Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 294: 294: Hóa Ra Hắn Là Người Nhà Họ La

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… A Minh phát ra tiếng thét chói tai, sau đó cả người bắt đầu lao nhanh xuống đất.Đúng lúc này, bóng Diệp Vĩnh Khang bỗng dịch chuyển, cuối cùng nắm lấy mắt cá chân của A Minh vào thời khắc mấu chốt."Anh Diệp, cầu xin anh đừng buông tay!"Cơ thể của A Minh run lẩy bẩy bị treo ngược trên mép tầng thượng, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, ngay cả đ*ng q**n cũng ướt đẫm."Tôi đếm đến ba, nói cho tôi những gì tôi muốn biết”.Giọng nói Diệp Vĩnh Khang vô cùng bình tĩnh:"Một!"Sau khi đếm xong, tay của Diệp Vĩnh Khang hơi buông lỏng, cơ thể của A Minh trượt xuống một centimet."A! Tôi nói, tôi nói, tôi nói hết!"A Minh bị dọa sợ đến mức mất hết can đảm, cảm giác đầu bị treo lơ lửng trên không cách mặt đất hàng chục mét, nếu không tự mình cảm nhận thì hoàn toàn không thể hiểu được."Hôm qua có người tìm gặp tôi và tra hỏi thời gian vận chuyển lô thiết bị, tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra chuyện nên mới kiếm cớ xin nghỉ”."Anh Diệp, tôi cũng có nỗi khổ, bọn họ là người nhà họ La, tôi thật sự không thể chọc vào nổi!"A Minh gào khóc thảm thiết."Nhà họ La ư?"Diệp Vĩnh Khang khẽ mím miệng, lúc này mới kéo A Minh lên."Anh Diệp, tôi cầu xin anh, tuyệt đối đừng nói là tôi đã nói, nếu để người nhà họ La biết thì dù tôi mọc thêm một cái đầu cũng không đủ để bọn họ chém mất!"A Minh quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin.Trong mắt bọn họ, ba gia tộc lớn ở Giang Bắc tựa như thần thánh, nỗi khiếp sợ ấy hoàn toàn không thể hình dung.Đây là lý do tại sao vừa nãy A Minh thà bị Tần Hạc đâm một nhát, vẫn cắn răng chịu đựng không chịu nói, theo hắn thấy, nhà họ La chẳng khác gì Diêm Vương."Tại sao họ phải làm như vậy?"Diệp Vĩnh Khang dò hỏi, trong lòng cảm thấy khá khó hiểu.Lúc đầu anh cũng đoán chắc phải có thế lực lớn đứng sau, nếu không thì A Minh cũng sẽ không cứng miệng như vậy.Nhưng Diệp Vĩnh Khang đoán đó là nhà họ Tiền hoặc nhà họ Hàn, vì hai nhà này đều từng có khúc mắc với anh.Có điều nhà họ La thì hơi khiến anh bất ngờ, trong ấn tượng của Diệp Vĩnh Khang, anh dường như không có bất kỳ mâu thuẫn nào với bọn họ."Chuyện này thì tôi không biết, họ chỉ hỏi tôi thời gian vận chuyển thiết bị và không nói thêm gì nữa, anh Diệp, tôi thực sự không còn cách nào khác!"A Minh gào khóc thảm thiết nói.Lúc này, Tần Hạc đột nhiên nhíu mày, thì thầm bên tai Diệp Vĩnh Khang: "Anh Diệp, anh đã từng gặp La Thiên Bằng rồi đấy, chính là tên tóc vàng bị bạn anh đánh bị thương ở bãi đậu xe lần trước”."Ồ? Hóa ra hắn là người nhà họ La?"Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, nếu là như vậy thì đã giải thích được mọi chuyện..

A Minh phát ra tiếng thét chói tai, sau đó cả người bắt đầu lao nhanh xuống đất.

Đúng lúc này, bóng Diệp Vĩnh Khang bỗng dịch chuyển, cuối cùng nắm lấy mắt cá chân của A Minh vào thời khắc mấu chốt.

"Anh Diệp, cầu xin anh đừng buông tay!"

Cơ thể của A Minh run lẩy bẩy bị treo ngược trên mép tầng thượng, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, ngay cả đ*ng q**n cũng ướt đẫm.

"Tôi đếm đến ba, nói cho tôi những gì tôi muốn biết”.

Giọng nói Diệp Vĩnh Khang vô cùng bình tĩnh:"Một!"

Sau khi đếm xong, tay của Diệp Vĩnh Khang hơi buông lỏng, cơ thể của A Minh trượt xuống một centimet.

"A! Tôi nói, tôi nói, tôi nói hết!"

A Minh bị dọa sợ đến mức mất hết can đảm, cảm giác đầu bị treo lơ lửng trên không cách mặt đất hàng chục mét, nếu không tự mình cảm nhận thì hoàn toàn không thể hiểu được.

"Hôm qua có người tìm gặp tôi và tra hỏi thời gian vận chuyển lô thiết bị, tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra chuyện nên mới kiếm cớ xin nghỉ”.

"Anh Diệp, tôi cũng có nỗi khổ, bọn họ là người nhà họ La, tôi thật sự không thể chọc vào nổi!"

A Minh gào khóc thảm thiết.

"Nhà họ La ư?"

Diệp Vĩnh Khang khẽ mím miệng, lúc này mới kéo A Minh lên.

"Anh Diệp, tôi cầu xin anh, tuyệt đối đừng nói là tôi đã nói, nếu để người nhà họ La biết thì dù tôi mọc thêm một cái đầu cũng không đủ để bọn họ chém mất!"

A Minh quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin.

Trong mắt bọn họ, ba gia tộc lớn ở Giang Bắc tựa như thần thánh, nỗi khiếp sợ ấy hoàn toàn không thể hình dung.

Đây là lý do tại sao vừa nãy A Minh thà bị Tần Hạc đâm một nhát, vẫn cắn răng chịu đựng không chịu nói, theo hắn thấy, nhà họ La chẳng khác gì Diêm Vương.

"Tại sao họ phải làm như vậy?"

Diệp Vĩnh Khang dò hỏi, trong lòng cảm thấy khá khó hiểu.

Lúc đầu anh cũng đoán chắc phải có thế lực lớn đứng sau, nếu không thì A Minh cũng sẽ không cứng miệng như vậy.

Nhưng Diệp Vĩnh Khang đoán đó là nhà họ Tiền hoặc nhà họ Hàn, vì hai nhà này đều từng có khúc mắc với anh.

Có điều nhà họ La thì hơi khiến anh bất ngờ, trong ấn tượng của Diệp Vĩnh Khang, anh dường như không có bất kỳ mâu thuẫn nào với bọn họ.

"Chuyện này thì tôi không biết, họ chỉ hỏi tôi thời gian vận chuyển thiết bị và không nói thêm gì nữa, anh Diệp, tôi thực sự không còn cách nào khác!"

A Minh gào khóc thảm thiết nói.

Lúc này, Tần Hạc đột nhiên nhíu mày, thì thầm bên tai Diệp Vĩnh Khang: "Anh Diệp, anh đã từng gặp La Thiên Bằng rồi đấy, chính là tên tóc vàng bị bạn anh đánh bị thương ở bãi đậu xe lần trước”.

"Ồ? Hóa ra hắn là người nhà họ La?"

Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, nếu là như vậy thì đã giải thích được mọi chuyện.

.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… A Minh phát ra tiếng thét chói tai, sau đó cả người bắt đầu lao nhanh xuống đất.Đúng lúc này, bóng Diệp Vĩnh Khang bỗng dịch chuyển, cuối cùng nắm lấy mắt cá chân của A Minh vào thời khắc mấu chốt."Anh Diệp, cầu xin anh đừng buông tay!"Cơ thể của A Minh run lẩy bẩy bị treo ngược trên mép tầng thượng, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, ngay cả đ*ng q**n cũng ướt đẫm."Tôi đếm đến ba, nói cho tôi những gì tôi muốn biết”.Giọng nói Diệp Vĩnh Khang vô cùng bình tĩnh:"Một!"Sau khi đếm xong, tay của Diệp Vĩnh Khang hơi buông lỏng, cơ thể của A Minh trượt xuống một centimet."A! Tôi nói, tôi nói, tôi nói hết!"A Minh bị dọa sợ đến mức mất hết can đảm, cảm giác đầu bị treo lơ lửng trên không cách mặt đất hàng chục mét, nếu không tự mình cảm nhận thì hoàn toàn không thể hiểu được."Hôm qua có người tìm gặp tôi và tra hỏi thời gian vận chuyển lô thiết bị, tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra chuyện nên mới kiếm cớ xin nghỉ”."Anh Diệp, tôi cũng có nỗi khổ, bọn họ là người nhà họ La, tôi thật sự không thể chọc vào nổi!"A Minh gào khóc thảm thiết."Nhà họ La ư?"Diệp Vĩnh Khang khẽ mím miệng, lúc này mới kéo A Minh lên."Anh Diệp, tôi cầu xin anh, tuyệt đối đừng nói là tôi đã nói, nếu để người nhà họ La biết thì dù tôi mọc thêm một cái đầu cũng không đủ để bọn họ chém mất!"A Minh quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin.Trong mắt bọn họ, ba gia tộc lớn ở Giang Bắc tựa như thần thánh, nỗi khiếp sợ ấy hoàn toàn không thể hình dung.Đây là lý do tại sao vừa nãy A Minh thà bị Tần Hạc đâm một nhát, vẫn cắn răng chịu đựng không chịu nói, theo hắn thấy, nhà họ La chẳng khác gì Diêm Vương."Tại sao họ phải làm như vậy?"Diệp Vĩnh Khang dò hỏi, trong lòng cảm thấy khá khó hiểu.Lúc đầu anh cũng đoán chắc phải có thế lực lớn đứng sau, nếu không thì A Minh cũng sẽ không cứng miệng như vậy.Nhưng Diệp Vĩnh Khang đoán đó là nhà họ Tiền hoặc nhà họ Hàn, vì hai nhà này đều từng có khúc mắc với anh.Có điều nhà họ La thì hơi khiến anh bất ngờ, trong ấn tượng của Diệp Vĩnh Khang, anh dường như không có bất kỳ mâu thuẫn nào với bọn họ."Chuyện này thì tôi không biết, họ chỉ hỏi tôi thời gian vận chuyển thiết bị và không nói thêm gì nữa, anh Diệp, tôi thực sự không còn cách nào khác!"A Minh gào khóc thảm thiết nói.Lúc này, Tần Hạc đột nhiên nhíu mày, thì thầm bên tai Diệp Vĩnh Khang: "Anh Diệp, anh đã từng gặp La Thiên Bằng rồi đấy, chính là tên tóc vàng bị bạn anh đánh bị thương ở bãi đậu xe lần trước”."Ồ? Hóa ra hắn là người nhà họ La?"Diệp Vĩnh Khang khẽ gật đầu, nếu là như vậy thì đã giải thích được mọi chuyện..

Chương 294: 294: Hóa Ra Hắn Là Người Nhà Họ La