“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 293: 293: Ừ Tôi Tin Cậu”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Lúc này, cửa đột nhiên bị người khác đạp mạnh ra, Tần Hạc dẫn theo mấy thanh niên vạm vỡ bước từ bên ngoài vào: “Không hiểu phải không, vậy thì để tao giúp mày hiểu ra!”Tần Hạc vừa nói vừa hất tay, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng, máu thịt lẫn lộn bị đẩy vào bên trong."Đại ca, cầu xin anh tha cho tôi, tôi nói, tôi nói hết!"Khắp cơ thể gã đàn ông trung niên be bét máu, xem ra vừa nãy đã nhận được không ít sự "chăm sóc" của Tần Hạc , ông ta quỳ xuống đất chỉ vào đám người A Minh đau đớn rơi nước mắt nói: "Là bọn họ, bọn họ đã cho tôi một khoản tiền, sau đó ép tôi làm bệnh án giả”."Tôi chưa tiêu một xu nào cả, tôi sẽ trả lại hết, cầu xin các anh đừng đánh tôi nữa, tôi thật sự không chịu nổi nữa!"Sắc mặt A Minh lập tức tái nhợt, tức giận chửi mắng ông ta: "Mẹ kiếp, ông nói năng lung tung gì thế, tôi đưa tiền cho ông lúc nào...”Bốp!Tần Hạc bước đến tát thẳng vào mặt A Minh một bạt tai: "Chết tiệt, đã là lúc nào rồi còn muốn chối cãi, nếu còn không khai thật thì ông đây đánh chết mày!""Anh Tần, tôi thật sự không nói dối, chắc chắn là lão già này muốn vu oan cho tôi, tôi bị ngộ độc thực phẩm thật mà, không tin anh hỏi mấy người anh em của tôi sẽ rõ”.A Minh vội vàng hét toáng lên, mấy người bên cạnh cũng gật đầu hùa theo, chỉ có điều ánh mắt bọn chúng đều cố né tránh, ngay cả gật đầu cũng không có dũng khí, chính xác là đang chột dạ."Mày vẫn còn cứng miệng như vậy, tao thấy mày đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ...”Tần Hạc rút từ sau lưng ra một con dao găm, định đâm thẳng vào bắp đùi A Minh.Mặc dù hắn sợ hãi nhưng vẫn cắn răng không nói một chữ."Chờ đã!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên đỡ lấy tay của Tần Hạc, nhìn chằm chằm vào A Minh vài giây, sau đó đứng dậy bình thản nói: "Đưa bọn họ lên tầng thượng”.Bệnh viện này không cao, chỉ có chín tầng, nhưng với khoảng cách này cũng có thể khiến người rơi xuống thịt nát xương tan."Anh Diệp, tôi thật sự không nói dối, tôi là bị ngộ độc thật mà!"A Minh vẫn khăng khăng không chịu nói."Ừ, tôi tin cậu”.Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, sau đó đột nhiên đưa tay lên phủi áo của A Minh, nhẹ nhàng đẩy một cái, cả người hắn đang ở mép sân thượng ngã ngửa xuống phía dưới.A...!
Lúc này, cửa đột nhiên bị người khác đạp mạnh ra, Tần Hạc dẫn theo mấy thanh niên vạm vỡ bước từ bên ngoài vào: “Không hiểu phải không, vậy thì để tao giúp mày hiểu ra!”
Tần Hạc vừa nói vừa hất tay, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng, máu thịt lẫn lộn bị đẩy vào bên trong.
"Đại ca, cầu xin anh tha cho tôi, tôi nói, tôi nói hết!"
Khắp cơ thể gã đàn ông trung niên be bét máu, xem ra vừa nãy đã nhận được không ít sự "chăm sóc" của Tần Hạc , ông ta quỳ xuống đất chỉ vào đám người A Minh đau đớn rơi nước mắt nói: "Là bọn họ, bọn họ đã cho tôi một khoản tiền, sau đó ép tôi làm bệnh án giả”.
"Tôi chưa tiêu một xu nào cả, tôi sẽ trả lại hết, cầu xin các anh đừng đánh tôi nữa, tôi thật sự không chịu nổi nữa!"
Sắc mặt A Minh lập tức tái nhợt, tức giận chửi mắng ông ta: "Mẹ kiếp, ông nói năng lung tung gì thế, tôi đưa tiền cho ông lúc nào...”
Bốp!
Tần Hạc bước đến tát thẳng vào mặt A Minh một bạt tai: "Chết tiệt, đã là lúc nào rồi còn muốn chối cãi, nếu còn không khai thật thì ông đây đánh chết mày!"
"Anh Tần, tôi thật sự không nói dối, chắc chắn là lão già này muốn vu oan cho tôi, tôi bị ngộ độc thực phẩm thật mà, không tin anh hỏi mấy người anh em của tôi sẽ rõ”.
A Minh vội vàng hét toáng lên, mấy người bên cạnh cũng gật đầu hùa theo, chỉ có điều ánh mắt bọn chúng đều cố né tránh, ngay cả gật đầu cũng không có dũng khí, chính xác là đang chột dạ.
"Mày vẫn còn cứng miệng như vậy, tao thấy mày đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ...”
Tần Hạc rút từ sau lưng ra một con dao găm, định đâm thẳng vào bắp đùi A Minh.
Mặc dù hắn sợ hãi nhưng vẫn cắn răng không nói một chữ.
"Chờ đã!"
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên đỡ lấy tay của Tần Hạc, nhìn chằm chằm vào A Minh vài giây, sau đó đứng dậy bình thản nói: "Đưa bọn họ lên tầng thượng”.
Bệnh viện này không cao, chỉ có chín tầng, nhưng với khoảng cách này cũng có thể khiến người rơi xuống thịt nát xương tan.
"Anh Diệp, tôi thật sự không nói dối, tôi là bị ngộ độc thật mà!"
A Minh vẫn khăng khăng không chịu nói.
"Ừ, tôi tin cậu”.
Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, sau đó đột nhiên đưa tay lên phủi áo của A Minh, nhẹ nhàng đẩy một cái, cả người hắn đang ở mép sân thượng ngã ngửa xuống phía dưới.
A...!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Lúc này, cửa đột nhiên bị người khác đạp mạnh ra, Tần Hạc dẫn theo mấy thanh niên vạm vỡ bước từ bên ngoài vào: “Không hiểu phải không, vậy thì để tao giúp mày hiểu ra!”Tần Hạc vừa nói vừa hất tay, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng, máu thịt lẫn lộn bị đẩy vào bên trong."Đại ca, cầu xin anh tha cho tôi, tôi nói, tôi nói hết!"Khắp cơ thể gã đàn ông trung niên be bét máu, xem ra vừa nãy đã nhận được không ít sự "chăm sóc" của Tần Hạc , ông ta quỳ xuống đất chỉ vào đám người A Minh đau đớn rơi nước mắt nói: "Là bọn họ, bọn họ đã cho tôi một khoản tiền, sau đó ép tôi làm bệnh án giả”."Tôi chưa tiêu một xu nào cả, tôi sẽ trả lại hết, cầu xin các anh đừng đánh tôi nữa, tôi thật sự không chịu nổi nữa!"Sắc mặt A Minh lập tức tái nhợt, tức giận chửi mắng ông ta: "Mẹ kiếp, ông nói năng lung tung gì thế, tôi đưa tiền cho ông lúc nào...”Bốp!Tần Hạc bước đến tát thẳng vào mặt A Minh một bạt tai: "Chết tiệt, đã là lúc nào rồi còn muốn chối cãi, nếu còn không khai thật thì ông đây đánh chết mày!""Anh Tần, tôi thật sự không nói dối, chắc chắn là lão già này muốn vu oan cho tôi, tôi bị ngộ độc thực phẩm thật mà, không tin anh hỏi mấy người anh em của tôi sẽ rõ”.A Minh vội vàng hét toáng lên, mấy người bên cạnh cũng gật đầu hùa theo, chỉ có điều ánh mắt bọn chúng đều cố né tránh, ngay cả gật đầu cũng không có dũng khí, chính xác là đang chột dạ."Mày vẫn còn cứng miệng như vậy, tao thấy mày đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ...”Tần Hạc rút từ sau lưng ra một con dao găm, định đâm thẳng vào bắp đùi A Minh.Mặc dù hắn sợ hãi nhưng vẫn cắn răng không nói một chữ."Chờ đã!"Diệp Vĩnh Khang đột nhiên đỡ lấy tay của Tần Hạc, nhìn chằm chằm vào A Minh vài giây, sau đó đứng dậy bình thản nói: "Đưa bọn họ lên tầng thượng”.Bệnh viện này không cao, chỉ có chín tầng, nhưng với khoảng cách này cũng có thể khiến người rơi xuống thịt nát xương tan."Anh Diệp, tôi thật sự không nói dối, tôi là bị ngộ độc thật mà!"A Minh vẫn khăng khăng không chịu nói."Ừ, tôi tin cậu”.Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, sau đó đột nhiên đưa tay lên phủi áo của A Minh, nhẹ nhàng đẩy một cái, cả người hắn đang ở mép sân thượng ngã ngửa xuống phía dưới.A...!