“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 246: 246: Đây Rốt Cuộc Là Kiểu Đàn Ông Gì Vậy
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trên đường trở về, Diêu San ngồi ở ghế lái phụ, cúi đầu, hai tay căng thẳng đan vào nhau, quay đầu lại mở miệng mấy lần, nhưng đều không nói gì."Sao, nhìn chồng mình thảm hại như thế đau lòng rồi à?"Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa cười hỏi."Không phải!"Diêu San vội vàng lắc đầu: "Tôi hận người đó đến tận xương tủy.Hắn càng đau khổ, tôi càng vui, nhưng ...!Tôi lo chuyện lớn như vậy, phía sau sẽ có rất nhiều phiền phức"."Đừng lo, không những sẽ không có phiền phức, mà tôi hứa rằng hắn sẽ không bao giờ đến quấy rối cô nữa".Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Cô có biết vì sao lúc này hắn ký rồi mà tôi vẫn phế tay hắn không?"Diêu San lắc đầu nghi ngờ.Diệp Vĩnh Khang nói: "Thứ nhất, loại rác rưởi này đã làm rất nhiều chuyện không bằng súc vật, phế hai tay hắn chính là cái giá hắn phải trả"."Thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, có một loại người vốn dĩ rất xấu, nếu giẫm lên hắn mà không giẫm chết thì hắn vẫn sẽ làm việc ác"."Vừa rồi tính cách của tên đó khá cực đoan, sau này rất dễ làm ra chuyện cực đoan với cô, cho nên phế hai tay của hắn đi để sau này nếu có muốn hắn cũng không thể cực đoan với cô nữa".Diêu San ngây người nhìn góc nghiêng của người đàn ông trước mặt cô.Người đàn ông này dường như càng ngày càng trở nên bí ẩn trong lòng cô, tâm tư kín đáo, nhìn xa trông rộng, ra tay lại quả quyết tàn nhẫn.Tàn nhẫn đến mức làm người khác lạnh gáy, nhưng khi cười, lại trông hết sức vô hại.Đây là kiểu đàn ông gì vậy?"Đến rồi, cô tự mình đi lên đi.Đừng vận động mạnh chân cô mấy ngày này.Về sau bắt đầu sống cho tốt nhé".Diệp Vĩnh Khang đậu xe ở cổng tiểu khu nơi Diêu San ở, quay đầu cười."Vâng, anh Diệp, tôi sẽ không nói lời cảm ơn với anh nữa.Anh đã giúp tôi nhiều như vậy, chắc cả đời này tôi sẽ không đền đáp được mất".Diêu San nói với vẻ tội lỗi.Diệp Vĩnh Khang cười sởi lởi: "Tiện tay thôi, đừng bận tâm, hơn nữa trước đây cô cũng đã giúp đỡ vợ con tôi rất nhiều.Đây là việc tôi nên làm mà".Diêu San xuống xe, không lập tức lên lầu, thay vào đó, cô ấy đứng ở ven đường nhìn xe của Diệp Vĩnh Khang chạy xa dần.Nếu trước đây mình không giúp mẹ con Tiểu Trân, thì hôm nay anh ấy có giúp mình không?Đây rốt cuộc là kiểu đàn ông gì vậy?
Trên đường trở về, Diêu San ngồi ở ghế lái phụ, cúi đầu, hai tay căng thẳng đan vào nhau, quay đầu lại mở miệng mấy lần, nhưng đều không nói gì.
"Sao, nhìn chồng mình thảm hại như thế đau lòng rồi à?"
Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa cười hỏi.
"Không phải!"
Diêu San vội vàng lắc đầu: "Tôi hận người đó đến tận xương tủy.
Hắn càng đau khổ, tôi càng vui, nhưng ...!Tôi lo chuyện lớn như vậy, phía sau sẽ có rất nhiều phiền phức".
"Đừng lo, không những sẽ không có phiền phức, mà tôi hứa rằng hắn sẽ không bao giờ đến quấy rối cô nữa".
Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Cô có biết vì sao lúc này hắn ký rồi mà tôi vẫn phế tay hắn không?"
Diêu San lắc đầu nghi ngờ.
Diệp Vĩnh Khang nói: "Thứ nhất, loại rác rưởi này đã làm rất nhiều chuyện không bằng súc vật, phế hai tay hắn chính là cái giá hắn phải trả".
"Thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, có một loại người vốn dĩ rất xấu, nếu giẫm lên hắn mà không giẫm chết thì hắn vẫn sẽ làm việc ác".
"Vừa rồi tính cách của tên đó khá cực đoan, sau này rất dễ làm ra chuyện cực đoan với cô, cho nên phế hai tay của hắn đi để sau này nếu có muốn hắn cũng không thể cực đoan với cô nữa".
Diêu San ngây người nhìn góc nghiêng của người đàn ông trước mặt cô.
Người đàn ông này dường như càng ngày càng trở nên bí ẩn trong lòng cô, tâm tư kín đáo, nhìn xa trông rộng, ra tay lại quả quyết tàn nhẫn.
Tàn nhẫn đến mức làm người khác lạnh gáy, nhưng khi cười, lại trông hết sức vô hại.
Đây là kiểu đàn ông gì vậy?
"Đến rồi, cô tự mình đi lên đi.
Đừng vận động mạnh chân cô mấy ngày này.
Về sau bắt đầu sống cho tốt nhé".
Diệp Vĩnh Khang đậu xe ở cổng tiểu khu nơi Diêu San ở, quay đầu cười.
"Vâng, anh Diệp, tôi sẽ không nói lời cảm ơn với anh nữa.
Anh đã giúp tôi nhiều như vậy, chắc cả đời này tôi sẽ không đền đáp được mất".
Diêu San nói với vẻ tội lỗi.
Diệp Vĩnh Khang cười sởi lởi: "Tiện tay thôi, đừng bận tâm, hơn nữa trước đây cô cũng đã giúp đỡ vợ con tôi rất nhiều.
Đây là việc tôi nên làm mà".
Diêu San xuống xe, không lập tức lên lầu, thay vào đó, cô ấy đứng ở ven đường nhìn xe của Diệp Vĩnh Khang chạy xa dần.
Nếu trước đây mình không giúp mẹ con Tiểu Trân, thì hôm nay anh ấy có giúp mình không?
Đây rốt cuộc là kiểu đàn ông gì vậy?
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trên đường trở về, Diêu San ngồi ở ghế lái phụ, cúi đầu, hai tay căng thẳng đan vào nhau, quay đầu lại mở miệng mấy lần, nhưng đều không nói gì."Sao, nhìn chồng mình thảm hại như thế đau lòng rồi à?"Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa cười hỏi."Không phải!"Diêu San vội vàng lắc đầu: "Tôi hận người đó đến tận xương tủy.Hắn càng đau khổ, tôi càng vui, nhưng ...!Tôi lo chuyện lớn như vậy, phía sau sẽ có rất nhiều phiền phức"."Đừng lo, không những sẽ không có phiền phức, mà tôi hứa rằng hắn sẽ không bao giờ đến quấy rối cô nữa".Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Cô có biết vì sao lúc này hắn ký rồi mà tôi vẫn phế tay hắn không?"Diêu San lắc đầu nghi ngờ.Diệp Vĩnh Khang nói: "Thứ nhất, loại rác rưởi này đã làm rất nhiều chuyện không bằng súc vật, phế hai tay hắn chính là cái giá hắn phải trả"."Thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, có một loại người vốn dĩ rất xấu, nếu giẫm lên hắn mà không giẫm chết thì hắn vẫn sẽ làm việc ác"."Vừa rồi tính cách của tên đó khá cực đoan, sau này rất dễ làm ra chuyện cực đoan với cô, cho nên phế hai tay của hắn đi để sau này nếu có muốn hắn cũng không thể cực đoan với cô nữa".Diêu San ngây người nhìn góc nghiêng của người đàn ông trước mặt cô.Người đàn ông này dường như càng ngày càng trở nên bí ẩn trong lòng cô, tâm tư kín đáo, nhìn xa trông rộng, ra tay lại quả quyết tàn nhẫn.Tàn nhẫn đến mức làm người khác lạnh gáy, nhưng khi cười, lại trông hết sức vô hại.Đây là kiểu đàn ông gì vậy?"Đến rồi, cô tự mình đi lên đi.Đừng vận động mạnh chân cô mấy ngày này.Về sau bắt đầu sống cho tốt nhé".Diệp Vĩnh Khang đậu xe ở cổng tiểu khu nơi Diêu San ở, quay đầu cười."Vâng, anh Diệp, tôi sẽ không nói lời cảm ơn với anh nữa.Anh đã giúp tôi nhiều như vậy, chắc cả đời này tôi sẽ không đền đáp được mất".Diêu San nói với vẻ tội lỗi.Diệp Vĩnh Khang cười sởi lởi: "Tiện tay thôi, đừng bận tâm, hơn nữa trước đây cô cũng đã giúp đỡ vợ con tôi rất nhiều.Đây là việc tôi nên làm mà".Diêu San xuống xe, không lập tức lên lầu, thay vào đó, cô ấy đứng ở ven đường nhìn xe của Diệp Vĩnh Khang chạy xa dần.Nếu trước đây mình không giúp mẹ con Tiểu Trân, thì hôm nay anh ấy có giúp mình không?Đây rốt cuộc là kiểu đàn ông gì vậy?