“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 263: 263: Cũng Không Có Gì Đặc Biệt
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hôm nay Diêu San mặc một chiếc váy mỏng màu trắng, khiến cô ấy trông vô cùng rạng rỡ.Nhưng đây không phải là vấn đề, vấn đề là Hạ Huyền Trúc cũng có một chiếc váy giống hệt như vậy.Vì chiều cao và thân hình của Diêu San sêm sêm với Hạ Huyền Trúc nên Diệp Vĩnh Khang chớp mắt còn nghĩ rằng vợ mình tới."Anh Diệp, váy của tôi có vấn đề gì à?"Nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang chăm chú nhìn váy của mình, Diêu San không khỏi cười nói."Ồ, không, bởi vì Huyền Trúc cũng có một cái giống hệt như vậy.Vừa rồi suýt nữa tôi đã nhận nhầm".Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng cười giải thích.Tuy nhiên, trong lòng lại khá phân vân, chiếc váy kia là Diệp Vĩnh Khang đã bỏ ra mấy chục nghìn để mua cho Hạ Huyền Trúc, lúc đó còn bị Hạ Huyền Trúc mắng vì đã mua chiếc váy này, nói rằng quá lãng phí.Mà tình hình tài chính của Diêu San cũng rất eo hẹp, tại sao đột nhiên lại có tiền để mặc một chiếc váy đắt tiền như vậy?Nhưng dù sao đây cũng là chuyện riêng của người khác, Diệp Vĩnh Khang cũng không hỏi quá nhiều, mỉm cười hàn huyên vài câu với đối phương.Vừa định kéo Diệp Tiểu Trân đi, Diêu San đột nhiên nói: "Anh Diệp, hôm nay tôi khá rảnh.Tôi có thể đến nhà anh thăm Diệp Tiểu Trân được không? Tiện hỏi một chút về tiếng Đức"."Oa, vậy thì tốt quá, lát nữa con sẽ đưa sô cô la của mình cho cô Diêu ăn!"Diệp Tiểu Trân vui mừng khua chân múa tay, vội vàng bước tới nắm lấy tay Diêu San: "Cô Diêu, nhà con lớn lắm luôn, bố mua cho con rất nhiều đồ chơi, lát nữa con với cô Diêu cùng chơi nha".Diêu San trìu mến nhìn Diệp Tiểu Trân, mỉm cười dịu dàng: "Được rồi, lát nữa cô sẽ cùng Tiểu Trân chơi nhảy dây nhé".Nói xong nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Anh Diệp, anh có tiện không?""À à, đương nhiên là tiện rồi".Diệp Vĩnh Khang vội vàng mở cửa mời Diêu San lên xe.Trên thực tế, Diệp Vĩnh Khang thật sự không muốn Diêu San về nhà mình lắm, không phải vì không khách sáo mà là vì vợ của anh hiện tại không có ở nhà, việc đưa một người phụ nữ về, cứ cảm thấy kỳ kỳ sao ấy."Anh Diệp, tại sao chiếc xe của anh lại khác với nhưng chiếc POLO thông thường thế? Cảm giác ngồi trong xe của anh thoải mái hơn rất nhiều".Diêu San rất tự nhiên mở cửa ngồi vào ghế lái phụ, cảm thấy chiếc xe này có chút khác biệt so với những chiếc xe POLO khác."Ồ, có lẽ là đệm mềm hơn, cũng không có gì đặc biệt".Diệp Vĩnh Khang mỉm cười.Sau khi mua một chiếc Porsche Cayenne cho Hạ Huyền Trúc lần trước, Diệp Vĩnh Khang cũng sắm cho mình một chiếc POLO nhỏ để chạy việc lặt vặt.
Hôm nay Diêu San mặc một chiếc váy mỏng màu trắng, khiến cô ấy trông vô cùng rạng rỡ.
Nhưng đây không phải là vấn đề, vấn đề là Hạ Huyền Trúc cũng có một chiếc váy giống hệt như vậy.
Vì chiều cao và thân hình của Diêu San sêm sêm với Hạ Huyền Trúc nên Diệp Vĩnh Khang chớp mắt còn nghĩ rằng vợ mình tới.
"Anh Diệp, váy của tôi có vấn đề gì à?"
Nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang chăm chú nhìn váy của mình, Diêu San không khỏi cười nói.
"Ồ, không, bởi vì Huyền Trúc cũng có một cái giống hệt như vậy.
Vừa rồi suýt nữa tôi đã nhận nhầm".
Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng cười giải thích.
Tuy nhiên, trong lòng lại khá phân vân, chiếc váy kia là Diệp Vĩnh Khang đã bỏ ra mấy chục nghìn để mua cho Hạ Huyền Trúc, lúc đó còn bị Hạ Huyền Trúc mắng vì đã mua chiếc váy này, nói rằng quá lãng phí.
Mà tình hình tài chính của Diêu San cũng rất eo hẹp, tại sao đột nhiên lại có tiền để mặc một chiếc váy đắt tiền như vậy?
Nhưng dù sao đây cũng là chuyện riêng của người khác, Diệp Vĩnh Khang cũng không hỏi quá nhiều, mỉm cười hàn huyên vài câu với đối phương.
Vừa định kéo Diệp Tiểu Trân đi, Diêu San đột nhiên nói: "Anh Diệp, hôm nay tôi khá rảnh.
Tôi có thể đến nhà anh thăm Diệp Tiểu Trân được không? Tiện hỏi một chút về tiếng Đức".
"Oa, vậy thì tốt quá, lát nữa con sẽ đưa sô cô la của mình cho cô Diêu ăn!"
Diệp Tiểu Trân vui mừng khua chân múa tay, vội vàng bước tới nắm lấy tay Diêu San: "Cô Diêu, nhà con lớn lắm luôn, bố mua cho con rất nhiều đồ chơi, lát nữa con với cô Diêu cùng chơi nha".
Diêu San trìu mến nhìn Diệp Tiểu Trân, mỉm cười dịu dàng: "Được rồi, lát nữa cô sẽ cùng Tiểu Trân chơi nhảy dây nhé".
Nói xong nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Anh Diệp, anh có tiện không?"
"À à, đương nhiên là tiện rồi".
Diệp Vĩnh Khang vội vàng mở cửa mời Diêu San lên xe.
Trên thực tế, Diệp Vĩnh Khang thật sự không muốn Diêu San về nhà mình lắm, không phải vì không khách sáo mà là vì vợ của anh hiện tại không có ở nhà, việc đưa một người phụ nữ về, cứ cảm thấy kỳ kỳ sao ấy.
"Anh Diệp, tại sao chiếc xe của anh lại khác với nhưng chiếc POLO thông thường thế? Cảm giác ngồi trong xe của anh thoải mái hơn rất nhiều".
Diêu San rất tự nhiên mở cửa ngồi vào ghế lái phụ, cảm thấy chiếc xe này có chút khác biệt so với những chiếc xe POLO khác.
"Ồ, có lẽ là đệm mềm hơn, cũng không có gì đặc biệt".
Diệp Vĩnh Khang mỉm cười.
Sau khi mua một chiếc Porsche Cayenne cho Hạ Huyền Trúc lần trước, Diệp Vĩnh Khang cũng sắm cho mình một chiếc POLO nhỏ để chạy việc lặt vặt.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hôm nay Diêu San mặc một chiếc váy mỏng màu trắng, khiến cô ấy trông vô cùng rạng rỡ.Nhưng đây không phải là vấn đề, vấn đề là Hạ Huyền Trúc cũng có một chiếc váy giống hệt như vậy.Vì chiều cao và thân hình của Diêu San sêm sêm với Hạ Huyền Trúc nên Diệp Vĩnh Khang chớp mắt còn nghĩ rằng vợ mình tới."Anh Diệp, váy của tôi có vấn đề gì à?"Nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang chăm chú nhìn váy của mình, Diêu San không khỏi cười nói."Ồ, không, bởi vì Huyền Trúc cũng có một cái giống hệt như vậy.Vừa rồi suýt nữa tôi đã nhận nhầm".Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng cười giải thích.Tuy nhiên, trong lòng lại khá phân vân, chiếc váy kia là Diệp Vĩnh Khang đã bỏ ra mấy chục nghìn để mua cho Hạ Huyền Trúc, lúc đó còn bị Hạ Huyền Trúc mắng vì đã mua chiếc váy này, nói rằng quá lãng phí.Mà tình hình tài chính của Diêu San cũng rất eo hẹp, tại sao đột nhiên lại có tiền để mặc một chiếc váy đắt tiền như vậy?Nhưng dù sao đây cũng là chuyện riêng của người khác, Diệp Vĩnh Khang cũng không hỏi quá nhiều, mỉm cười hàn huyên vài câu với đối phương.Vừa định kéo Diệp Tiểu Trân đi, Diêu San đột nhiên nói: "Anh Diệp, hôm nay tôi khá rảnh.Tôi có thể đến nhà anh thăm Diệp Tiểu Trân được không? Tiện hỏi một chút về tiếng Đức"."Oa, vậy thì tốt quá, lát nữa con sẽ đưa sô cô la của mình cho cô Diêu ăn!"Diệp Tiểu Trân vui mừng khua chân múa tay, vội vàng bước tới nắm lấy tay Diêu San: "Cô Diêu, nhà con lớn lắm luôn, bố mua cho con rất nhiều đồ chơi, lát nữa con với cô Diêu cùng chơi nha".Diêu San trìu mến nhìn Diệp Tiểu Trân, mỉm cười dịu dàng: "Được rồi, lát nữa cô sẽ cùng Tiểu Trân chơi nhảy dây nhé".Nói xong nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Anh Diệp, anh có tiện không?""À à, đương nhiên là tiện rồi".Diệp Vĩnh Khang vội vàng mở cửa mời Diêu San lên xe.Trên thực tế, Diệp Vĩnh Khang thật sự không muốn Diêu San về nhà mình lắm, không phải vì không khách sáo mà là vì vợ của anh hiện tại không có ở nhà, việc đưa một người phụ nữ về, cứ cảm thấy kỳ kỳ sao ấy."Anh Diệp, tại sao chiếc xe của anh lại khác với nhưng chiếc POLO thông thường thế? Cảm giác ngồi trong xe của anh thoải mái hơn rất nhiều".Diêu San rất tự nhiên mở cửa ngồi vào ghế lái phụ, cảm thấy chiếc xe này có chút khác biệt so với những chiếc xe POLO khác."Ồ, có lẽ là đệm mềm hơn, cũng không có gì đặc biệt".Diệp Vĩnh Khang mỉm cười.Sau khi mua một chiếc Porsche Cayenne cho Hạ Huyền Trúc lần trước, Diệp Vĩnh Khang cũng sắm cho mình một chiếc POLO nhỏ để chạy việc lặt vặt.