“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 288: 288: Tôi Hỏi Đủ Chưa!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Tôi đáng chết, có mắt như mù, xin anh Diệp giơ cao đánh khẽ…"Người phụ nữ mập mạp nào đã từng nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng đến vậy, sợ hãi đến mức suýt đái ra quần."Đừng căng thẳng, hôm nay tôi đến đây, chỉ để giải quyết chuyện của bọn trẻ thôi"."Vừa rồi cô chắc chắn, chính con gái tôi đã lấy trộm cây bút màu của con cô đúng không?"Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói."Không, không, không, hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm thôi, con gái anh sao lại là kẻ trộm được, là tôi nhầm, xin lỗi anh, tôi đáng chết, xin lỗi…"Người phụ nữ béo vừa nói vừa tự tát mình.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng lắc đầu, thản nhiên nói: "Nếu cô đã nhận định con gái tôi trộm đồ của con cô, vậy tôi thân làm bậc phụ huynh phải đứng ra xin lỗi cô rồi"."Ngoài ra, vì không tìm thấy bút màu, nên tôi nhất định phải bồi thường".Diệp Vĩnh Khang vừa nói vừa chỉ vào dãy xe sang trọng phía sau: "Bút màu thì tôi không có.Cô thấy những chiếc xe phía sau này có đủ để bồi thường không?"Trán người phụ nữ béo đầy mồ hôi lạnh: "Anh Diệp, anh cứ đùa, chỉ là bút chì màu thôi mà, là trẻ con hiểu lầm nhau thôi…""Không, tôi nhất định phải bồi thường!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng, phất tay một cái, trịnh trọng nói: "Đập!"Rầm!Tần Hạc dẫn đầu đá vào đèn của chiếc Rolls-Royce bên cạnh, hàng chục người đàn ông mặc đồ đen lần lượt lấy gậy bóng chày từ thùng phía sau ra, đập vào mấy chiếc ô tô hạng sang."Anh Diệp, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!"Người phụ nữ mập mạp sợ hãi khuỵu xuống, hét lên trong tuyệt vọng.Đám người xem sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không hề bày ra chút phản ứng nào, bảy tám chiếc ô tô hạng sang đã bị đập thành đống sắt vụn chỉ trong vài phút!Lúc này, người phụ nữ mập mạp sợ đến mức không nói được lời nào, vẻ mặt sợ hãi co quắp trên mặt đất, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, như bị dội một gáo nước lạnh vậy."Bồi thường như này, cô thấy đủ chưa?"Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.Người phụ nữ béo tái mặt vì sợ hãi, nhưng không biết phải nói gì."Tôi hỏi đủ chưa!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng."Đủ rồi...!Đủ rồi......!Anh Diệp, tôi sai rồi, tôi thực sự sai....."Lúc này thần kinh của người phụ nữ béo đã hoàn toàn sụp đổ, cô ta bật khóc ngay trên đường phố.Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm vào cô ta mấy giây, bình tĩnh nói: "Sau này nếu con cô mất thứ gì cứ đổ cho con tôi, mất bao nhiêu tôi đền bấy nhiêu".Nói xong quay người đi về phía trước mà không thèm ngoảnh lại.Trên đường trở về, lòng Diệp Vĩnh Khang nặng nề như bị tảng đá lớn đè lên vậy.
"Tôi đáng chết, có mắt như mù, xin anh Diệp giơ cao đánh khẽ…"
Người phụ nữ mập mạp nào đã từng nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng đến vậy, sợ hãi đến mức suýt đái ra quần.
"Đừng căng thẳng, hôm nay tôi đến đây, chỉ để giải quyết chuyện của bọn trẻ thôi".
"Vừa rồi cô chắc chắn, chính con gái tôi đã lấy trộm cây bút màu của con cô đúng không?"
Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.
"Không, không, không, hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm thôi, con gái anh sao lại là kẻ trộm được, là tôi nhầm, xin lỗi anh, tôi đáng chết, xin lỗi…"
Người phụ nữ béo vừa nói vừa tự tát mình.
Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng lắc đầu, thản nhiên nói: "Nếu cô đã nhận định con gái tôi trộm đồ của con cô, vậy tôi thân làm bậc phụ huynh phải đứng ra xin lỗi cô rồi".
"Ngoài ra, vì không tìm thấy bút màu, nên tôi nhất định phải bồi thường".
Diệp Vĩnh Khang vừa nói vừa chỉ vào dãy xe sang trọng phía sau: "Bút màu thì tôi không có.
Cô thấy những chiếc xe phía sau này có đủ để bồi thường không?"
Trán người phụ nữ béo đầy mồ hôi lạnh: "Anh Diệp, anh cứ đùa, chỉ là bút chì màu thôi mà, là trẻ con hiểu lầm nhau thôi…"
"Không, tôi nhất định phải bồi thường!"
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng, phất tay một cái, trịnh trọng nói: "Đập!"
Rầm!
Tần Hạc dẫn đầu đá vào đèn của chiếc Rolls-Royce bên cạnh, hàng chục người đàn ông mặc đồ đen lần lượt lấy gậy bóng chày từ thùng phía sau ra, đập vào mấy chiếc ô tô hạng sang.
"Anh Diệp, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!"
Người phụ nữ mập mạp sợ hãi khuỵu xuống, hét lên trong tuyệt vọng.
Đám người xem sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.
Nhưng Diệp Vĩnh Khang không hề bày ra chút phản ứng nào, bảy tám chiếc ô tô hạng sang đã bị đập thành đống sắt vụn chỉ trong vài phút!
Lúc này, người phụ nữ mập mạp sợ đến mức không nói được lời nào, vẻ mặt sợ hãi co quắp trên mặt đất, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, như bị dội một gáo nước lạnh vậy.
"Bồi thường như này, cô thấy đủ chưa?"
Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.
Người phụ nữ béo tái mặt vì sợ hãi, nhưng không biết phải nói gì.
"Tôi hỏi đủ chưa!"
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng.
"Đủ rồi...!Đủ rồi......!Anh Diệp, tôi sai rồi, tôi thực sự sai....."
Lúc này thần kinh của người phụ nữ béo đã hoàn toàn sụp đổ, cô ta bật khóc ngay trên đường phố.
Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm vào cô ta mấy giây, bình tĩnh nói: "Sau này nếu con cô mất thứ gì cứ đổ cho con tôi, mất bao nhiêu tôi đền bấy nhiêu".
Nói xong quay người đi về phía trước mà không thèm ngoảnh lại.
Trên đường trở về, lòng Diệp Vĩnh Khang nặng nề như bị tảng đá lớn đè lên vậy.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Tôi đáng chết, có mắt như mù, xin anh Diệp giơ cao đánh khẽ…"Người phụ nữ mập mạp nào đã từng nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng đến vậy, sợ hãi đến mức suýt đái ra quần."Đừng căng thẳng, hôm nay tôi đến đây, chỉ để giải quyết chuyện của bọn trẻ thôi"."Vừa rồi cô chắc chắn, chính con gái tôi đã lấy trộm cây bút màu của con cô đúng không?"Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói."Không, không, không, hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm thôi, con gái anh sao lại là kẻ trộm được, là tôi nhầm, xin lỗi anh, tôi đáng chết, xin lỗi…"Người phụ nữ béo vừa nói vừa tự tát mình.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng lắc đầu, thản nhiên nói: "Nếu cô đã nhận định con gái tôi trộm đồ của con cô, vậy tôi thân làm bậc phụ huynh phải đứng ra xin lỗi cô rồi"."Ngoài ra, vì không tìm thấy bút màu, nên tôi nhất định phải bồi thường".Diệp Vĩnh Khang vừa nói vừa chỉ vào dãy xe sang trọng phía sau: "Bút màu thì tôi không có.Cô thấy những chiếc xe phía sau này có đủ để bồi thường không?"Trán người phụ nữ béo đầy mồ hôi lạnh: "Anh Diệp, anh cứ đùa, chỉ là bút chì màu thôi mà, là trẻ con hiểu lầm nhau thôi…""Không, tôi nhất định phải bồi thường!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng, phất tay một cái, trịnh trọng nói: "Đập!"Rầm!Tần Hạc dẫn đầu đá vào đèn của chiếc Rolls-Royce bên cạnh, hàng chục người đàn ông mặc đồ đen lần lượt lấy gậy bóng chày từ thùng phía sau ra, đập vào mấy chiếc ô tô hạng sang."Anh Diệp, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi!"Người phụ nữ mập mạp sợ hãi khuỵu xuống, hét lên trong tuyệt vọng.Đám người xem sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không hề bày ra chút phản ứng nào, bảy tám chiếc ô tô hạng sang đã bị đập thành đống sắt vụn chỉ trong vài phút!Lúc này, người phụ nữ mập mạp sợ đến mức không nói được lời nào, vẻ mặt sợ hãi co quắp trên mặt đất, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, như bị dội một gáo nước lạnh vậy."Bồi thường như này, cô thấy đủ chưa?"Diệp Vĩnh Khang nhẹ giọng nói.Người phụ nữ béo tái mặt vì sợ hãi, nhưng không biết phải nói gì."Tôi hỏi đủ chưa!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cao giọng."Đủ rồi...!Đủ rồi......!Anh Diệp, tôi sai rồi, tôi thực sự sai....."Lúc này thần kinh của người phụ nữ béo đã hoàn toàn sụp đổ, cô ta bật khóc ngay trên đường phố.Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm vào cô ta mấy giây, bình tĩnh nói: "Sau này nếu con cô mất thứ gì cứ đổ cho con tôi, mất bao nhiêu tôi đền bấy nhiêu".Nói xong quay người đi về phía trước mà không thèm ngoảnh lại.Trên đường trở về, lòng Diệp Vĩnh Khang nặng nề như bị tảng đá lớn đè lên vậy.