Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 235: 235: Con Gái Sao Con Đã Về Rồi!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Đồ chó, không biết trời cao đất dày!"Mặc dù trời đã khuya, nhưng Tiền Đại Giang lại tỉnh như sáo, nghĩ đến Diệp Vĩnh Khang lại khiến ông ta giận tím người.Xem ra ngày thường bản thân mình hiền quá, đến nỗi bây giờ ngay cả tên vô danh tiểu tốt cũng không coi mình ra gì.Trong khi ông ta đang suy nghĩ xem lát sau khi Mao Cầu trói Diệp Vĩnh Khang đến thì nên tra tấn anh như nào, thì đột nhiên nhìn thấy Mao Cầu trở về trong tâm trạng bực dọc."Không phải tôi kêu ông đi trói người sao, sao lại về rồi?"Tiền Đại Giang cau mày hỏi.Mao Cầu cúi đầu, mũi chân giận dữ di di trên mặt đất, giọng điệu rất bất lực: "Có người chặn ở cửa không cho tôi đi"."Hả?"Tiền Đại Giang nghi ngờ hỏi: "Trong nhà này còn có ai dám ngăn cản ông à? Người nào mà to gan vậy?"Trong nhà họ Tiền, mặc dù Mao Cầu lầm lì, đôi khi trông có vẻ điên rồ, nhưng quyền lực của ông ta ở đây là không thể lay chuyển được.Trong toàn bộ nhà họ Tiền, e rằng chỉ có Mao Cầu là có thể ngồi nằm thoái mái trước mặt Tiền Đại Giang thôi, thậm chí còn có thể ngoáy mũi trước mặt Tiền Đại Giang nữa kìa.Tiền Đại Giang, người luôn coi trọng các quy tắc, cũng không so đo điều này, bởi vì chỉ có một lý do duy nhất, thực lực của Mao Cầu!Nếu như Hàn Sách Hổ nhà họ Hàn là kẻ đứng đầu thế giới ngầm trong giang hồ, thì Mao Cầu nhà họ Tiền nhất định là sát thủ số một Giang Bắc!Mặc dù bình thường trông có vẻ luộm thuộm và điên rồ, nhưng sự hung bạo và tàn nhẫn của ông ta có thể khiến Hàn Sách Cổ phải xách dép chạy theo.Đặc biệt là trong nhà họ Tiền, ngoại trừ Tiền Đại Giang, ai gặp phải Mao Cầu đều sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên nhìn, cho nên làm sao lại có người ngăn ông ta ở cửa chứ?"Là con không cho ông ta đi đấy".Lúc này, ngoài cửa đột nhiên có giọng nói của một cô gái.Tiền Đại Giang quay đầu lại nhìn, vẻ mặt vui mừng khôn xiết!"Con gái, sao con đã về rồi!"Một cô gái trẻ với mái tóc ngắn và ngoại hình xinh xắn, mặc váy học sinh JK, kéo vali bước vào.Nhìn thấy người này, Tiền Đại Giang liền thở phào nhẹ nhõm, trên đời này Mao Cầu chỉ nghe lời hai người, một người là ông ta, người còn lại là con gái bảo bối của ông ta, Tiền Tử Mạn.Tiền Đại Giang có một con trai và một con gái.Con trai lớn tên là Tiền Tử Long đã đi du lịch nước ngoài khi mới 15 tuổi, nhưng du thuyền bất ngờ gặp nạn, tất cả mọi người trên thuyền, bao gồm cả Tiền Tử Long, không còn một ai sống sót.Tiền Đại Giang vô cùng đau buồn, ngất xỉu tại chỗ, nằm viện hơn nửa tháng.Tiền Tử Mạn từ đó trở thành nguồn tinh thần duy nhất của ông ta, tất cả yêu thương đều dành cho cô con gái bé nhỏ này.

"Đồ chó, không biết trời cao đất dày!"

Mặc dù trời đã khuya, nhưng Tiền Đại Giang lại tỉnh như sáo, nghĩ đến Diệp Vĩnh Khang lại khiến ông ta giận tím người.

Xem ra ngày thường bản thân mình hiền quá, đến nỗi bây giờ ngay cả tên vô danh tiểu tốt cũng không coi mình ra gì.

Trong khi ông ta đang suy nghĩ xem lát sau khi Mao Cầu trói Diệp Vĩnh Khang đến thì nên tra tấn anh như nào, thì đột nhiên nhìn thấy Mao Cầu trở về trong tâm trạng bực dọc.

"Không phải tôi kêu ông đi trói người sao, sao lại về rồi?"

Tiền Đại Giang cau mày hỏi.

Mao Cầu cúi đầu, mũi chân giận dữ di di trên mặt đất, giọng điệu rất bất lực: "Có người chặn ở cửa không cho tôi đi".

"Hả?"

Tiền Đại Giang nghi ngờ hỏi: "Trong nhà này còn có ai dám ngăn cản ông à? Người nào mà to gan vậy?"

Trong nhà họ Tiền, mặc dù Mao Cầu lầm lì, đôi khi trông có vẻ điên rồ, nhưng quyền lực của ông ta ở đây là không thể lay chuyển được.

Trong toàn bộ nhà họ Tiền, e rằng chỉ có Mao Cầu là có thể ngồi nằm thoái mái trước mặt Tiền Đại Giang thôi, thậm chí còn có thể ngoáy mũi trước mặt Tiền Đại Giang nữa kìa.

Tiền Đại Giang, người luôn coi trọng các quy tắc, cũng không so đo điều này, bởi vì chỉ có một lý do duy nhất, thực lực của Mao Cầu!

Nếu như Hàn Sách Hổ nhà họ Hàn là kẻ đứng đầu thế giới ngầm trong giang hồ, thì Mao Cầu nhà họ Tiền nhất định là sát thủ số một Giang Bắc!

Mặc dù bình thường trông có vẻ luộm thuộm và điên rồ, nhưng sự hung bạo và tàn nhẫn của ông ta có thể khiến Hàn Sách Cổ phải xách dép chạy theo.

Đặc biệt là trong nhà họ Tiền, ngoại trừ Tiền Đại Giang, ai gặp phải Mao Cầu đều sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên nhìn, cho nên làm sao lại có người ngăn ông ta ở cửa chứ?

"Là con không cho ông ta đi đấy".

Lúc này, ngoài cửa đột nhiên có giọng nói của một cô gái.

Tiền Đại Giang quay đầu lại nhìn, vẻ mặt vui mừng khôn xiết!

"Con gái, sao con đã về rồi!"

Một cô gái trẻ với mái tóc ngắn và ngoại hình xinh xắn, mặc váy học sinh JK, kéo vali bước vào.

Nhìn thấy người này, Tiền Đại Giang liền thở phào nhẹ nhõm, trên đời này Mao Cầu chỉ nghe lời hai người, một người là ông ta, người còn lại là con gái bảo bối của ông ta, Tiền Tử Mạn.

Tiền Đại Giang có một con trai và một con gái.

Con trai lớn tên là Tiền Tử Long đã đi du lịch nước ngoài khi mới 15 tuổi, nhưng du thuyền bất ngờ gặp nạn, tất cả mọi người trên thuyền, bao gồm cả Tiền Tử Long, không còn một ai sống sót.

Tiền Đại Giang vô cùng đau buồn, ngất xỉu tại chỗ, nằm viện hơn nửa tháng.

Tiền Tử Mạn từ đó trở thành nguồn tinh thần duy nhất của ông ta, tất cả yêu thương đều dành cho cô con gái bé nhỏ này.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Đồ chó, không biết trời cao đất dày!"Mặc dù trời đã khuya, nhưng Tiền Đại Giang lại tỉnh như sáo, nghĩ đến Diệp Vĩnh Khang lại khiến ông ta giận tím người.Xem ra ngày thường bản thân mình hiền quá, đến nỗi bây giờ ngay cả tên vô danh tiểu tốt cũng không coi mình ra gì.Trong khi ông ta đang suy nghĩ xem lát sau khi Mao Cầu trói Diệp Vĩnh Khang đến thì nên tra tấn anh như nào, thì đột nhiên nhìn thấy Mao Cầu trở về trong tâm trạng bực dọc."Không phải tôi kêu ông đi trói người sao, sao lại về rồi?"Tiền Đại Giang cau mày hỏi.Mao Cầu cúi đầu, mũi chân giận dữ di di trên mặt đất, giọng điệu rất bất lực: "Có người chặn ở cửa không cho tôi đi"."Hả?"Tiền Đại Giang nghi ngờ hỏi: "Trong nhà này còn có ai dám ngăn cản ông à? Người nào mà to gan vậy?"Trong nhà họ Tiền, mặc dù Mao Cầu lầm lì, đôi khi trông có vẻ điên rồ, nhưng quyền lực của ông ta ở đây là không thể lay chuyển được.Trong toàn bộ nhà họ Tiền, e rằng chỉ có Mao Cầu là có thể ngồi nằm thoái mái trước mặt Tiền Đại Giang thôi, thậm chí còn có thể ngoáy mũi trước mặt Tiền Đại Giang nữa kìa.Tiền Đại Giang, người luôn coi trọng các quy tắc, cũng không so đo điều này, bởi vì chỉ có một lý do duy nhất, thực lực của Mao Cầu!Nếu như Hàn Sách Hổ nhà họ Hàn là kẻ đứng đầu thế giới ngầm trong giang hồ, thì Mao Cầu nhà họ Tiền nhất định là sát thủ số một Giang Bắc!Mặc dù bình thường trông có vẻ luộm thuộm và điên rồ, nhưng sự hung bạo và tàn nhẫn của ông ta có thể khiến Hàn Sách Cổ phải xách dép chạy theo.Đặc biệt là trong nhà họ Tiền, ngoại trừ Tiền Đại Giang, ai gặp phải Mao Cầu đều sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên nhìn, cho nên làm sao lại có người ngăn ông ta ở cửa chứ?"Là con không cho ông ta đi đấy".Lúc này, ngoài cửa đột nhiên có giọng nói của một cô gái.Tiền Đại Giang quay đầu lại nhìn, vẻ mặt vui mừng khôn xiết!"Con gái, sao con đã về rồi!"Một cô gái trẻ với mái tóc ngắn và ngoại hình xinh xắn, mặc váy học sinh JK, kéo vali bước vào.Nhìn thấy người này, Tiền Đại Giang liền thở phào nhẹ nhõm, trên đời này Mao Cầu chỉ nghe lời hai người, một người là ông ta, người còn lại là con gái bảo bối của ông ta, Tiền Tử Mạn.Tiền Đại Giang có một con trai và một con gái.Con trai lớn tên là Tiền Tử Long đã đi du lịch nước ngoài khi mới 15 tuổi, nhưng du thuyền bất ngờ gặp nạn, tất cả mọi người trên thuyền, bao gồm cả Tiền Tử Long, không còn một ai sống sót.Tiền Đại Giang vô cùng đau buồn, ngất xỉu tại chỗ, nằm viện hơn nửa tháng.Tiền Tử Mạn từ đó trở thành nguồn tinh thần duy nhất của ông ta, tất cả yêu thương đều dành cho cô con gái bé nhỏ này.

Chương 235: 235: Con Gái Sao Con Đã Về Rồi!