Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 310: 310: Anh Diệp Em Thích Anh!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Tiểu Túy, sau này có quyết định làm gì có thể bàn bạc trước với tôi một tiếng không, tên khốn đó không làm gì cô chứ?"Diệp Vĩnh Khang lo lắng rằng Trần Tiểu Túy đã bị Trình Văn Đống hãm hại."Chưa, tối hôm qua ông ta muốn tôi thỏa hiệp, nhưng điều kiện của tôi là phải đợi đến khi anh hoàn toàn qua khỏi nguy hiểm đã".Trần Tiểu Túy thở dài, trong mắt tràn đầy vẻ bất lực."Cô làm vậy vì tôi, có đáng không?"Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải cô đã nói rồi sao, cô là người làm ăn, hướng lợi tránh hại là bản tính của cô, chuyện này cô có thể chọn phủi sạch quan hệ với tôi mà".Trần Tiểu Túy lắc đầu, kiên quyết nói: "Tôi đã nói, chỉ cần là vì anh Diệp, tôi có thể làm bất cứ việc gì"."Anh Diệp, xin lỗi, lần này lại không giúp được anh, nhưng Tiểu Túy bằng lòng sát cánh cùng anh Diệp, cùng gánh chịu mọi hậu quả!"Nhìn thấy người phụ nữ với vẻ mặt cương nghị trước mặt mình, rồi nghĩ đến những việc cô ấy đã làm cho bản thân, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp."Có thể kết giao với một người bạn như cô là vinh hạnh của Diệp Vĩnh Khang tôi".Diệp Vĩnh Khang đưa tay nhẹ nhàng vén một sợi tóc xõa xuống trán của Trần Tiểu Túy ra sau tai, cười nhẹ nói: "Đi đặt phòng riêng đi, sau đó đánh tiếng với Đường Văn Viễn và Lưu Đại Hải, đêm nay tôi sẽ mời mọi người uống rượu".Diệp Vĩnh Khang nói xong liền mỉm cười xoay người rời đi.Trần Tiểu Túy đứng đó nhìn bóng lưng Diệp Vĩnh Khang rời đi.Buổi tối chúng ta vẫn còn có thể uống rượu với nhau sao?"Anh Diệp!"Trần Tiểu Túy đột nhiên lấy hết can đảm, bước nhanh về phía trước."Còn chuyện gì nữa sao?"Diệp Vĩnh Khang quay lại, cười nói.Trần Tiểu Túy nhìn chăm chú vào mắt Diệp Vĩnh Khang, cắn môi, dùng hai tay vân vê góc quần áo."Anh Diệp, em thích anh!"Cuối cùng Trần Tiểu Túy cũng lấy hết can đảm nói ra câu nói đã đè nén trong lòng bấy lâu nay."Cái gì?"Diệp Vĩnh Khang cảm thấy có chút trở tay không kịp, sững sờ nói: "Cô...!cô đang đùa tôi sao?"

"Tiểu Túy, sau này có quyết định làm gì có thể bàn bạc trước với tôi một tiếng không, tên khốn đó không làm gì cô chứ?"

Diệp Vĩnh Khang lo lắng rằng Trần Tiểu Túy đã bị Trình Văn Đống hãm hại.

"Chưa, tối hôm qua ông ta muốn tôi thỏa hiệp, nhưng điều kiện của tôi là phải đợi đến khi anh hoàn toàn qua khỏi nguy hiểm đã".

Trần Tiểu Túy thở dài, trong mắt tràn đầy vẻ bất lực.

"Cô làm vậy vì tôi, có đáng không?"

Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải cô đã nói rồi sao, cô là người làm ăn, hướng lợi tránh hại là bản tính của cô, chuyện này cô có thể chọn phủi sạch quan hệ với tôi mà".

Trần Tiểu Túy lắc đầu, kiên quyết nói: "Tôi đã nói, chỉ cần là vì anh Diệp, tôi có thể làm bất cứ việc gì".

"Anh Diệp, xin lỗi, lần này lại không giúp được anh, nhưng Tiểu Túy bằng lòng sát cánh cùng anh Diệp, cùng gánh chịu mọi hậu quả!"

Nhìn thấy người phụ nữ với vẻ mặt cương nghị trước mặt mình, rồi nghĩ đến những việc cô ấy đã làm cho bản thân, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.

"Có thể kết giao với một người bạn như cô là vinh hạnh của Diệp Vĩnh Khang tôi".

Diệp Vĩnh Khang đưa tay nhẹ nhàng vén một sợi tóc xõa xuống trán của Trần Tiểu Túy ra sau tai, cười nhẹ nói: "Đi đặt phòng riêng đi, sau đó đánh tiếng với Đường Văn Viễn và Lưu Đại Hải, đêm nay tôi sẽ mời mọi người uống rượu".

Diệp Vĩnh Khang nói xong liền mỉm cười xoay người rời đi.

Trần Tiểu Túy đứng đó nhìn bóng lưng Diệp Vĩnh Khang rời đi.

Buổi tối chúng ta vẫn còn có thể uống rượu với nhau sao?

"Anh Diệp!"

Trần Tiểu Túy đột nhiên lấy hết can đảm, bước nhanh về phía trước.

"Còn chuyện gì nữa sao?"

Diệp Vĩnh Khang quay lại, cười nói.

Trần Tiểu Túy nhìn chăm chú vào mắt Diệp Vĩnh Khang, cắn môi, dùng hai tay vân vê góc quần áo.

"Anh Diệp, em thích anh!"

Cuối cùng Trần Tiểu Túy cũng lấy hết can đảm nói ra câu nói đã đè nén trong lòng bấy lâu nay.

"Cái gì?"

Diệp Vĩnh Khang cảm thấy có chút trở tay không kịp, sững sờ nói: "Cô...!cô đang đùa tôi sao?"

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Tiểu Túy, sau này có quyết định làm gì có thể bàn bạc trước với tôi một tiếng không, tên khốn đó không làm gì cô chứ?"Diệp Vĩnh Khang lo lắng rằng Trần Tiểu Túy đã bị Trình Văn Đống hãm hại."Chưa, tối hôm qua ông ta muốn tôi thỏa hiệp, nhưng điều kiện của tôi là phải đợi đến khi anh hoàn toàn qua khỏi nguy hiểm đã".Trần Tiểu Túy thở dài, trong mắt tràn đầy vẻ bất lực."Cô làm vậy vì tôi, có đáng không?"Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải cô đã nói rồi sao, cô là người làm ăn, hướng lợi tránh hại là bản tính của cô, chuyện này cô có thể chọn phủi sạch quan hệ với tôi mà".Trần Tiểu Túy lắc đầu, kiên quyết nói: "Tôi đã nói, chỉ cần là vì anh Diệp, tôi có thể làm bất cứ việc gì"."Anh Diệp, xin lỗi, lần này lại không giúp được anh, nhưng Tiểu Túy bằng lòng sát cánh cùng anh Diệp, cùng gánh chịu mọi hậu quả!"Nhìn thấy người phụ nữ với vẻ mặt cương nghị trước mặt mình, rồi nghĩ đến những việc cô ấy đã làm cho bản thân, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp."Có thể kết giao với một người bạn như cô là vinh hạnh của Diệp Vĩnh Khang tôi".Diệp Vĩnh Khang đưa tay nhẹ nhàng vén một sợi tóc xõa xuống trán của Trần Tiểu Túy ra sau tai, cười nhẹ nói: "Đi đặt phòng riêng đi, sau đó đánh tiếng với Đường Văn Viễn và Lưu Đại Hải, đêm nay tôi sẽ mời mọi người uống rượu".Diệp Vĩnh Khang nói xong liền mỉm cười xoay người rời đi.Trần Tiểu Túy đứng đó nhìn bóng lưng Diệp Vĩnh Khang rời đi.Buổi tối chúng ta vẫn còn có thể uống rượu với nhau sao?"Anh Diệp!"Trần Tiểu Túy đột nhiên lấy hết can đảm, bước nhanh về phía trước."Còn chuyện gì nữa sao?"Diệp Vĩnh Khang quay lại, cười nói.Trần Tiểu Túy nhìn chăm chú vào mắt Diệp Vĩnh Khang, cắn môi, dùng hai tay vân vê góc quần áo."Anh Diệp, em thích anh!"Cuối cùng Trần Tiểu Túy cũng lấy hết can đảm nói ra câu nói đã đè nén trong lòng bấy lâu nay."Cái gì?"Diệp Vĩnh Khang cảm thấy có chút trở tay không kịp, sững sờ nói: "Cô...!cô đang đùa tôi sao?"

Chương 310: 310: Anh Diệp Em Thích Anh!