“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 287: 287: Anh Diệp Xin Anh Cứ Ra Lệnh!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Xem ra khi gặp chuyện như vậy chỉ có thể đưa tiền bịt miệng thôi.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nói một câu khiến mọi người ngẩn ra."Hai trăm tệ là quá ít để bày tỏ thành ý của tôi".Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói."Quá ít?"Người phụ nữ béo sửng sốt, sau đó nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang với vẻ mặt khinh thường chế nhạo, ẩn ý nói: "Ây, còn ở chỗ tôi ra vẻ à?""Sao, cậu muốn dùng tiền đập chết tôi à, được rồi, vậy để tôi xem xem hôm nay cậu đập chết tôi…"Rừm rừm--Đúng lúc này, gần đó đột nhiên có tiếng động cơ gầm rú, sau đó một hàng ô tô phóng tới.Khi những chiếc xe này chạy đến dừng trước cửa hàng trái cây mọi người lập tức trợn tròn mắt!"Bentley!""Rolls royce!""Porsche!""Còn cả Ferrari nữa!"Trong đám đông có người thốt lên, con đường này thuộc phố cũ, điều kiện kinh tế của cư dân sống ở đây không được tốt lắm.Gia đình người phụ nữ béo có một chiếc ô tô trị giá khoảng 100.000 nhân dân tệ, đã được coi là người giàu có ở đây rồi.Mà đối với người dân nơi đây, những chiếc xe siêu sang hàng đầu với giá hàng triệu tệ này chỉ có thể là một giấc mơ xa vời.Bây giờ đột nhiên có bảy tám chiếc ô tô xếp hàng dài bên đường, có thể tưởng tượng ra cú sốc đối với họ.Cửa xe bật mở, hàng chục người đàn ông cường tráng trong bộ vest đen, đeo kính râm từ trong bước xuống.Đám người này tỏa ra khí tức cuồn cuộn, họ đứng ở đó, cách mười mấy mét cũng có thể cảm nhận được áp lực nồng đậm.Người phụ nữ mập mạp càng há hốc miệng, thầm nghĩ những người này không phải tới tìm mình đấy chứ?Đúng lúc này, nhóm người mặc đồ đen đột nhiên đi tới trước mặt Diệp Vĩnh Khang, đồng loạt cúi đầu, đồng thanh hô: "Anh Diệp!""Anh Diệp, xin anh cứ ra lệnh!"Tần Hạc bước tới chỗ Diệp Vĩnh Khang, khi nói lời này, ánh mắt liền hướng về phía người phụ nữ mập mạp kia."Anh Diệp, tôi xin lỗi, tôi không biết ...!Tôi không biết thân phận của anh!"
Xem ra khi gặp chuyện như vậy chỉ có thể đưa tiền bịt miệng thôi.
Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nói một câu khiến mọi người ngẩn ra.
"Hai trăm tệ là quá ít để bày tỏ thành ý của tôi".
Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.
"Quá ít?"
Người phụ nữ béo sửng sốt, sau đó nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang với vẻ mặt khinh thường chế nhạo, ẩn ý nói: "Ây, còn ở chỗ tôi ra vẻ à?"
"Sao, cậu muốn dùng tiền đập chết tôi à, được rồi, vậy để tôi xem xem hôm nay cậu đập chết tôi…"
Rừm rừm--
Đúng lúc này, gần đó đột nhiên có tiếng động cơ gầm rú, sau đó một hàng ô tô phóng tới.
Khi những chiếc xe này chạy đến dừng trước cửa hàng trái cây mọi người lập tức trợn tròn mắt!
"Bentley!"
"Rolls royce!"
"Porsche!"
"Còn cả Ferrari nữa!"
Trong đám đông có người thốt lên, con đường này thuộc phố cũ, điều kiện kinh tế của cư dân sống ở đây không được tốt lắm.
Gia đình người phụ nữ béo có một chiếc ô tô trị giá khoảng 100.000 nhân dân tệ, đã được coi là người giàu có ở đây rồi.
Mà đối với người dân nơi đây, những chiếc xe siêu sang hàng đầu với giá hàng triệu tệ này chỉ có thể là một giấc mơ xa vời.
Bây giờ đột nhiên có bảy tám chiếc ô tô xếp hàng dài bên đường, có thể tưởng tượng ra cú sốc đối với họ.
Cửa xe bật mở, hàng chục người đàn ông cường tráng trong bộ vest đen, đeo kính râm từ trong bước xuống.
Đám người này tỏa ra khí tức cuồn cuộn, họ đứng ở đó, cách mười mấy mét cũng có thể cảm nhận được áp lực nồng đậm.
Người phụ nữ mập mạp càng há hốc miệng, thầm nghĩ những người này không phải tới tìm mình đấy chứ?
Đúng lúc này, nhóm người mặc đồ đen đột nhiên đi tới trước mặt Diệp Vĩnh Khang, đồng loạt cúi đầu, đồng thanh hô: "Anh Diệp!"
"Anh Diệp, xin anh cứ ra lệnh!"
Tần Hạc bước tới chỗ Diệp Vĩnh Khang, khi nói lời này, ánh mắt liền hướng về phía người phụ nữ mập mạp kia.
"Anh Diệp, tôi xin lỗi, tôi không biết ...!Tôi không biết thân phận của anh!"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Xem ra khi gặp chuyện như vậy chỉ có thể đưa tiền bịt miệng thôi.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nói một câu khiến mọi người ngẩn ra."Hai trăm tệ là quá ít để bày tỏ thành ý của tôi".Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói."Quá ít?"Người phụ nữ béo sửng sốt, sau đó nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang với vẻ mặt khinh thường chế nhạo, ẩn ý nói: "Ây, còn ở chỗ tôi ra vẻ à?""Sao, cậu muốn dùng tiền đập chết tôi à, được rồi, vậy để tôi xem xem hôm nay cậu đập chết tôi…"Rừm rừm--Đúng lúc này, gần đó đột nhiên có tiếng động cơ gầm rú, sau đó một hàng ô tô phóng tới.Khi những chiếc xe này chạy đến dừng trước cửa hàng trái cây mọi người lập tức trợn tròn mắt!"Bentley!""Rolls royce!""Porsche!""Còn cả Ferrari nữa!"Trong đám đông có người thốt lên, con đường này thuộc phố cũ, điều kiện kinh tế của cư dân sống ở đây không được tốt lắm.Gia đình người phụ nữ béo có một chiếc ô tô trị giá khoảng 100.000 nhân dân tệ, đã được coi là người giàu có ở đây rồi.Mà đối với người dân nơi đây, những chiếc xe siêu sang hàng đầu với giá hàng triệu tệ này chỉ có thể là một giấc mơ xa vời.Bây giờ đột nhiên có bảy tám chiếc ô tô xếp hàng dài bên đường, có thể tưởng tượng ra cú sốc đối với họ.Cửa xe bật mở, hàng chục người đàn ông cường tráng trong bộ vest đen, đeo kính râm từ trong bước xuống.Đám người này tỏa ra khí tức cuồn cuộn, họ đứng ở đó, cách mười mấy mét cũng có thể cảm nhận được áp lực nồng đậm.Người phụ nữ mập mạp càng há hốc miệng, thầm nghĩ những người này không phải tới tìm mình đấy chứ?Đúng lúc này, nhóm người mặc đồ đen đột nhiên đi tới trước mặt Diệp Vĩnh Khang, đồng loạt cúi đầu, đồng thanh hô: "Anh Diệp!""Anh Diệp, xin anh cứ ra lệnh!"Tần Hạc bước tới chỗ Diệp Vĩnh Khang, khi nói lời này, ánh mắt liền hướng về phía người phụ nữ mập mạp kia."Anh Diệp, tôi xin lỗi, tôi không biết ...!Tôi không biết thân phận của anh!"