu gặp ngoài đường, nhất định sẽ nghĩ người này chắn chắn phải là một người thầy hiền lành, sẽ không đoán được người này là một tay giang hồ độc ác tàn ác có máu mặt."Cô Trần, xin lỗi vì đã để cô phải đợi.Vừa rồi tôi hơi bị cuốn vào cuốn sách.Xin hãy thứ lỗi cho tôi".Tần Long Tượng ngồi trên chiếc ghế đan bằng liễu gai cầm cuốn ‘Tư trị thông giám’ trên tay, nói với giọng điệu rất bình tĩnh, trên mặt nở một nụ cười lịch sự.Nhưng cho dù như vậy, vẫn khó có thể che giấu được khí tức uy phong tỏa ra từ ông ta."Vị này là?"Tần Long Tượng nhìn Diệp Vĩnh Khang."Đây là anh Diệp, bạn tốt của tôi.Gần đây gặp phải chút rắc rối, muốn nhờ ông Tần chỉ giáo"..