Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 290: 290: Làm Con Gái Tỉnh Giấc Luôn Rồi Kìa

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Á!”Hạ Huyền Trúc sợ hãi hét lớn, vội vàng lăn từ trên người Diệp Vĩnh Khang xuống, kéo chăn che đậy cơ thể, hoảng hốt nói: “Tiểu Trân, sao con lại vào đây?”Diệp Tiểu Trân dụi mắt nói: “Vừa nãy con nghe thấy mẹ kêu rất lớn tiếng, còn tưởng rằng bố đang đánh mẹ nữa chứ”.Nghe thấy vậy, sắc mặt hai vợ chồng lập tức đỏ bừng tới tận mang tai.Diệp Vĩnh Khang vội vàng nói: “Tiểu Trân ngoan, ban nãy bố mẹ đang tập thể dục, bố yêu mẹ con như thế thì sao có thể ra tay đánh mẹ được chứ”.Diệp Tiểu Trân gật đầu đáp: “Vâng ạ, hơn nữa lúc nãy con cũng nhìn thấy rồi, mẹ vẫn luôn ở trên, bố đánh không thắng mẹ đâu”.“Ừ ừ, Tiểu Trân ngoan, mau về ngủ đi, sau này phải nhớ gõ cửa trước khi vào phòng đấy nhé”.Diệp Vĩnh Khang làm ra vẻ trấn tĩnh bảo Tiểu Trân về phòng, lúc này hai vợ chồng mới thở phào nhẹ nhõm.“Sau này em có thể nhỏ tiếng hơn được không? Làm con gái tỉnh giấc luôn rồi kìa”.Diệp Vĩnh Khang phàn nàn.“Anh còn trách em nữa, không phải tại anh nói sao, như vậy anh mới có cảm giác, sau này anh đừng có mà động vào em nữa!”Hạ Huyền Trúc tức giận nói.“Ha ha, ý của anh là sau này nhỏ tiếng hơn thôi, nào, tiếp tục, tiếp tục”.“Anh tự đi mà làm, đừng động vào em, ngày mai em còn phải dậy sớm đến sân bay nhận một lô thiết bị nữa, ngủ sớm đi”.“Thiết bị gì vậy, bảo mấy người đi nhận thay không phải được rồi à, sao em phải tự mình đi chứ”.“Lô thiết bị đó không giống những lô khác, là thiết bị đo lường tiên tiến nhất, dự án này có mấy chỗ vướng mắc khi thi công, không có lô thiết bị đó thì căn bản không thể hoàn thành, hơn nữa lô thiết bị đó còn cực kỳ đắt đỏ, không thể lấy ra làm trò đùa được đâu, ngủ sớm thôi”.“Ừ ừ, vậy ngủ thôi…”Ngày hôm sau, trời vẫn chưa sáng Hạ Huyền Trúc đã tới sân bay, còn Diệp Vĩnh Khang ở nhà làm bữa sáng cho Diệp Tiểu Trân, sau đó đưa cô bé tới trường mẫu giáo.Lúc trở về nhà, đang chuẩn bị dọn dẹp vệ sinh, Hạ Huyền Trúc đột nhiên gọi điện thoại tới, vừa nghe được một câu, sắc mặt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên u ám: “Em đừng sốt ruột, anh tới ngay đây!”Diệp Vĩnh Khang lái xe như bay tới nơi thi công dự án, từ xa đã nhìn thấy phía trước có một đám người đang xúm lại.“Vĩnh Khang”.Hạ Huyền Trúc nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang, nước mắt giàn giụa nói: “Thiết bị của chúng ta bị người khác cướp mất rồi”.“Hả? Kẻ nào làm vậy?”Diệp Vĩnh Khang vội vàng an ủi: “Đừng nôn nóng, từ từ nói”.

“Á!”

Hạ Huyền Trúc sợ hãi hét lớn, vội vàng lăn từ trên người Diệp Vĩnh Khang xuống, kéo chăn che đậy cơ thể, hoảng hốt nói: “Tiểu Trân, sao con lại vào đây?”

Diệp Tiểu Trân dụi mắt nói: “Vừa nãy con nghe thấy mẹ kêu rất lớn tiếng, còn tưởng rằng bố đang đánh mẹ nữa chứ”.

Nghe thấy vậy, sắc mặt hai vợ chồng lập tức đỏ bừng tới tận mang tai.

Diệp Vĩnh Khang vội vàng nói: “Tiểu Trân ngoan, ban nãy bố mẹ đang tập thể dục, bố yêu mẹ con như thế thì sao có thể ra tay đánh mẹ được chứ”.

Diệp Tiểu Trân gật đầu đáp: “Vâng ạ, hơn nữa lúc nãy con cũng nhìn thấy rồi, mẹ vẫn luôn ở trên, bố đánh không thắng mẹ đâu”.

“Ừ ừ, Tiểu Trân ngoan, mau về ngủ đi, sau này phải nhớ gõ cửa trước khi vào phòng đấy nhé”.

Diệp Vĩnh Khang làm ra vẻ trấn tĩnh bảo Tiểu Trân về phòng, lúc này hai vợ chồng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Sau này em có thể nhỏ tiếng hơn được không? Làm con gái tỉnh giấc luôn rồi kìa”.

Diệp Vĩnh Khang phàn nàn.

“Anh còn trách em nữa, không phải tại anh nói sao, như vậy anh mới có cảm giác, sau này anh đừng có mà động vào em nữa!”

Hạ Huyền Trúc tức giận nói.

“Ha ha, ý của anh là sau này nhỏ tiếng hơn thôi, nào, tiếp tục, tiếp tục”.

“Anh tự đi mà làm, đừng động vào em, ngày mai em còn phải dậy sớm đến sân bay nhận một lô thiết bị nữa, ngủ sớm đi”.

“Thiết bị gì vậy, bảo mấy người đi nhận thay không phải được rồi à, sao em phải tự mình đi chứ”.

“Lô thiết bị đó không giống những lô khác, là thiết bị đo lường tiên tiến nhất, dự án này có mấy chỗ vướng mắc khi thi công, không có lô thiết bị đó thì căn bản không thể hoàn thành, hơn nữa lô thiết bị đó còn cực kỳ đắt đỏ, không thể lấy ra làm trò đùa được đâu, ngủ sớm thôi”.

“Ừ ừ, vậy ngủ thôi…”

Ngày hôm sau, trời vẫn chưa sáng Hạ Huyền Trúc đã tới sân bay, còn Diệp Vĩnh Khang ở nhà làm bữa sáng cho Diệp Tiểu Trân, sau đó đưa cô bé tới trường mẫu giáo.

Lúc trở về nhà, đang chuẩn bị dọn dẹp vệ sinh, Hạ Huyền Trúc đột nhiên gọi điện thoại tới, vừa nghe được một câu, sắc mặt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên u ám: “Em đừng sốt ruột, anh tới ngay đây!”

Diệp Vĩnh Khang lái xe như bay tới nơi thi công dự án, từ xa đã nhìn thấy phía trước có một đám người đang xúm lại.

“Vĩnh Khang”.

Hạ Huyền Trúc nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang, nước mắt giàn giụa nói: “Thiết bị của chúng ta bị người khác cướp mất rồi”.

“Hả? Kẻ nào làm vậy?”

Diệp Vĩnh Khang vội vàng an ủi: “Đừng nôn nóng, từ từ nói”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Á!”Hạ Huyền Trúc sợ hãi hét lớn, vội vàng lăn từ trên người Diệp Vĩnh Khang xuống, kéo chăn che đậy cơ thể, hoảng hốt nói: “Tiểu Trân, sao con lại vào đây?”Diệp Tiểu Trân dụi mắt nói: “Vừa nãy con nghe thấy mẹ kêu rất lớn tiếng, còn tưởng rằng bố đang đánh mẹ nữa chứ”.Nghe thấy vậy, sắc mặt hai vợ chồng lập tức đỏ bừng tới tận mang tai.Diệp Vĩnh Khang vội vàng nói: “Tiểu Trân ngoan, ban nãy bố mẹ đang tập thể dục, bố yêu mẹ con như thế thì sao có thể ra tay đánh mẹ được chứ”.Diệp Tiểu Trân gật đầu đáp: “Vâng ạ, hơn nữa lúc nãy con cũng nhìn thấy rồi, mẹ vẫn luôn ở trên, bố đánh không thắng mẹ đâu”.“Ừ ừ, Tiểu Trân ngoan, mau về ngủ đi, sau này phải nhớ gõ cửa trước khi vào phòng đấy nhé”.Diệp Vĩnh Khang làm ra vẻ trấn tĩnh bảo Tiểu Trân về phòng, lúc này hai vợ chồng mới thở phào nhẹ nhõm.“Sau này em có thể nhỏ tiếng hơn được không? Làm con gái tỉnh giấc luôn rồi kìa”.Diệp Vĩnh Khang phàn nàn.“Anh còn trách em nữa, không phải tại anh nói sao, như vậy anh mới có cảm giác, sau này anh đừng có mà động vào em nữa!”Hạ Huyền Trúc tức giận nói.“Ha ha, ý của anh là sau này nhỏ tiếng hơn thôi, nào, tiếp tục, tiếp tục”.“Anh tự đi mà làm, đừng động vào em, ngày mai em còn phải dậy sớm đến sân bay nhận một lô thiết bị nữa, ngủ sớm đi”.“Thiết bị gì vậy, bảo mấy người đi nhận thay không phải được rồi à, sao em phải tự mình đi chứ”.“Lô thiết bị đó không giống những lô khác, là thiết bị đo lường tiên tiến nhất, dự án này có mấy chỗ vướng mắc khi thi công, không có lô thiết bị đó thì căn bản không thể hoàn thành, hơn nữa lô thiết bị đó còn cực kỳ đắt đỏ, không thể lấy ra làm trò đùa được đâu, ngủ sớm thôi”.“Ừ ừ, vậy ngủ thôi…”Ngày hôm sau, trời vẫn chưa sáng Hạ Huyền Trúc đã tới sân bay, còn Diệp Vĩnh Khang ở nhà làm bữa sáng cho Diệp Tiểu Trân, sau đó đưa cô bé tới trường mẫu giáo.Lúc trở về nhà, đang chuẩn bị dọn dẹp vệ sinh, Hạ Huyền Trúc đột nhiên gọi điện thoại tới, vừa nghe được một câu, sắc mặt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên u ám: “Em đừng sốt ruột, anh tới ngay đây!”Diệp Vĩnh Khang lái xe như bay tới nơi thi công dự án, từ xa đã nhìn thấy phía trước có một đám người đang xúm lại.“Vĩnh Khang”.Hạ Huyền Trúc nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang, nước mắt giàn giụa nói: “Thiết bị của chúng ta bị người khác cướp mất rồi”.“Hả? Kẻ nào làm vậy?”Diệp Vĩnh Khang vội vàng an ủi: “Đừng nôn nóng, từ từ nói”.

Chương 290: 290: Làm Con Gái Tỉnh Giấc Luôn Rồi Kìa