“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 282: 282: Mà Tuổi Thơ Của Diệp Vĩnh Khang Là Địa Ngục!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Ngoài thân phận là thị vệ của nhà họ Diệp, gã thanh niên húi cua này còn có một thân phận khác, đó là cháu nuôi của lão phu nhân.Nếu có chuyện gì xảy ra với gã thì sẽ to chuyện đấy!Rắc rắc…Mặt Diệp Vĩnh Khang không chút cảm xúc, cổ tay khẽ dùng sức, cổ của gã thanh niên húi cua nghoẹo qua một bên, sau đó lập tức ngã xuống đất, tắt thở!"Diệp Vĩnh Khang, cậu to gan thật đấy, đây là cháu nuôi của lão phu…""Im mồm!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng, mắng: "Trở về nhắn lại với lão phu nhân, Diệp Vĩnh Khang tôi đã không còn liên quan gì đến nhà họ Diệp từ năm mười tuổi rồi!""Trên người tôi mang dòng máu nhà họ Diệp, những gì các người làm với tôi hồi đó coi như trả lại cho các người, giờ không ai nợ ai nữa!""Nhưng mà, ông nghe cho kỹ đây.Nếu nhà họ Diệp còn dám động tới tôi, cho dù là ai tới, tôi cũng sẽ giết hết.Dù cho là lão phu nhân đến, tôi cũng sẽ khiến bà ta có đến mà không có về!"Nói xong, Diệp Vĩnh Khang mở cửa khởi động xe rời đi.Lục Đào sững sờ đứng nguyên tại chỗ, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, giữa lưng đã ướt đẫm cả một vùng rộng lớn.Hắn không ngờ Diệp Vĩnh Khang tính tình nhát gan, đánh không dám đánh trả, chửi không dám nói lại, gặp chuyện gì cũng run rẩy hồi đó, bây giờ lại trở nên độc ác như vậy!Hơn nữa, thân thủ của anh cũng rất mạnh, khi anh nhìn chằm chằm vào hắn vừa rồi, hắn cảm nhận được một luồng khí tức và áp lực nặng nề, như thể ngày tận thế sắp đến vậy!Người này thật sự là cậu chủ phế vật của nhà họ Diệp hồi đó sao?Buổi chiều, Diệp Vĩnh Khang đến đón Diệp Tiểu Trân tan học đúng giờ như thường lệ, về đến nhà liền để Diệp Tiểu Trân làm bài tập, trong lúc đó yếu ớt tựa vào trên sô pha ngẩn người.Quá khứ của nhà họ Diệp sẽ luôn là nút thắt trong cuộc đời anh.Anh sẽ không bao giờ quên, khi anh quỳ lạy trên mặt đất, dập đầu cầu xin sự thương xót, khóc lóc thảm thiết, và biểu cảm thờ ơ lạnh nhạt, cười trên nỗi đau của người khác của đám người nhà họ Diệp.Cả nỗi đau khi anh bị đánh gãy chân, nỗi tuyệt vọng khi bị bắt vào một chiếc bao tải, ném xuống dòng sông băng giá ...!Hôm nay, sự xuất hiện của Lục Đào một lần nữa gợi lên những ký ức nặng nề này trong lòng anh, anh thất thần gần như cả ngày, chỉ cảm thấy có tảng đá đè lên ngực khiến anh cảm thấy ngột ngạt.Tuổi thơ tốt đẹp có thể dùng để hàn gắn cả một đời.Nhưng tuổi thơ bất hạnh, phải mất cả đời mới có thể hàn gắn lại được.Mà tuổi thơ của Diệp Vĩnh Khang là địa ngục!"Bố".
Ngoài thân phận là thị vệ của nhà họ Diệp, gã thanh niên húi cua này còn có một thân phận khác, đó là cháu nuôi của lão phu nhân.
Nếu có chuyện gì xảy ra với gã thì sẽ to chuyện đấy!
Rắc rắc…
Mặt Diệp Vĩnh Khang không chút cảm xúc, cổ tay khẽ dùng sức, cổ của gã thanh niên húi cua nghoẹo qua một bên, sau đó lập tức ngã xuống đất, tắt thở!
"Diệp Vĩnh Khang, cậu to gan thật đấy, đây là cháu nuôi của lão phu…"
"Im mồm!"
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng, mắng: "Trở về nhắn lại với lão phu nhân, Diệp Vĩnh Khang tôi đã không còn liên quan gì đến nhà họ Diệp từ năm mười tuổi rồi!"
"Trên người tôi mang dòng máu nhà họ Diệp, những gì các người làm với tôi hồi đó coi như trả lại cho các người, giờ không ai nợ ai nữa!"
"Nhưng mà, ông nghe cho kỹ đây.
Nếu nhà họ Diệp còn dám động tới tôi, cho dù là ai tới, tôi cũng sẽ giết hết.
Dù cho là lão phu nhân đến, tôi cũng sẽ khiến bà ta có đến mà không có về!"
Nói xong, Diệp Vĩnh Khang mở cửa khởi động xe rời đi.
Lục Đào sững sờ đứng nguyên tại chỗ, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, giữa lưng đã ướt đẫm cả một vùng rộng lớn.
Hắn không ngờ Diệp Vĩnh Khang tính tình nhát gan, đánh không dám đánh trả, chửi không dám nói lại, gặp chuyện gì cũng run rẩy hồi đó, bây giờ lại trở nên độc ác như vậy!
Hơn nữa, thân thủ của anh cũng rất mạnh, khi anh nhìn chằm chằm vào hắn vừa rồi, hắn cảm nhận được một luồng khí tức và áp lực nặng nề, như thể ngày tận thế sắp đến vậy!
Người này thật sự là cậu chủ phế vật của nhà họ Diệp hồi đó sao?
Buổi chiều, Diệp Vĩnh Khang đến đón Diệp Tiểu Trân tan học đúng giờ như thường lệ, về đến nhà liền để Diệp Tiểu Trân làm bài tập, trong lúc đó yếu ớt tựa vào trên sô pha ngẩn người.
Quá khứ của nhà họ Diệp sẽ luôn là nút thắt trong cuộc đời anh.
Anh sẽ không bao giờ quên, khi anh quỳ lạy trên mặt đất, dập đầu cầu xin sự thương xót, khóc lóc thảm thiết, và biểu cảm thờ ơ lạnh nhạt, cười trên nỗi đau của người khác của đám người nhà họ Diệp.
Cả nỗi đau khi anh bị đánh gãy chân, nỗi tuyệt vọng khi bị bắt vào một chiếc bao tải, ném xuống dòng sông băng giá ...!
Hôm nay, sự xuất hiện của Lục Đào một lần nữa gợi lên những ký ức nặng nề này trong lòng anh, anh thất thần gần như cả ngày, chỉ cảm thấy có tảng đá đè lên ngực khiến anh cảm thấy ngột ngạt.
Tuổi thơ tốt đẹp có thể dùng để hàn gắn cả một đời.
Nhưng tuổi thơ bất hạnh, phải mất cả đời mới có thể hàn gắn lại được.
Mà tuổi thơ của Diệp Vĩnh Khang là địa ngục!
"Bố".
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Ngoài thân phận là thị vệ của nhà họ Diệp, gã thanh niên húi cua này còn có một thân phận khác, đó là cháu nuôi của lão phu nhân.Nếu có chuyện gì xảy ra với gã thì sẽ to chuyện đấy!Rắc rắc…Mặt Diệp Vĩnh Khang không chút cảm xúc, cổ tay khẽ dùng sức, cổ của gã thanh niên húi cua nghoẹo qua một bên, sau đó lập tức ngã xuống đất, tắt thở!"Diệp Vĩnh Khang, cậu to gan thật đấy, đây là cháu nuôi của lão phu…""Im mồm!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng, mắng: "Trở về nhắn lại với lão phu nhân, Diệp Vĩnh Khang tôi đã không còn liên quan gì đến nhà họ Diệp từ năm mười tuổi rồi!""Trên người tôi mang dòng máu nhà họ Diệp, những gì các người làm với tôi hồi đó coi như trả lại cho các người, giờ không ai nợ ai nữa!""Nhưng mà, ông nghe cho kỹ đây.Nếu nhà họ Diệp còn dám động tới tôi, cho dù là ai tới, tôi cũng sẽ giết hết.Dù cho là lão phu nhân đến, tôi cũng sẽ khiến bà ta có đến mà không có về!"Nói xong, Diệp Vĩnh Khang mở cửa khởi động xe rời đi.Lục Đào sững sờ đứng nguyên tại chỗ, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, giữa lưng đã ướt đẫm cả một vùng rộng lớn.Hắn không ngờ Diệp Vĩnh Khang tính tình nhát gan, đánh không dám đánh trả, chửi không dám nói lại, gặp chuyện gì cũng run rẩy hồi đó, bây giờ lại trở nên độc ác như vậy!Hơn nữa, thân thủ của anh cũng rất mạnh, khi anh nhìn chằm chằm vào hắn vừa rồi, hắn cảm nhận được một luồng khí tức và áp lực nặng nề, như thể ngày tận thế sắp đến vậy!Người này thật sự là cậu chủ phế vật của nhà họ Diệp hồi đó sao?Buổi chiều, Diệp Vĩnh Khang đến đón Diệp Tiểu Trân tan học đúng giờ như thường lệ, về đến nhà liền để Diệp Tiểu Trân làm bài tập, trong lúc đó yếu ớt tựa vào trên sô pha ngẩn người.Quá khứ của nhà họ Diệp sẽ luôn là nút thắt trong cuộc đời anh.Anh sẽ không bao giờ quên, khi anh quỳ lạy trên mặt đất, dập đầu cầu xin sự thương xót, khóc lóc thảm thiết, và biểu cảm thờ ơ lạnh nhạt, cười trên nỗi đau của người khác của đám người nhà họ Diệp.Cả nỗi đau khi anh bị đánh gãy chân, nỗi tuyệt vọng khi bị bắt vào một chiếc bao tải, ném xuống dòng sông băng giá ...!Hôm nay, sự xuất hiện của Lục Đào một lần nữa gợi lên những ký ức nặng nề này trong lòng anh, anh thất thần gần như cả ngày, chỉ cảm thấy có tảng đá đè lên ngực khiến anh cảm thấy ngột ngạt.Tuổi thơ tốt đẹp có thể dùng để hàn gắn cả một đời.Nhưng tuổi thơ bất hạnh, phải mất cả đời mới có thể hàn gắn lại được.Mà tuổi thơ của Diệp Vĩnh Khang là địa ngục!"Bố".