“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 289: 289: Sao Tự Nhiên Lại Cảm Ơn Anh
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Những gì anh làm vừa rồi quả thực có chút cực đoan, nhưng anh không thể kìm nén được cảm xúc này, ngoài tức giận, anh tự trách mình nhiều hơn.Mấy năm anh đi xa, thật sự không biết hai mẹ con đã sống thế nào, vợ anh đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục bên ngoài.Anh không thể không nghĩ đến câu mà mẹ anh đã nói trước kia: “Con à, nếu sau này con trở thành thiên thần, mẹ sẽ cùng con lan tỏa lòng nhân ái ra thế giới”."Nếu sau này con trở thành ác quỷ, mẹ sẽ cùng con giết hết những kẻ chống lại con!"Khi anh mở cửa trở về nhà, thấy vợ đã về và đang chơi trò ‘một hai ba người gỗ đứng lại’ với Diệp Tiểu Trân, hai mẹ con cười nghiêng cười ngả."Vĩnh Khang, anh vừa đi đâu vậy, xảy ra chuyện gì à?"Hạ Huyền Trúc thấy sắc mặt của Diệp Vĩnh Khang có chút khó chịu, vội vàng hỏi."Không sao, ra ngoài đi dạo một chút, hít thở không khí ấy mà".Diệp Vĩnh Khang cười cười, sau đó đi tới ngồi bên cạnh vợ và con gái, nhìn thấy hai mẹ con vui vẻ, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy vô cùng an tâm và vui vẻ.Đêm khuya hai vợ chồng nằm ở trên giường, Diệp Vĩnh Khang mở mắt chăm chú nhìn trần nhà, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì."Vĩnh Khang, cảm ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho hai mẹ con em".Hạ Huyền Trúc đột nhiên quay đầu lại, nhẹ giọng nhìn Diệp Vĩnh Khang."Hả? Sao tự nhiên lại cảm ơn anh?"Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, mỉm cười nhìn Hạ Huyền Trúc."Vừa rồi mẹ của Đậu Đậu đã xin lỗi trong nhóm rồi, còn gửi một loạt tin nhắn xin lỗi nữa.Cô ta đột nhiên có thay đổi lớn như vậy, em nghĩ chắc đã gặp phải chuyện gì rồi".Hạ Huyền Trúc không phải là kẻ ngốc, thật ra khi cô vừa về đến nhà, nghe Tiểu Trân nói bố có tâm trạng không tốt, đã đi ra ngoài một mình, Hạ Huyền Trúc đại khái đã đoán được Diệp Vĩnh Khang định làm gì rồi."Bảo vệ em và con vốn là trách nhiệm và nghĩa vụ của anh, trước kia đã để hai người chịu thiệt thòi quá nhiều.Đời này anh nhất định sẽ bù đắp cho hai mẹ con gấp đôi, không để em và con phải chịu bất cứ oan ức nào".Diệp Vĩnh Khang đưa tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt vợ, trong mắt tràn đầy cưng chiều và dịu dàng."Em không muốn bù đắp gì đâu.Chỉ cần gia đình ba người của chúng ta có thể ở bên nhau là em đã mãn nguyện lắm rồi".Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng nép đầu vào vòng tay của Diệp Vĩnh Khang.Một ánh trăng sáng xuyên qua khe hở trên rèm cửa, chiếu vào đầu giường êm ái, yên bình.Hai người ân ái đương nhiên không thể kìm được lòng mình, họ đã quấn vào nhau để thể hiện những cảm xúc rực lửa của tình yêu.Ngay lúc hai người đang đắm chìm vào nhau, đột nhiên cảm thấy cửa hé mở, quay đầu nhìn lại, hai vợ chồng liền giật mình một cái!Diệp Tiểu Trân, mặc một bộ đồ ngủ màu hồng dễ thương, đang đứng ở cửa phòng ngủ, háo hức nhìn bố mẹ mình, đôi mắt to tròn long lanh nước đầy tò mò và hiếu kì.
Những gì anh làm vừa rồi quả thực có chút cực đoan, nhưng anh không thể kìm nén được cảm xúc này, ngoài tức giận, anh tự trách mình nhiều hơn.
Mấy năm anh đi xa, thật sự không biết hai mẹ con đã sống thế nào, vợ anh đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục bên ngoài.
Anh không thể không nghĩ đến câu mà mẹ anh đã nói trước kia: “Con à, nếu sau này con trở thành thiên thần, mẹ sẽ cùng con lan tỏa lòng nhân ái ra thế giới”.
"Nếu sau này con trở thành ác quỷ, mẹ sẽ cùng con giết hết những kẻ chống lại con!"
Khi anh mở cửa trở về nhà, thấy vợ đã về và đang chơi trò ‘một hai ba người gỗ đứng lại’ với Diệp Tiểu Trân, hai mẹ con cười nghiêng cười ngả.
"Vĩnh Khang, anh vừa đi đâu vậy, xảy ra chuyện gì à?"
Hạ Huyền Trúc thấy sắc mặt của Diệp Vĩnh Khang có chút khó chịu, vội vàng hỏi.
"Không sao, ra ngoài đi dạo một chút, hít thở không khí ấy mà".
Diệp Vĩnh Khang cười cười, sau đó đi tới ngồi bên cạnh vợ và con gái, nhìn thấy hai mẹ con vui vẻ, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy vô cùng an tâm và vui vẻ.
Đêm khuya hai vợ chồng nằm ở trên giường, Diệp Vĩnh Khang mở mắt chăm chú nhìn trần nhà, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì.
"Vĩnh Khang, cảm ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho hai mẹ con em".
Hạ Huyền Trúc đột nhiên quay đầu lại, nhẹ giọng nhìn Diệp Vĩnh Khang.
"Hả? Sao tự nhiên lại cảm ơn anh?"
Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, mỉm cười nhìn Hạ Huyền Trúc.
"Vừa rồi mẹ của Đậu Đậu đã xin lỗi trong nhóm rồi, còn gửi một loạt tin nhắn xin lỗi nữa.
Cô ta đột nhiên có thay đổi lớn như vậy, em nghĩ chắc đã gặp phải chuyện gì rồi".
Hạ Huyền Trúc không phải là kẻ ngốc, thật ra khi cô vừa về đến nhà, nghe Tiểu Trân nói bố có tâm trạng không tốt, đã đi ra ngoài một mình, Hạ Huyền Trúc đại khái đã đoán được Diệp Vĩnh Khang định làm gì rồi.
"Bảo vệ em và con vốn là trách nhiệm và nghĩa vụ của anh, trước kia đã để hai người chịu thiệt thòi quá nhiều.
Đời này anh nhất định sẽ bù đắp cho hai mẹ con gấp đôi, không để em và con phải chịu bất cứ oan ức nào".
Diệp Vĩnh Khang đưa tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt vợ, trong mắt tràn đầy cưng chiều và dịu dàng.
"Em không muốn bù đắp gì đâu.
Chỉ cần gia đình ba người của chúng ta có thể ở bên nhau là em đã mãn nguyện lắm rồi".
Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng nép đầu vào vòng tay của Diệp Vĩnh Khang.
Một ánh trăng sáng xuyên qua khe hở trên rèm cửa, chiếu vào đầu giường êm ái, yên bình.
Hai người ân ái đương nhiên không thể kìm được lòng mình, họ đã quấn vào nhau để thể hiện những cảm xúc rực lửa của tình yêu.
Ngay lúc hai người đang đắm chìm vào nhau, đột nhiên cảm thấy cửa hé mở, quay đầu nhìn lại, hai vợ chồng liền giật mình một cái!
Diệp Tiểu Trân, mặc một bộ đồ ngủ màu hồng dễ thương, đang đứng ở cửa phòng ngủ, háo hức nhìn bố mẹ mình, đôi mắt to tròn long lanh nước đầy tò mò và hiếu kì.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Những gì anh làm vừa rồi quả thực có chút cực đoan, nhưng anh không thể kìm nén được cảm xúc này, ngoài tức giận, anh tự trách mình nhiều hơn.Mấy năm anh đi xa, thật sự không biết hai mẹ con đã sống thế nào, vợ anh đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục bên ngoài.Anh không thể không nghĩ đến câu mà mẹ anh đã nói trước kia: “Con à, nếu sau này con trở thành thiên thần, mẹ sẽ cùng con lan tỏa lòng nhân ái ra thế giới”."Nếu sau này con trở thành ác quỷ, mẹ sẽ cùng con giết hết những kẻ chống lại con!"Khi anh mở cửa trở về nhà, thấy vợ đã về và đang chơi trò ‘một hai ba người gỗ đứng lại’ với Diệp Tiểu Trân, hai mẹ con cười nghiêng cười ngả."Vĩnh Khang, anh vừa đi đâu vậy, xảy ra chuyện gì à?"Hạ Huyền Trúc thấy sắc mặt của Diệp Vĩnh Khang có chút khó chịu, vội vàng hỏi."Không sao, ra ngoài đi dạo một chút, hít thở không khí ấy mà".Diệp Vĩnh Khang cười cười, sau đó đi tới ngồi bên cạnh vợ và con gái, nhìn thấy hai mẹ con vui vẻ, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy vô cùng an tâm và vui vẻ.Đêm khuya hai vợ chồng nằm ở trên giường, Diệp Vĩnh Khang mở mắt chăm chú nhìn trần nhà, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì."Vĩnh Khang, cảm ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho hai mẹ con em".Hạ Huyền Trúc đột nhiên quay đầu lại, nhẹ giọng nhìn Diệp Vĩnh Khang."Hả? Sao tự nhiên lại cảm ơn anh?"Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, mỉm cười nhìn Hạ Huyền Trúc."Vừa rồi mẹ của Đậu Đậu đã xin lỗi trong nhóm rồi, còn gửi một loạt tin nhắn xin lỗi nữa.Cô ta đột nhiên có thay đổi lớn như vậy, em nghĩ chắc đã gặp phải chuyện gì rồi".Hạ Huyền Trúc không phải là kẻ ngốc, thật ra khi cô vừa về đến nhà, nghe Tiểu Trân nói bố có tâm trạng không tốt, đã đi ra ngoài một mình, Hạ Huyền Trúc đại khái đã đoán được Diệp Vĩnh Khang định làm gì rồi."Bảo vệ em và con vốn là trách nhiệm và nghĩa vụ của anh, trước kia đã để hai người chịu thiệt thòi quá nhiều.Đời này anh nhất định sẽ bù đắp cho hai mẹ con gấp đôi, không để em và con phải chịu bất cứ oan ức nào".Diệp Vĩnh Khang đưa tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt vợ, trong mắt tràn đầy cưng chiều và dịu dàng."Em không muốn bù đắp gì đâu.Chỉ cần gia đình ba người của chúng ta có thể ở bên nhau là em đã mãn nguyện lắm rồi".Hạ Huyền Trúc nhẹ nhàng nép đầu vào vòng tay của Diệp Vĩnh Khang.Một ánh trăng sáng xuyên qua khe hở trên rèm cửa, chiếu vào đầu giường êm ái, yên bình.Hai người ân ái đương nhiên không thể kìm được lòng mình, họ đã quấn vào nhau để thể hiện những cảm xúc rực lửa của tình yêu.Ngay lúc hai người đang đắm chìm vào nhau, đột nhiên cảm thấy cửa hé mở, quay đầu nhìn lại, hai vợ chồng liền giật mình một cái!Diệp Tiểu Trân, mặc một bộ đồ ngủ màu hồng dễ thương, đang đứng ở cửa phòng ngủ, háo hức nhìn bố mẹ mình, đôi mắt to tròn long lanh nước đầy tò mò và hiếu kì.