Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 283: 283: Giết Hết Những Kẻ Chống Lại Con!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Đúng lúc này, Diệp Tiểu Trân đột nhiên rụt rè đi tới bên cạnh Diệp Vĩnh Khang, cúi đầu vươn bàn tay nhỏ bé ra, nói: "Bố, bố phạt Tiểu Trân đi".Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Tại sao lại phải phạt Tiểu Trân?"Tiểu Trân cúi đầu nói nhỏ: "Con thấy hôm nay bố có tâm trạng không tốt.Con nghĩ bố đã biết hôm nay Tiểu Trân ở mẫu giáo không ngoan"."Trong lớp mỹ thuật, con cùng Đậu Đậu vẽ tranh.Bút màu của Đậu Đậu bị mất một cây, thế là cậu ấy đã nói là do con lấy"."Nhưng con thực sự không lấy bút chì màu của cậu ấy, nhưng Đậu Đậu không tin, cứ bắt con phải đền cậu ấy một cây, sau đó anh Thiết Đản đã lấy hộp đựng bút đánh cho Đậu Đậu khóc"."Sau đó con và anh Thiết Đản đã bị giáo viên mỹ thuật gọi ra sau phạt ....! Con xin lỗi, bố, Tiểu Trân không ngoan, đừng giận nữa được không, bố đánh Tiểu Trân đi này".Diệp Tiểu Trân khóe mắt rưng rưng, vẻ mặt áy náy, cô bé nghĩ, hôm nay bố có tâm trạng không tốt chắc chắn là do cô bé."Tiểu Trân, bố không có giận con đâu mà".Diệp Vĩnh Khang yêu thương lau vết nước mắt trên má Diệp Tiểu Trân, hiền dịu nhìn Diệp Tiểu Trân: "Bố tin Tiểu Trân chắc chắn sẽ không lấy đồ của người khác như vậy"."Hơn nữa, Tiểu Trân là bảo bối bố yêu nhất.Dù Tiểu Trân có làm gì sai, bố cũng sẽ không bao giờ trách Tiểu Trân.Bố sẽ bảo vệ Tiểu Trân đến hết đời!"Khi nói ra những lời này, Diệp Vĩnh Khang vừa cảm động lại vừa buồn.Cảm động là vì cô bé còn nhỏ như vậy mà đã vô cùng hiểu chuyện, còn buồn là vì hồi xưa mẹ của anh cũng đã từng nói với anh như vậy.Có một lần khi Diệp Vĩnh Khang bị buộc tội ăn trộm oan, mọi người đều trách móc anh, nhưng chỉ có mẹ anh là ôm anh vào lòng và nói với anh rằng bà tin Diệp Vĩnh Khang, cho dù thứ đó có thật sự là do Diệp Vĩnh Khang lấy trộm đi chăng nữa, thì bà vẫn sẽ luôn đứng về phía Diệp Vĩnh Khang.Khi đó, mẹ của anh cũng đã nói một câu mà Diệp Vĩnh Khang sẽ không bao giờ quên: "Con à, nếu sau này con trở thành thiên thần, mẹ sẽ cùng con lan tỏa lương thiện ra thế giới"."Nếu sau này con trở thành ác quỷ, mẹ sẽ cùng con giết hết những kẻ chống lại con!"Rinh--Điện thoại của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vang lên, là Diêu San."Anh Diệp, tôi xin lỗi, hôm nay tôi không dạy lớp mỹ thuật nên không kịp thời giải quyết được chuyện của Tiểu Trân"."Phụ huynh của đứa trẻ đó có lẽ không hiểu rõ sự việc nên đã nói những lời khó nghe trong nhóm, anh Diệp, xin đừng để tâm.Tôi sẽ giải thích sự việc cho phụ huynh của thằng bé.Tôi thực sự xin lỗi ..."

Đúng lúc này, Diệp Tiểu Trân đột nhiên rụt rè đi tới bên cạnh Diệp Vĩnh Khang, cúi đầu vươn bàn tay nhỏ bé ra, nói: "Bố, bố phạt Tiểu Trân đi".

Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Tại sao lại phải phạt Tiểu Trân?"

Tiểu Trân cúi đầu nói nhỏ: "Con thấy hôm nay bố có tâm trạng không tốt.

Con nghĩ bố đã biết hôm nay Tiểu Trân ở mẫu giáo không ngoan".

"Trong lớp mỹ thuật, con cùng Đậu Đậu vẽ tranh.

Bút màu của Đậu Đậu bị mất một cây, thế là cậu ấy đã nói là do con lấy".

"Nhưng con thực sự không lấy bút chì màu của cậu ấy, nhưng Đậu Đậu không tin, cứ bắt con phải đền cậu ấy một cây, sau đó anh Thiết Đản đã lấy hộp đựng bút đánh cho Đậu Đậu khóc".

"Sau đó con và anh Thiết Đản đã bị giáo viên mỹ thuật gọi ra sau phạt ....! Con xin lỗi, bố, Tiểu Trân không ngoan, đừng giận nữa được không, bố đánh Tiểu Trân đi này".

Diệp Tiểu Trân khóe mắt rưng rưng, vẻ mặt áy náy, cô bé nghĩ, hôm nay bố có tâm trạng không tốt chắc chắn là do cô bé.

"Tiểu Trân, bố không có giận con đâu mà".

Diệp Vĩnh Khang yêu thương lau vết nước mắt trên má Diệp Tiểu Trân, hiền dịu nhìn Diệp Tiểu Trân: "Bố tin Tiểu Trân chắc chắn sẽ không lấy đồ của người khác như vậy".

"Hơn nữa, Tiểu Trân là bảo bối bố yêu nhất.

Dù Tiểu Trân có làm gì sai, bố cũng sẽ không bao giờ trách Tiểu Trân.

Bố sẽ bảo vệ Tiểu Trân đến hết đời!"

Khi nói ra những lời này, Diệp Vĩnh Khang vừa cảm động lại vừa buồn.

Cảm động là vì cô bé còn nhỏ như vậy mà đã vô cùng hiểu chuyện, còn buồn là vì hồi xưa mẹ của anh cũng đã từng nói với anh như vậy.

Có một lần khi Diệp Vĩnh Khang bị buộc tội ăn trộm oan, mọi người đều trách móc anh, nhưng chỉ có mẹ anh là ôm anh vào lòng và nói với anh rằng bà tin Diệp Vĩnh Khang, cho dù thứ đó có thật sự là do Diệp Vĩnh Khang lấy trộm đi chăng nữa, thì bà vẫn sẽ luôn đứng về phía Diệp Vĩnh Khang.

Khi đó, mẹ của anh cũng đã nói một câu mà Diệp Vĩnh Khang sẽ không bao giờ quên: "Con à, nếu sau này con trở thành thiên thần, mẹ sẽ cùng con lan tỏa lương thiện ra thế giới".

"Nếu sau này con trở thành ác quỷ, mẹ sẽ cùng con giết hết những kẻ chống lại con!"

Rinh--

Điện thoại của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vang lên, là Diêu San.

"Anh Diệp, tôi xin lỗi, hôm nay tôi không dạy lớp mỹ thuật nên không kịp thời giải quyết được chuyện của Tiểu Trân".

"Phụ huynh của đứa trẻ đó có lẽ không hiểu rõ sự việc nên đã nói những lời khó nghe trong nhóm, anh Diệp, xin đừng để tâm.

Tôi sẽ giải thích sự việc cho phụ huynh của thằng bé.

Tôi thực sự xin lỗi ..."

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Đúng lúc này, Diệp Tiểu Trân đột nhiên rụt rè đi tới bên cạnh Diệp Vĩnh Khang, cúi đầu vươn bàn tay nhỏ bé ra, nói: "Bố, bố phạt Tiểu Trân đi".Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Tại sao lại phải phạt Tiểu Trân?"Tiểu Trân cúi đầu nói nhỏ: "Con thấy hôm nay bố có tâm trạng không tốt.Con nghĩ bố đã biết hôm nay Tiểu Trân ở mẫu giáo không ngoan"."Trong lớp mỹ thuật, con cùng Đậu Đậu vẽ tranh.Bút màu của Đậu Đậu bị mất một cây, thế là cậu ấy đã nói là do con lấy"."Nhưng con thực sự không lấy bút chì màu của cậu ấy, nhưng Đậu Đậu không tin, cứ bắt con phải đền cậu ấy một cây, sau đó anh Thiết Đản đã lấy hộp đựng bút đánh cho Đậu Đậu khóc"."Sau đó con và anh Thiết Đản đã bị giáo viên mỹ thuật gọi ra sau phạt ....! Con xin lỗi, bố, Tiểu Trân không ngoan, đừng giận nữa được không, bố đánh Tiểu Trân đi này".Diệp Tiểu Trân khóe mắt rưng rưng, vẻ mặt áy náy, cô bé nghĩ, hôm nay bố có tâm trạng không tốt chắc chắn là do cô bé."Tiểu Trân, bố không có giận con đâu mà".Diệp Vĩnh Khang yêu thương lau vết nước mắt trên má Diệp Tiểu Trân, hiền dịu nhìn Diệp Tiểu Trân: "Bố tin Tiểu Trân chắc chắn sẽ không lấy đồ của người khác như vậy"."Hơn nữa, Tiểu Trân là bảo bối bố yêu nhất.Dù Tiểu Trân có làm gì sai, bố cũng sẽ không bao giờ trách Tiểu Trân.Bố sẽ bảo vệ Tiểu Trân đến hết đời!"Khi nói ra những lời này, Diệp Vĩnh Khang vừa cảm động lại vừa buồn.Cảm động là vì cô bé còn nhỏ như vậy mà đã vô cùng hiểu chuyện, còn buồn là vì hồi xưa mẹ của anh cũng đã từng nói với anh như vậy.Có một lần khi Diệp Vĩnh Khang bị buộc tội ăn trộm oan, mọi người đều trách móc anh, nhưng chỉ có mẹ anh là ôm anh vào lòng và nói với anh rằng bà tin Diệp Vĩnh Khang, cho dù thứ đó có thật sự là do Diệp Vĩnh Khang lấy trộm đi chăng nữa, thì bà vẫn sẽ luôn đứng về phía Diệp Vĩnh Khang.Khi đó, mẹ của anh cũng đã nói một câu mà Diệp Vĩnh Khang sẽ không bao giờ quên: "Con à, nếu sau này con trở thành thiên thần, mẹ sẽ cùng con lan tỏa lương thiện ra thế giới"."Nếu sau này con trở thành ác quỷ, mẹ sẽ cùng con giết hết những kẻ chống lại con!"Rinh--Điện thoại của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vang lên, là Diêu San."Anh Diệp, tôi xin lỗi, hôm nay tôi không dạy lớp mỹ thuật nên không kịp thời giải quyết được chuyện của Tiểu Trân"."Phụ huynh của đứa trẻ đó có lẽ không hiểu rõ sự việc nên đã nói những lời khó nghe trong nhóm, anh Diệp, xin đừng để tâm.Tôi sẽ giải thích sự việc cho phụ huynh của thằng bé.Tôi thực sự xin lỗi ..."

Chương 283: 283: Giết Hết Những Kẻ Chống Lại Con!