“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 234: 234: Được Luôn Giờ Tôi Đi Ngay Đây!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang quay người đi về phía cửa."Anh Diệp!"Diêu San đột ngột gọi."Có chuyện gì?"Diệp Vĩnh Khang cười xoay người lại."Anh có thể đừng…"Nói được nửa câu, khuôn mặt xinh đẹp của Diêu San đột nhiên ửng hồng, cô ấy vội nói: "À, không có gì đâu, anh Diệp, anh về nghỉ ngơi sớm đi"."Được rồi, ngày mai gặp lại".Diệp Vĩnh Khang vẫy vẫy tay, tươi cười bước ra khỏi phòng, thuận tay đóng cửa lại.Diêu San đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút mất mát, đồng thời cũng vô cùng xấu hổ vì sự ấm đầu lúc nãy của mình."Mình sao thế này".Diêu San cảm thấy vô cùng tự trách, vừa nãy không biết có phải cô ấy bị ấm đầu không nữa, thật ra điều cô ấy muốn nói là, anh có thể đừng rời đi không.Nhưng bên cạnh sự tự trách bản thân, nhiều hơn cả là sự mất mát và buồn bã không thể giải thích được, tại sao bản thân lại không thể gặp được một người đàn ông như vậy?Cùng lúc đó, biệt thự nhà họ Tiền."Sao có thể thế được.Tôi thấy là tên Diệp Vĩnh Khang này đang muốn lao đầu vào chỗ chết đây mà!"Tiền Đại Giang hung hăng ném một tách trà bằng ngọc bích trắng xuống đất.Trợ lý ôm ngực bên cạnh nói: "Sếp Tiền, kỳ thật nếu là mình tôi thì thôi không sao, nhưng thứ hắn đánh đâu phải mỗi tôi, hắn cũng đánh vào cả mặt ông nữa"."Ông không biết lúc đó hắn kiêu ngạo như thế nào đâu, còn yêu cầu tôi nhắn cho ông một câu, nói ông về sau cẩn thận một chút, trong mắt hắn ông chả là cái đinh gỉ gì"."Ngoài ra còn có Tần Long Tượng.Không biết tại sao ông ta lại nổi điên lên, vì một thằng ăn mày hôi thối mà dám đối đầu với ông, còn lớn lối nói muốn liều mạng với chúng ta"."Sếp Tiền, nếu chuyện này không được giải quyết mà truyền ra ngoài thì uy tín của ông sẽ coi như mất hết! ""Biến đi!"Trợ lý còn chưa kịp nói xong, Tiền Đại Giang đột nhiên nhấc chân đá mạnh một cái: "Mất mặt, một chút chuyện cỏn con mà mày để thành như này, sau để xem tao xử mày như nào!"Nói xong, ông ta tức giận hét lên: "Mao Cầu!"Kèm theo sự tức giận này, một người đàn ông đang xỉa răng khoảng bốn mươi tuổi bước vào từ bên ngoài.Người này ăn mặc rất kỳ lạ, mùa hè không chỉ đi một đôi ủng cao màu đen mà còn mặc một chiếc áo khoác da bẩn thỉu, tóc xoăn bết dầu, hình như đã lâu rồi không gội."Ông dẫn người bắt cả nhà tên Diệp Vĩnh Khang đến đây, nhớ kỹ, đừng g**t ch*t, để ngấp ngoải!"Tiền Đại Giang tức giận ra lệnh."Dẫn người làm gì, một mình tôi là đủ rồi".Mao Cầu cười nói: "Nghe nói vợ của tên đó rất xinh đẹp, lúc đến tôi có thể chơi trước được không?"Tiền Đại Giang trầm giọng nói: "Mang người về trước, sau đó cho ông chơi trước mặt thằng nhãi Diệp Vĩnh Khang!""Được luôn, giờ tôi đi ngay đây!"Hai mắt Mao Cầu đột nhiên ánh lên sự dâm dê đê tiện.
Diệp Vĩnh Khang quay người đi về phía cửa.
"Anh Diệp!"
Diêu San đột ngột gọi.
"Có chuyện gì?"
Diệp Vĩnh Khang cười xoay người lại.
"Anh có thể đừng…"
Nói được nửa câu, khuôn mặt xinh đẹp của Diêu San đột nhiên ửng hồng, cô ấy vội nói: "À, không có gì đâu, anh Diệp, anh về nghỉ ngơi sớm đi".
"Được rồi, ngày mai gặp lại".
Diệp Vĩnh Khang vẫy vẫy tay, tươi cười bước ra khỏi phòng, thuận tay đóng cửa lại.
Diêu San đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút mất mát, đồng thời cũng vô cùng xấu hổ vì sự ấm đầu lúc nãy của mình.
"Mình sao thế này".
Diêu San cảm thấy vô cùng tự trách, vừa nãy không biết có phải cô ấy bị ấm đầu không nữa, thật ra điều cô ấy muốn nói là, anh có thể đừng rời đi không.
Nhưng bên cạnh sự tự trách bản thân, nhiều hơn cả là sự mất mát và buồn bã không thể giải thích được, tại sao bản thân lại không thể gặp được một người đàn ông như vậy?
Cùng lúc đó, biệt thự nhà họ Tiền.
"Sao có thể thế được.
Tôi thấy là tên Diệp Vĩnh Khang này đang muốn lao đầu vào chỗ chết đây mà!"
Tiền Đại Giang hung hăng ném một tách trà bằng ngọc bích trắng xuống đất.
Trợ lý ôm ngực bên cạnh nói: "Sếp Tiền, kỳ thật nếu là mình tôi thì thôi không sao, nhưng thứ hắn đánh đâu phải mỗi tôi, hắn cũng đánh vào cả mặt ông nữa".
"Ông không biết lúc đó hắn kiêu ngạo như thế nào đâu, còn yêu cầu tôi nhắn cho ông một câu, nói ông về sau cẩn thận một chút, trong mắt hắn ông chả là cái đinh gỉ gì".
"Ngoài ra còn có Tần Long Tượng.
Không biết tại sao ông ta lại nổi điên lên, vì một thằng ăn mày hôi thối mà dám đối đầu với ông, còn lớn lối nói muốn liều mạng với chúng ta".
"Sếp Tiền, nếu chuyện này không được giải quyết mà truyền ra ngoài thì uy tín của ông sẽ coi như mất hết! "
"Biến đi!"
Trợ lý còn chưa kịp nói xong, Tiền Đại Giang đột nhiên nhấc chân đá mạnh một cái: "Mất mặt, một chút chuyện cỏn con mà mày để thành như này, sau để xem tao xử mày như nào!"
Nói xong, ông ta tức giận hét lên: "Mao Cầu!"
Kèm theo sự tức giận này, một người đàn ông đang xỉa răng khoảng bốn mươi tuổi bước vào từ bên ngoài.
Người này ăn mặc rất kỳ lạ, mùa hè không chỉ đi một đôi ủng cao màu đen mà còn mặc một chiếc áo khoác da bẩn thỉu, tóc xoăn bết dầu, hình như đã lâu rồi không gội.
"Ông dẫn người bắt cả nhà tên Diệp Vĩnh Khang đến đây, nhớ kỹ, đừng g**t ch*t, để ngấp ngoải!"
Tiền Đại Giang tức giận ra lệnh.
"Dẫn người làm gì, một mình tôi là đủ rồi".
Mao Cầu cười nói: "Nghe nói vợ của tên đó rất xinh đẹp, lúc đến tôi có thể chơi trước được không?"
Tiền Đại Giang trầm giọng nói: "Mang người về trước, sau đó cho ông chơi trước mặt thằng nhãi Diệp Vĩnh Khang!"
"Được luôn, giờ tôi đi ngay đây!"
Hai mắt Mao Cầu đột nhiên ánh lên sự dâm dê đê tiện.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang quay người đi về phía cửa."Anh Diệp!"Diêu San đột ngột gọi."Có chuyện gì?"Diệp Vĩnh Khang cười xoay người lại."Anh có thể đừng…"Nói được nửa câu, khuôn mặt xinh đẹp của Diêu San đột nhiên ửng hồng, cô ấy vội nói: "À, không có gì đâu, anh Diệp, anh về nghỉ ngơi sớm đi"."Được rồi, ngày mai gặp lại".Diệp Vĩnh Khang vẫy vẫy tay, tươi cười bước ra khỏi phòng, thuận tay đóng cửa lại.Diêu San đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút mất mát, đồng thời cũng vô cùng xấu hổ vì sự ấm đầu lúc nãy của mình."Mình sao thế này".Diêu San cảm thấy vô cùng tự trách, vừa nãy không biết có phải cô ấy bị ấm đầu không nữa, thật ra điều cô ấy muốn nói là, anh có thể đừng rời đi không.Nhưng bên cạnh sự tự trách bản thân, nhiều hơn cả là sự mất mát và buồn bã không thể giải thích được, tại sao bản thân lại không thể gặp được một người đàn ông như vậy?Cùng lúc đó, biệt thự nhà họ Tiền."Sao có thể thế được.Tôi thấy là tên Diệp Vĩnh Khang này đang muốn lao đầu vào chỗ chết đây mà!"Tiền Đại Giang hung hăng ném một tách trà bằng ngọc bích trắng xuống đất.Trợ lý ôm ngực bên cạnh nói: "Sếp Tiền, kỳ thật nếu là mình tôi thì thôi không sao, nhưng thứ hắn đánh đâu phải mỗi tôi, hắn cũng đánh vào cả mặt ông nữa"."Ông không biết lúc đó hắn kiêu ngạo như thế nào đâu, còn yêu cầu tôi nhắn cho ông một câu, nói ông về sau cẩn thận một chút, trong mắt hắn ông chả là cái đinh gỉ gì"."Ngoài ra còn có Tần Long Tượng.Không biết tại sao ông ta lại nổi điên lên, vì một thằng ăn mày hôi thối mà dám đối đầu với ông, còn lớn lối nói muốn liều mạng với chúng ta"."Sếp Tiền, nếu chuyện này không được giải quyết mà truyền ra ngoài thì uy tín của ông sẽ coi như mất hết! ""Biến đi!"Trợ lý còn chưa kịp nói xong, Tiền Đại Giang đột nhiên nhấc chân đá mạnh một cái: "Mất mặt, một chút chuyện cỏn con mà mày để thành như này, sau để xem tao xử mày như nào!"Nói xong, ông ta tức giận hét lên: "Mao Cầu!"Kèm theo sự tức giận này, một người đàn ông đang xỉa răng khoảng bốn mươi tuổi bước vào từ bên ngoài.Người này ăn mặc rất kỳ lạ, mùa hè không chỉ đi một đôi ủng cao màu đen mà còn mặc một chiếc áo khoác da bẩn thỉu, tóc xoăn bết dầu, hình như đã lâu rồi không gội."Ông dẫn người bắt cả nhà tên Diệp Vĩnh Khang đến đây, nhớ kỹ, đừng g**t ch*t, để ngấp ngoải!"Tiền Đại Giang tức giận ra lệnh."Dẫn người làm gì, một mình tôi là đủ rồi".Mao Cầu cười nói: "Nghe nói vợ của tên đó rất xinh đẹp, lúc đến tôi có thể chơi trước được không?"Tiền Đại Giang trầm giọng nói: "Mang người về trước, sau đó cho ông chơi trước mặt thằng nhãi Diệp Vĩnh Khang!""Được luôn, giờ tôi đi ngay đây!"Hai mắt Mao Cầu đột nhiên ánh lên sự dâm dê đê tiện.