Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 247: 247: Cô Ta Trông Như Thế Nào

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Lúc này Diệp Vĩnh Khang cũng chả để tâm chuyện này, lái xe đến công ty của Hạ Huyền Trúc, mang theo một hộp bánh ngọt đã đóng gói đi thẳng đến văn phòng tổng giám đốc.Bữa trà chiều hôm nay ăn rất ngon, vì vậy suy nghĩ đầu tiên của Diệp Vĩnh Khang là gói một ít đem về cho vợ yêu nếm thử."Vợ yêu, xem anh mang đến cho em cái gì này".Diệp Vĩnh Khang mang theo hộp bánh ngọt, cười tươi mở cửa bước vào.Tuy nhiên, anh lại nhìn thấy Hạ Huyền Trúc yếu ớt ngồi sụp trên ghế, vẻ mặt rất khó coi."Em sao vậy, khó chịu ở đâu à?"Diệp Vĩnh Khang lo lắng nhanh chóng đưa tay sờ lên trán Hạ Huyền Trúc."Chồng".Khi Hạ Huyền Trúc nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang, nước mắt của cô liền chảy xuống, chỉ có ở trước mặt Diệp Vĩnh Khang, cô mới có thể trút bỏ cảm xúc của mình."Làm sao vậy, ai ăn h**p em à, không vội, từ từ nói".Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng giúp Hạ Huyền Trúc lau nước mắt."Công ty lại xảy ra chuyện rồi".Trong lòng rưng rưng, Hạ Huyền Trúc kể cho Diệp Vĩnh Khang nghe chuyện vừa rồi."Thật kỳ quái, không có ân oán gì tại sao đột nhiên muốn cấm vận công ty của em chứ?"Diệp Vĩnh Khang nghe xong vẫn không khỏi sửng sốt, chuyện này xem ra còn nghiêm trọng hơn vụ mấy tên lưu manh đến công trường quấy rối nhiều.Nhưng anh thực sự không thể hiểu được, vợ anh chưa từng có ác ý với người khác, kiểu này là đắc tội với nhân vật tầm cỡ nào rồi?Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Em không biết, nhưng hôm nay có một cô gái rất lạ đến văn phòng và muốn mua lại công ty với giá một triệu"."Em nghĩ là bệnh nhân tâm thần nên đã đuổi ra ngoài, em đang tự hỏi liệu có phải do cô ta không".Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Cô gái lạ? Cô ta trông như thế nào?"Hạ Huyền Trúc suy nghĩ một chút, sau đó miêu tả lại đại khái đặc điểm của cô gái đó.Diệp Vĩnh Khang trầm ngâm một hồi, sau đó nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Hạ Huyền Trúc, cười nói: "Em đừng buồn, không phải còn có anh ở đây sao, yên tâm, anh sẽ giúp em xử lý mọi chuyện".Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng lắc đầu thở dài: "Vĩnh Khang, em biết anh là người có năng lực, nhưng chuyện lần này không tầm thường đâu"."Trong khoảng thời gian ngắn, có thể làm cho toàn bộ các công ty vật liệu xây dựng Giang Bắc cùng hợp sức cấm vận em, lai lịch và thực lực của người này hẳn là vô cùng thâm sâu, cho nên…""Cho nên chồng em phải gặp chúng xem lũ nhãi nhép nào lại lao đầu vào chỗ chết như vậy".

Lúc này Diệp Vĩnh Khang cũng chả để tâm chuyện này, lái xe đến công ty của Hạ Huyền Trúc, mang theo một hộp bánh ngọt đã đóng gói đi thẳng đến văn phòng tổng giám đốc.

Bữa trà chiều hôm nay ăn rất ngon, vì vậy suy nghĩ đầu tiên của Diệp Vĩnh Khang là gói một ít đem về cho vợ yêu nếm thử.

"Vợ yêu, xem anh mang đến cho em cái gì này".

Diệp Vĩnh Khang mang theo hộp bánh ngọt, cười tươi mở cửa bước vào.

Tuy nhiên, anh lại nhìn thấy Hạ Huyền Trúc yếu ớt ngồi sụp trên ghế, vẻ mặt rất khó coi.

"Em sao vậy, khó chịu ở đâu à?"

Diệp Vĩnh Khang lo lắng nhanh chóng đưa tay sờ lên trán Hạ Huyền Trúc.

"Chồng".

Khi Hạ Huyền Trúc nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang, nước mắt của cô liền chảy xuống, chỉ có ở trước mặt Diệp Vĩnh Khang, cô mới có thể trút bỏ cảm xúc của mình.

"Làm sao vậy, ai ăn h**p em à, không vội, từ từ nói".

Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng giúp Hạ Huyền Trúc lau nước mắt.

"Công ty lại xảy ra chuyện rồi".

Trong lòng rưng rưng, Hạ Huyền Trúc kể cho Diệp Vĩnh Khang nghe chuyện vừa rồi.

"Thật kỳ quái, không có ân oán gì tại sao đột nhiên muốn cấm vận công ty của em chứ?"

Diệp Vĩnh Khang nghe xong vẫn không khỏi sửng sốt, chuyện này xem ra còn nghiêm trọng hơn vụ mấy tên lưu manh đến công trường quấy rối nhiều.

Nhưng anh thực sự không thể hiểu được, vợ anh chưa từng có ác ý với người khác, kiểu này là đắc tội với nhân vật tầm cỡ nào rồi?

Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Em không biết, nhưng hôm nay có một cô gái rất lạ đến văn phòng và muốn mua lại công ty với giá một triệu".

"Em nghĩ là bệnh nhân tâm thần nên đã đuổi ra ngoài, em đang tự hỏi liệu có phải do cô ta không".

Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Cô gái lạ? Cô ta trông như thế nào?"

Hạ Huyền Trúc suy nghĩ một chút, sau đó miêu tả lại đại khái đặc điểm của cô gái đó.

Diệp Vĩnh Khang trầm ngâm một hồi, sau đó nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Hạ Huyền Trúc, cười nói: "Em đừng buồn, không phải còn có anh ở đây sao, yên tâm, anh sẽ giúp em xử lý mọi chuyện".

Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng lắc đầu thở dài: "Vĩnh Khang, em biết anh là người có năng lực, nhưng chuyện lần này không tầm thường đâu".

"Trong khoảng thời gian ngắn, có thể làm cho toàn bộ các công ty vật liệu xây dựng Giang Bắc cùng hợp sức cấm vận em, lai lịch và thực lực của người này hẳn là vô cùng thâm sâu, cho nên…"

"Cho nên chồng em phải gặp chúng xem lũ nhãi nhép nào lại lao đầu vào chỗ chết như vậy".

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Lúc này Diệp Vĩnh Khang cũng chả để tâm chuyện này, lái xe đến công ty của Hạ Huyền Trúc, mang theo một hộp bánh ngọt đã đóng gói đi thẳng đến văn phòng tổng giám đốc.Bữa trà chiều hôm nay ăn rất ngon, vì vậy suy nghĩ đầu tiên của Diệp Vĩnh Khang là gói một ít đem về cho vợ yêu nếm thử."Vợ yêu, xem anh mang đến cho em cái gì này".Diệp Vĩnh Khang mang theo hộp bánh ngọt, cười tươi mở cửa bước vào.Tuy nhiên, anh lại nhìn thấy Hạ Huyền Trúc yếu ớt ngồi sụp trên ghế, vẻ mặt rất khó coi."Em sao vậy, khó chịu ở đâu à?"Diệp Vĩnh Khang lo lắng nhanh chóng đưa tay sờ lên trán Hạ Huyền Trúc."Chồng".Khi Hạ Huyền Trúc nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang, nước mắt của cô liền chảy xuống, chỉ có ở trước mặt Diệp Vĩnh Khang, cô mới có thể trút bỏ cảm xúc của mình."Làm sao vậy, ai ăn h**p em à, không vội, từ từ nói".Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng giúp Hạ Huyền Trúc lau nước mắt."Công ty lại xảy ra chuyện rồi".Trong lòng rưng rưng, Hạ Huyền Trúc kể cho Diệp Vĩnh Khang nghe chuyện vừa rồi."Thật kỳ quái, không có ân oán gì tại sao đột nhiên muốn cấm vận công ty của em chứ?"Diệp Vĩnh Khang nghe xong vẫn không khỏi sửng sốt, chuyện này xem ra còn nghiêm trọng hơn vụ mấy tên lưu manh đến công trường quấy rối nhiều.Nhưng anh thực sự không thể hiểu được, vợ anh chưa từng có ác ý với người khác, kiểu này là đắc tội với nhân vật tầm cỡ nào rồi?Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Em không biết, nhưng hôm nay có một cô gái rất lạ đến văn phòng và muốn mua lại công ty với giá một triệu"."Em nghĩ là bệnh nhân tâm thần nên đã đuổi ra ngoài, em đang tự hỏi liệu có phải do cô ta không".Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Cô gái lạ? Cô ta trông như thế nào?"Hạ Huyền Trúc suy nghĩ một chút, sau đó miêu tả lại đại khái đặc điểm của cô gái đó.Diệp Vĩnh Khang trầm ngâm một hồi, sau đó nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Hạ Huyền Trúc, cười nói: "Em đừng buồn, không phải còn có anh ở đây sao, yên tâm, anh sẽ giúp em xử lý mọi chuyện".Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng lắc đầu thở dài: "Vĩnh Khang, em biết anh là người có năng lực, nhưng chuyện lần này không tầm thường đâu"."Trong khoảng thời gian ngắn, có thể làm cho toàn bộ các công ty vật liệu xây dựng Giang Bắc cùng hợp sức cấm vận em, lai lịch và thực lực của người này hẳn là vô cùng thâm sâu, cho nên…""Cho nên chồng em phải gặp chúng xem lũ nhãi nhép nào lại lao đầu vào chỗ chết như vậy".

Chương 247: 247: Cô Ta Trông Như Thế Nào