“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 245: 245: Đừng Đâm Nữa Tôi Ký Tôi Ký!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Đồng thời, tay còn lại nắm lấy con dao găm kề lên cổ Hoàng Ba, lạnh lùng nói: "Nếu mày chết, không phải cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc sao?""Mẹ mày, buông ra, thử động vào tao xem!"Hoàng Ba trừng mắt, hét lên.Đối với cái loại lưu manh này mà nói, gã từ nhỏ đã ưa đấu đá, gan cũng to hơn người thường nhiều.Và gã cũng tin đối phương sẽ không dám ra tay ở đây.Phập!A--Kèm theo một tiếng hét, Diệp Vĩnh Khang bất ngờ đóng đinh bàn tay của Hoàng Ba lên bàn."Giết người, bớ người ta!"Hoàng Ba lúc này mới nhận ra rằng đối phương cũng là một kẻ hung ác, lập tức la lên.Tuy nhiên, gã bất ngờ phát hiện ra, dù có la hét thế nào cũng không thấy nhân viên bảo vệ đi tới.Điều kỳ lạ hơn nữa là cả nhà hàng đều trống trơn, những thực khách vừa rồi không biết đã về hết từ lúc nào, chỉ còn lại bàn của họ."Anh Diệp…"Diêu San quá sợ hãi, không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại ra tay như vậy."Cô ngồi sang một bên đi, đừng tham gia!"Diệp Vĩnh Khang thuận tay đẩy Diêu San sang một bên, sau đó rút dao ra, đâm vào cánh tay của Hoàng Ba.Lực mạnh đến nỗi trực tiếp đâm gãy xương cánh tay."A--"Hoàng Ba hét lên như lợn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán."Đừng đâm nữa, tôi ký, tôi ký!"Hoàng Ba hét lớn.Diệp Vĩnh Khang chế nhạo: "Đâu cần phiền toái vậy, tao mới nói rồi mà, mày chết đi rồi thì đâu cần ký nữa".Nói xong, anh lại đâm mạnh vào vai Hoàng Ba."Ahhhh, tôi sai rồi, đừng đâm nữa, xin anh!"Hoàng Ba đau đớn đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, sống không bằng chết."Anh Diệp, đâm nữa sẽ chết người đấy!"Diêu San tái mặt vì sợ hãi, lúc này cô ấy cũng không nghĩ được gì nhiều, nhanh chóng bước tới, dùng hai tay nắm lấy cánh tay của Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang hừ lạnh một tiếng, sau đó nhẹ nhàng buông tay ra."Tôi ký, tôi ký, tôi sẽ ký ngay lập tức…"Hoàng Ba chịu đựng cơn đau dữ dội trên cơ thể và nhanh chóng ký tên vào giấy ly hôn với bàn tay còn lại đang run rẩy của mình."Ký..ký xong rồi ...!tôi có thể đi được chưa …"Lúc này Hoàng Ba đã hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo vừa rồi, gã chỉ muốn nhanh chân tránh xa con quỷ trước mặt.Diệp Vĩnh Khang không nói gì, chỉ gấp gọn gàng tờ giấy ly hôn, đưa vào tay Diêu San, cười nói: "Cô cất cái này đi, về sau có thể sống yên ổn rồi".Hoàng Ba tưởng đối phương đã đồng ý cho gã rời đi, nên quay người muốn chạy.Đúng lúc này, đột nhiên ‘vù’ một cái, một bóng người như lóe lên trước mắt gã.Còn chưa kịp phản ứng thì gã đột nhiên cảm thấy hai cổ tay đau nhói, khi nhìn lại lần nữa, Hoàng Ba sợ đến mức kêu lên một tiếng!Hai gân trên cách tay của gã đã đứt lìa!"A--"Diêu San cũng sợ hãi hét lên, cô ấy thực sự không biết tại sao đối phương đã ký rồi, nhưng Diệp Vĩnh Khang lại không chịu để gã đi.
Đồng thời, tay còn lại nắm lấy con dao găm kề lên cổ Hoàng Ba, lạnh lùng nói: "Nếu mày chết, không phải cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc sao?"
"Mẹ mày, buông ra, thử động vào tao xem!"
Hoàng Ba trừng mắt, hét lên.
Đối với cái loại lưu manh này mà nói, gã từ nhỏ đã ưa đấu đá, gan cũng to hơn người thường nhiều.
Và gã cũng tin đối phương sẽ không dám ra tay ở đây.
Phập!
A--
Kèm theo một tiếng hét, Diệp Vĩnh Khang bất ngờ đóng đinh bàn tay của Hoàng Ba lên bàn.
"Giết người, bớ người ta!"
Hoàng Ba lúc này mới nhận ra rằng đối phương cũng là một kẻ hung ác, lập tức la lên.
Tuy nhiên, gã bất ngờ phát hiện ra, dù có la hét thế nào cũng không thấy nhân viên bảo vệ đi tới.
Điều kỳ lạ hơn nữa là cả nhà hàng đều trống trơn, những thực khách vừa rồi không biết đã về hết từ lúc nào, chỉ còn lại bàn của họ.
"Anh Diệp…"
Diêu San quá sợ hãi, không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại ra tay như vậy.
"Cô ngồi sang một bên đi, đừng tham gia!"
Diệp Vĩnh Khang thuận tay đẩy Diêu San sang một bên, sau đó rút dao ra, đâm vào cánh tay của Hoàng Ba.
Lực mạnh đến nỗi trực tiếp đâm gãy xương cánh tay.
"A--"
Hoàng Ba hét lên như lợn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Đừng đâm nữa, tôi ký, tôi ký!"
Hoàng Ba hét lớn.
Diệp Vĩnh Khang chế nhạo: "Đâu cần phiền toái vậy, tao mới nói rồi mà, mày chết đi rồi thì đâu cần ký nữa".
Nói xong, anh lại đâm mạnh vào vai Hoàng Ba.
"Ahhhh, tôi sai rồi, đừng đâm nữa, xin anh!"
Hoàng Ba đau đớn đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, sống không bằng chết.
"Anh Diệp, đâm nữa sẽ chết người đấy!"
Diêu San tái mặt vì sợ hãi, lúc này cô ấy cũng không nghĩ được gì nhiều, nhanh chóng bước tới, dùng hai tay nắm lấy cánh tay của Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Vĩnh Khang hừ lạnh một tiếng, sau đó nhẹ nhàng buông tay ra.
"Tôi ký, tôi ký, tôi sẽ ký ngay lập tức…"
Hoàng Ba chịu đựng cơn đau dữ dội trên cơ thể và nhanh chóng ký tên vào giấy ly hôn với bàn tay còn lại đang run rẩy của mình.
"Ký..ký xong rồi ...!tôi có thể đi được chưa …"
Lúc này Hoàng Ba đã hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo vừa rồi, gã chỉ muốn nhanh chân tránh xa con quỷ trước mặt.
Diệp Vĩnh Khang không nói gì, chỉ gấp gọn gàng tờ giấy ly hôn, đưa vào tay Diêu San, cười nói: "Cô cất cái này đi, về sau có thể sống yên ổn rồi".
Hoàng Ba tưởng đối phương đã đồng ý cho gã rời đi, nên quay người muốn chạy.
Đúng lúc này, đột nhiên ‘vù’ một cái, một bóng người như lóe lên trước mắt gã.
Còn chưa kịp phản ứng thì gã đột nhiên cảm thấy hai cổ tay đau nhói, khi nhìn lại lần nữa, Hoàng Ba sợ đến mức kêu lên một tiếng!
Hai gân trên cách tay của gã đã đứt lìa!
"A--"
Diêu San cũng sợ hãi hét lên, cô ấy thực sự không biết tại sao đối phương đã ký rồi, nhưng Diệp Vĩnh Khang lại không chịu để gã đi.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Đồng thời, tay còn lại nắm lấy con dao găm kề lên cổ Hoàng Ba, lạnh lùng nói: "Nếu mày chết, không phải cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc sao?""Mẹ mày, buông ra, thử động vào tao xem!"Hoàng Ba trừng mắt, hét lên.Đối với cái loại lưu manh này mà nói, gã từ nhỏ đã ưa đấu đá, gan cũng to hơn người thường nhiều.Và gã cũng tin đối phương sẽ không dám ra tay ở đây.Phập!A--Kèm theo một tiếng hét, Diệp Vĩnh Khang bất ngờ đóng đinh bàn tay của Hoàng Ba lên bàn."Giết người, bớ người ta!"Hoàng Ba lúc này mới nhận ra rằng đối phương cũng là một kẻ hung ác, lập tức la lên.Tuy nhiên, gã bất ngờ phát hiện ra, dù có la hét thế nào cũng không thấy nhân viên bảo vệ đi tới.Điều kỳ lạ hơn nữa là cả nhà hàng đều trống trơn, những thực khách vừa rồi không biết đã về hết từ lúc nào, chỉ còn lại bàn của họ."Anh Diệp…"Diêu San quá sợ hãi, không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại ra tay như vậy."Cô ngồi sang một bên đi, đừng tham gia!"Diệp Vĩnh Khang thuận tay đẩy Diêu San sang một bên, sau đó rút dao ra, đâm vào cánh tay của Hoàng Ba.Lực mạnh đến nỗi trực tiếp đâm gãy xương cánh tay."A--"Hoàng Ba hét lên như lợn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán."Đừng đâm nữa, tôi ký, tôi ký!"Hoàng Ba hét lớn.Diệp Vĩnh Khang chế nhạo: "Đâu cần phiền toái vậy, tao mới nói rồi mà, mày chết đi rồi thì đâu cần ký nữa".Nói xong, anh lại đâm mạnh vào vai Hoàng Ba."Ahhhh, tôi sai rồi, đừng đâm nữa, xin anh!"Hoàng Ba đau đớn đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, sống không bằng chết."Anh Diệp, đâm nữa sẽ chết người đấy!"Diêu San tái mặt vì sợ hãi, lúc này cô ấy cũng không nghĩ được gì nhiều, nhanh chóng bước tới, dùng hai tay nắm lấy cánh tay của Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang hừ lạnh một tiếng, sau đó nhẹ nhàng buông tay ra."Tôi ký, tôi ký, tôi sẽ ký ngay lập tức…"Hoàng Ba chịu đựng cơn đau dữ dội trên cơ thể và nhanh chóng ký tên vào giấy ly hôn với bàn tay còn lại đang run rẩy của mình."Ký..ký xong rồi ...!tôi có thể đi được chưa …"Lúc này Hoàng Ba đã hoàn toàn mất đi sự kiêu ngạo vừa rồi, gã chỉ muốn nhanh chân tránh xa con quỷ trước mặt.Diệp Vĩnh Khang không nói gì, chỉ gấp gọn gàng tờ giấy ly hôn, đưa vào tay Diêu San, cười nói: "Cô cất cái này đi, về sau có thể sống yên ổn rồi".Hoàng Ba tưởng đối phương đã đồng ý cho gã rời đi, nên quay người muốn chạy.Đúng lúc này, đột nhiên ‘vù’ một cái, một bóng người như lóe lên trước mắt gã.Còn chưa kịp phản ứng thì gã đột nhiên cảm thấy hai cổ tay đau nhói, khi nhìn lại lần nữa, Hoàng Ba sợ đến mức kêu lên một tiếng!Hai gân trên cách tay của gã đã đứt lìa!"A--"Diêu San cũng sợ hãi hét lên, cô ấy thực sự không biết tại sao đối phương đã ký rồi, nhưng Diệp Vĩnh Khang lại không chịu để gã đi.