Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 262: 262: Con Gái Ngoan!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hai bắp chân của Lưu Đại Hải đều run lên: "Người anh em này nói đúng đấy, anh Diệp, anh mau đi đi.Tốt nhất trước khi xảy ra chuyện thì hãy chạy đến biên giới, sau đó đừng bao giờ quay lại nữa!"Nhìn thấy vẻ mặt cuống quýt của hai người bọn họ, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy rất cảm động.Tấm lòng của con người sẽ chỉ bộc lộ mặt thật của nó trong những thời điểm quan trọng thôi.Trình Văn Đống thì hay rồi, trước khi nhận được thiệp mời đại lễ sắc phong thì nịnh lấy nịnh để, thiếu chút nữa là quỳ xuống vẫy đuôi trước mặt anh.Bây giờ nghĩ mình “có quyền” thì ngay lập tức có thể trở mặt, coi như không quen biết."Đừng lo, tôi không sao, tấm lòng của hai người tôi xin nhận".Diệp Vĩnh Khang cười nhìn hai người bọn họ: "Chỉ là tôi không có thói quen chạy trốn, đừng nói là thiệp mời đại lễ sắc phong, ngay cả khi hầu quân tướng đích thân đến, hắn cũng phải nghe theo lời của tôi, tôi đi hướng đông thì hắn nhất quyết không dám đi hướng tây".Nói xong, Diệp Vĩnh Khang cười, vỗ vai hai người, sau đó mở cửa khởi động xe rời đi.Lưu Đại Hải và Âu Dương Xuyên Trụ đứng nguyên tại chỗ, những hạt mồ hôi trên trán họ túa ra."Anh Diệp quá điên cuồng rồi, đây là chuyện lớn đấy!"Âu Dương Xuyên Trụ cuống hết cả lên.Lưu Đại Hải cay đắng: "Bây giờ chỉ cầu nguyện hầu quân tướng là người khoan dung độ lượng thôi …"Bọn họ không hề có ý coi thường Diệp Vĩnh Khang, nhưng những lời Diệp Vĩnh Khang nói vừa rồi đối với bọn họ mà nói, đúng là quá kiêu ngạo rồi.Ngay cả khi hầu quân tướng đứng trước mặt anh, cũng phải phục tùng anh sao?Điều này ...!e rằng cho dù là chỉ huy cao nhất của Cục tác chiến Long Hạ, lão Trịnh Thiên Khải cũng không dám nói ra điều này!Hai người đều lo lắng, nhưng mà Diệp Vĩnh Khang đã sớm ném chuyện vừa rồi lên chín tầng mây rồi, anh đã tới cổng trường mẫu giáo chờ Diệp Tiểu Trân tan học.Kỳ thật, vừa rồi anh quả thực không kiêu ngạo, anh chính là hầu quân tướng, đương nhiên phải nghe lời anh rồi."Bố!"Diệp Tiểu Trân giang tay chạy về phía Diệp Vĩnh Khang."Con gái ngoan!"Diệp Vĩnh Khang ôm Diệp Tiểu Trân nâng qua đầu, mỗi lần đón con gái đi học về, Diệp Vĩnh Khang đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc."Anh Diệp".Lúc này Diêu San cũng tươi cười bước tới, lúc Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy Diêu San, anh không khỏi sửng sốt.

Hai bắp chân của Lưu Đại Hải đều run lên: "Người anh em này nói đúng đấy, anh Diệp, anh mau đi đi.

Tốt nhất trước khi xảy ra chuyện thì hãy chạy đến biên giới, sau đó đừng bao giờ quay lại nữa!"

Nhìn thấy vẻ mặt cuống quýt của hai người bọn họ, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy rất cảm động.

Tấm lòng của con người sẽ chỉ bộc lộ mặt thật của nó trong những thời điểm quan trọng thôi.

Trình Văn Đống thì hay rồi, trước khi nhận được thiệp mời đại lễ sắc phong thì nịnh lấy nịnh để, thiếu chút nữa là quỳ xuống vẫy đuôi trước mặt anh.

Bây giờ nghĩ mình “có quyền” thì ngay lập tức có thể trở mặt, coi như không quen biết.

"Đừng lo, tôi không sao, tấm lòng của hai người tôi xin nhận".

Diệp Vĩnh Khang cười nhìn hai người bọn họ: "Chỉ là tôi không có thói quen chạy trốn, đừng nói là thiệp mời đại lễ sắc phong, ngay cả khi hầu quân tướng đích thân đến, hắn cũng phải nghe theo lời của tôi, tôi đi hướng đông thì hắn nhất quyết không dám đi hướng tây".

Nói xong, Diệp Vĩnh Khang cười, vỗ vai hai người, sau đó mở cửa khởi động xe rời đi.

Lưu Đại Hải và Âu Dương Xuyên Trụ đứng nguyên tại chỗ, những hạt mồ hôi trên trán họ túa ra.

"Anh Diệp quá điên cuồng rồi, đây là chuyện lớn đấy!"

Âu Dương Xuyên Trụ cuống hết cả lên.

Lưu Đại Hải cay đắng: "Bây giờ chỉ cầu nguyện hầu quân tướng là người khoan dung độ lượng thôi …"

Bọn họ không hề có ý coi thường Diệp Vĩnh Khang, nhưng những lời Diệp Vĩnh Khang nói vừa rồi đối với bọn họ mà nói, đúng là quá kiêu ngạo rồi.

Ngay cả khi hầu quân tướng đứng trước mặt anh, cũng phải phục tùng anh sao?

Điều này ...!e rằng cho dù là chỉ huy cao nhất của Cục tác chiến Long Hạ, lão Trịnh Thiên Khải cũng không dám nói ra điều này!

Hai người đều lo lắng, nhưng mà Diệp Vĩnh Khang đã sớm ném chuyện vừa rồi lên chín tầng mây rồi, anh đã tới cổng trường mẫu giáo chờ Diệp Tiểu Trân tan học.

Kỳ thật, vừa rồi anh quả thực không kiêu ngạo, anh chính là hầu quân tướng, đương nhiên phải nghe lời anh rồi.

"Bố!"

Diệp Tiểu Trân giang tay chạy về phía Diệp Vĩnh Khang.

"Con gái ngoan!"

Diệp Vĩnh Khang ôm Diệp Tiểu Trân nâng qua đầu, mỗi lần đón con gái đi học về, Diệp Vĩnh Khang đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

"Anh Diệp".

Lúc này Diêu San cũng tươi cười bước tới, lúc Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy Diêu San, anh không khỏi sửng sốt.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hai bắp chân của Lưu Đại Hải đều run lên: "Người anh em này nói đúng đấy, anh Diệp, anh mau đi đi.Tốt nhất trước khi xảy ra chuyện thì hãy chạy đến biên giới, sau đó đừng bao giờ quay lại nữa!"Nhìn thấy vẻ mặt cuống quýt của hai người bọn họ, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy rất cảm động.Tấm lòng của con người sẽ chỉ bộc lộ mặt thật của nó trong những thời điểm quan trọng thôi.Trình Văn Đống thì hay rồi, trước khi nhận được thiệp mời đại lễ sắc phong thì nịnh lấy nịnh để, thiếu chút nữa là quỳ xuống vẫy đuôi trước mặt anh.Bây giờ nghĩ mình “có quyền” thì ngay lập tức có thể trở mặt, coi như không quen biết."Đừng lo, tôi không sao, tấm lòng của hai người tôi xin nhận".Diệp Vĩnh Khang cười nhìn hai người bọn họ: "Chỉ là tôi không có thói quen chạy trốn, đừng nói là thiệp mời đại lễ sắc phong, ngay cả khi hầu quân tướng đích thân đến, hắn cũng phải nghe theo lời của tôi, tôi đi hướng đông thì hắn nhất quyết không dám đi hướng tây".Nói xong, Diệp Vĩnh Khang cười, vỗ vai hai người, sau đó mở cửa khởi động xe rời đi.Lưu Đại Hải và Âu Dương Xuyên Trụ đứng nguyên tại chỗ, những hạt mồ hôi trên trán họ túa ra."Anh Diệp quá điên cuồng rồi, đây là chuyện lớn đấy!"Âu Dương Xuyên Trụ cuống hết cả lên.Lưu Đại Hải cay đắng: "Bây giờ chỉ cầu nguyện hầu quân tướng là người khoan dung độ lượng thôi …"Bọn họ không hề có ý coi thường Diệp Vĩnh Khang, nhưng những lời Diệp Vĩnh Khang nói vừa rồi đối với bọn họ mà nói, đúng là quá kiêu ngạo rồi.Ngay cả khi hầu quân tướng đứng trước mặt anh, cũng phải phục tùng anh sao?Điều này ...!e rằng cho dù là chỉ huy cao nhất của Cục tác chiến Long Hạ, lão Trịnh Thiên Khải cũng không dám nói ra điều này!Hai người đều lo lắng, nhưng mà Diệp Vĩnh Khang đã sớm ném chuyện vừa rồi lên chín tầng mây rồi, anh đã tới cổng trường mẫu giáo chờ Diệp Tiểu Trân tan học.Kỳ thật, vừa rồi anh quả thực không kiêu ngạo, anh chính là hầu quân tướng, đương nhiên phải nghe lời anh rồi."Bố!"Diệp Tiểu Trân giang tay chạy về phía Diệp Vĩnh Khang."Con gái ngoan!"Diệp Vĩnh Khang ôm Diệp Tiểu Trân nâng qua đầu, mỗi lần đón con gái đi học về, Diệp Vĩnh Khang đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc."Anh Diệp".Lúc này Diêu San cũng tươi cười bước tới, lúc Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn thấy Diêu San, anh không khỏi sửng sốt.

Chương 262: 262: Con Gái Ngoan!