Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 244: 244: Tôi Nghĩ Rằng Còn Có Cách Thứ Ba

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Cái gì? Năm triệu, Hoàng Ba, anh đang nói tiếng người đấy à!"Diêu San đã rất sốc khi nghe con số này, cô ấy cảm thấy vô cùng căm phẫn và tức giận.Diệp Vĩnh Khang giơ tay ra hiệu Diêu San đừng kích động, sau đó nhìn Hoàng Ba nhẹ giọng nói: "Còn cách thứ hai?"“Cách thứ hai lại không cần phải bỏ tiền ra ”.Hoàng Ba cười lạnh, đột nhiên lấy ra một con dao găm sáng loáng, đập ‘bốp’ xuống bàn, nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Vĩnh Khang rồi lạnh lùng nói: "Cầm con dao này đâm vào bụng mày ba phát, tao sẽ ký tên!""Đương nhiên, nếu mày không dám, tao có thể đâm giúp mày!"Diêu San toát mồ hôi lạnh, cô ấy biết rất rõ tính tình của Hoàng Ba, đó là một tên độc ác, dám dùng dao đâm chết người.Nếu không phải như vậy, cô ấy đã không chịu đựng nhiều năm như vậy."Sao, dám không, có muốn tao giúp mày không!"Hoàng Ba đột nhiên cầm dao găm lên, mũi dao hướng vào cổ Diệp Vĩnh Khang."Đừng!"Diêu San nhanh chóng vươn tay chặn trước mặt Diệp Vĩnh Khang, quát Hoàng Ba: "Đây là việc riêng của chúng ta, đừng có làm loạn!""Mày biết đây là việc riêng của chúng ta!"Hoàng Ba tức giận nói với Diêu San: "Vậy hôm nay mày dẫn một thằng đần đến làm gì? Lâu ngày không ăn đòn, mày ngứa đòn à, xem ông xử mày như nào!"Nói xong, gã chộp lấy đĩa ăn trên bàn rồi đập thẳng về phía đầu Diêu San một cách hung dữ.Diêu San sợ hãi hét lên, lấy tay che đầu theo bản năng.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên duỗi tay ra, nắm lấy cổ tay Hoàng Ba."Mẹ mày, buông ra, muốn chết à?"Tay kia của Hoàng Ba cầm một con dao găm bóng loáng, đung đưa trước mắt Diệp Vĩnh Khang."Tôi nghĩ rằng còn có cách thứ ba".Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh, không hề gợn sóng, anh cầm một quả hạch ném vào trong miệng chậm rãi nhai, không hề ngước mắt lên nhìn, như thể con dao găm lạnh lẽo trước mặt không tồn tại."Cách gì mày nói xem, tao nói cho mày biết, đừng có giở trò, nếu không dao của ông đây không có mắt đâu!"Hoàng Ba hung ác nói."Phương pháp của tôi đơn giản và dễ dàng hơn so với hai phương pháp trước".Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói, vừa nói xong, anh đột nhiên duỗi một cánh tay ra, nhanh như chớp, túm lấy cổ Hoàng Ba, đè gã xuống bàn.

"Cái gì? Năm triệu, Hoàng Ba, anh đang nói tiếng người đấy à!"

Diêu San đã rất sốc khi nghe con số này, cô ấy cảm thấy vô cùng căm phẫn và tức giận.

Diệp Vĩnh Khang giơ tay ra hiệu Diêu San đừng kích động, sau đó nhìn Hoàng Ba nhẹ giọng nói: "Còn cách thứ hai?"

“Cách thứ hai lại không cần phải bỏ tiền ra ”.

Hoàng Ba cười lạnh, đột nhiên lấy ra một con dao găm sáng loáng, đập ‘bốp’ xuống bàn, nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Vĩnh Khang rồi lạnh lùng nói: "Cầm con dao này đâm vào bụng mày ba phát, tao sẽ ký tên!"

"Đương nhiên, nếu mày không dám, tao có thể đâm giúp mày!"

Diêu San toát mồ hôi lạnh, cô ấy biết rất rõ tính tình của Hoàng Ba, đó là một tên độc ác, dám dùng dao đâm chết người.

Nếu không phải như vậy, cô ấy đã không chịu đựng nhiều năm như vậy.

"Sao, dám không, có muốn tao giúp mày không!"

Hoàng Ba đột nhiên cầm dao găm lên, mũi dao hướng vào cổ Diệp Vĩnh Khang.

"Đừng!"

Diêu San nhanh chóng vươn tay chặn trước mặt Diệp Vĩnh Khang, quát Hoàng Ba: "Đây là việc riêng của chúng ta, đừng có làm loạn!"

"Mày biết đây là việc riêng của chúng ta!"

Hoàng Ba tức giận nói với Diêu San: "Vậy hôm nay mày dẫn một thằng đần đến làm gì? Lâu ngày không ăn đòn, mày ngứa đòn à, xem ông xử mày như nào!"

Nói xong, gã chộp lấy đĩa ăn trên bàn rồi đập thẳng về phía đầu Diêu San một cách hung dữ.

Diêu San sợ hãi hét lên, lấy tay che đầu theo bản năng.

Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên duỗi tay ra, nắm lấy cổ tay Hoàng Ba.

"Mẹ mày, buông ra, muốn chết à?"

Tay kia của Hoàng Ba cầm một con dao găm bóng loáng, đung đưa trước mắt Diệp Vĩnh Khang.

"Tôi nghĩ rằng còn có cách thứ ba".

Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh, không hề gợn sóng, anh cầm một quả hạch ném vào trong miệng chậm rãi nhai, không hề ngước mắt lên nhìn, như thể con dao găm lạnh lẽo trước mặt không tồn tại.

"Cách gì mày nói xem, tao nói cho mày biết, đừng có giở trò, nếu không dao của ông đây không có mắt đâu!"

Hoàng Ba hung ác nói.

"Phương pháp của tôi đơn giản và dễ dàng hơn so với hai phương pháp trước".

Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói, vừa nói xong, anh đột nhiên duỗi một cánh tay ra, nhanh như chớp, túm lấy cổ Hoàng Ba, đè gã xuống bàn.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Cái gì? Năm triệu, Hoàng Ba, anh đang nói tiếng người đấy à!"Diêu San đã rất sốc khi nghe con số này, cô ấy cảm thấy vô cùng căm phẫn và tức giận.Diệp Vĩnh Khang giơ tay ra hiệu Diêu San đừng kích động, sau đó nhìn Hoàng Ba nhẹ giọng nói: "Còn cách thứ hai?"“Cách thứ hai lại không cần phải bỏ tiền ra ”.Hoàng Ba cười lạnh, đột nhiên lấy ra một con dao găm sáng loáng, đập ‘bốp’ xuống bàn, nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Vĩnh Khang rồi lạnh lùng nói: "Cầm con dao này đâm vào bụng mày ba phát, tao sẽ ký tên!""Đương nhiên, nếu mày không dám, tao có thể đâm giúp mày!"Diêu San toát mồ hôi lạnh, cô ấy biết rất rõ tính tình của Hoàng Ba, đó là một tên độc ác, dám dùng dao đâm chết người.Nếu không phải như vậy, cô ấy đã không chịu đựng nhiều năm như vậy."Sao, dám không, có muốn tao giúp mày không!"Hoàng Ba đột nhiên cầm dao găm lên, mũi dao hướng vào cổ Diệp Vĩnh Khang."Đừng!"Diêu San nhanh chóng vươn tay chặn trước mặt Diệp Vĩnh Khang, quát Hoàng Ba: "Đây là việc riêng của chúng ta, đừng có làm loạn!""Mày biết đây là việc riêng của chúng ta!"Hoàng Ba tức giận nói với Diêu San: "Vậy hôm nay mày dẫn một thằng đần đến làm gì? Lâu ngày không ăn đòn, mày ngứa đòn à, xem ông xử mày như nào!"Nói xong, gã chộp lấy đĩa ăn trên bàn rồi đập thẳng về phía đầu Diêu San một cách hung dữ.Diêu San sợ hãi hét lên, lấy tay che đầu theo bản năng.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên duỗi tay ra, nắm lấy cổ tay Hoàng Ba."Mẹ mày, buông ra, muốn chết à?"Tay kia của Hoàng Ba cầm một con dao găm bóng loáng, đung đưa trước mắt Diệp Vĩnh Khang."Tôi nghĩ rằng còn có cách thứ ba".Vẻ mặt Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh, không hề gợn sóng, anh cầm một quả hạch ném vào trong miệng chậm rãi nhai, không hề ngước mắt lên nhìn, như thể con dao găm lạnh lẽo trước mặt không tồn tại."Cách gì mày nói xem, tao nói cho mày biết, đừng có giở trò, nếu không dao của ông đây không có mắt đâu!"Hoàng Ba hung ác nói."Phương pháp của tôi đơn giản và dễ dàng hơn so với hai phương pháp trước".Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói, vừa nói xong, anh đột nhiên duỗi một cánh tay ra, nhanh như chớp, túm lấy cổ Hoàng Ba, đè gã xuống bàn.

Chương 244: 244: Tôi Nghĩ Rằng Còn Có Cách Thứ Ba