Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 311: 311: Kiếp Sau Em Nhất Định Phải Cưới Anh!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Không, không hề!"Trần Tiểu Túy cắn răng nói: "Nếu em không nói ra ngay bây giờ sẽ không có cơ hội nữa!""Anh Diệp, em cũng không rõ em bắt đầu thích anh từ khi nào.Ngày nào cũng vậy, nhắm mắt mở mắt, trong đầu em luôn có hình bóng của anh"."Lúc nào em cũng nghĩ đến anh, em biết chúng ta là không thể nhưng em vẫn không khống chế nổi mình”."Em không cần anh làm gì vì em cả.Em chỉ muốn nói ra những gì đã kìm nén trong lòng thôi, bởi vì em sợ rằng sau đêm nay, em sẽ không còn cơ hội để nói ra điều này nữa"."Em......!em nói xong rồi, nếu mạo phạm đến anh, xin anh đừng giận em!"Đôi mắt đỏ hoe, cuối cùng Trần Tiểu Túy cũng đã lấy hết can đảm để bày tỏ những cảm xúc đã kìm nén trong lòng.Không khí xung quanh yên lặng đến lạ thường, như thể nó đã đóng băng vậy.Trần Tiểu Túy hạ quyết tâm, chậm rãi duỗi tay đặt lên trên vai Diệp Vĩnh Khang, cơ thể cũng từ từ áp vào ngực Diệp Vĩnh Khang.Khi khoảng cách ngày càng gần, cô ấy có thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở và nhịp tim của Diệp Vĩnh Khang, cũng như nhiệt độ hấp dẫn trên cơ thể anh.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lui về phía sau nửa bước, nhìn Trần Tiểu Túy cười rõ tươi, nói: "Cô như này là không được đâu nhé, tôi coi cô là bạn thế mà cô lại muốn ngủ với tôi, ha ha, xem ra tối nay phải phạt cô ba chén rồi".Diệp Vĩnh Khang nói xong liền mỉm cười, xoay người sải bước rời đi."Anh Diệp, kiếp sau em nhất định phải cưới anh!"Giọng nói nức nở của Trần Tiểu Túy từ phía sau truyền đến, nhưng Diệp Vĩnh Khang không nhìn lại, trên mặt nở nụ cười.Hôm nay chắc chắn là một ngày trọng đại chưa từng có của Giang Bắc.Các chốt giao thông được kiểm soát nghiêm ngặt, toàn bộ thành phố đều trong tình trạng giới nghiêm.Có thể nhìn thấy thành vệ và chiến sĩ có vũ trang ở khắp mọi nơi trên đường phố.Mấy chiếc máy b** ch**n đ** bay lượn trên bầu trời, là đội trực thăng vũ trang thực hiện thiết quân luật và trinh sát thành phố.Những nhân vật tầm cỡ thường chỉ có thể nhìn thấy trên tivi lần lượt ngồi xe chuyên biệt đi từ sân bay đến hội trường trung tâm đã được tân trang lại.Tất cả những điều này là vì một sự kiện: đại lễ sắc phong hầu quân tướng!Mọi người đều muốn biết hầu quân tướng, người đứng đầu Hầu tước, trông như thế nào, là thần thánh phương nào.

"Không, không hề!"

Trần Tiểu Túy cắn răng nói: "Nếu em không nói ra ngay bây giờ sẽ không có cơ hội nữa!"

"Anh Diệp, em cũng không rõ em bắt đầu thích anh từ khi nào.

Ngày nào cũng vậy, nhắm mắt mở mắt, trong đầu em luôn có hình bóng của anh".

"Lúc nào em cũng nghĩ đến anh, em biết chúng ta là không thể nhưng em vẫn không khống chế nổi mình”.

"Em không cần anh làm gì vì em cả.

Em chỉ muốn nói ra những gì đã kìm nén trong lòng thôi, bởi vì em sợ rằng sau đêm nay, em sẽ không còn cơ hội để nói ra điều này nữa".

"Em......!em nói xong rồi, nếu mạo phạm đến anh, xin anh đừng giận em!"

Đôi mắt đỏ hoe, cuối cùng Trần Tiểu Túy cũng đã lấy hết can đảm để bày tỏ những cảm xúc đã kìm nén trong lòng.

Không khí xung quanh yên lặng đến lạ thường, như thể nó đã đóng băng vậy.

Trần Tiểu Túy hạ quyết tâm, chậm rãi duỗi tay đặt lên trên vai Diệp Vĩnh Khang, cơ thể cũng từ từ áp vào ngực Diệp Vĩnh Khang.

Khi khoảng cách ngày càng gần, cô ấy có thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở và nhịp tim của Diệp Vĩnh Khang, cũng như nhiệt độ hấp dẫn trên cơ thể anh.

Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lui về phía sau nửa bước, nhìn Trần Tiểu Túy cười rõ tươi, nói: "Cô như này là không được đâu nhé, tôi coi cô là bạn thế mà cô lại muốn ngủ với tôi, ha ha, xem ra tối nay phải phạt cô ba chén rồi".

Diệp Vĩnh Khang nói xong liền mỉm cười, xoay người sải bước rời đi.

"Anh Diệp, kiếp sau em nhất định phải cưới anh!"

Giọng nói nức nở của Trần Tiểu Túy từ phía sau truyền đến, nhưng Diệp Vĩnh Khang không nhìn lại, trên mặt nở nụ cười.

Hôm nay chắc chắn là một ngày trọng đại chưa từng có của Giang Bắc.

Các chốt giao thông được kiểm soát nghiêm ngặt, toàn bộ thành phố đều trong tình trạng giới nghiêm.

Có thể nhìn thấy thành vệ và chiến sĩ có vũ trang ở khắp mọi nơi trên đường phố.

Mấy chiếc máy b** ch**n đ** bay lượn trên bầu trời, là đội trực thăng vũ trang thực hiện thiết quân luật và trinh sát thành phố.

Những nhân vật tầm cỡ thường chỉ có thể nhìn thấy trên tivi lần lượt ngồi xe chuyên biệt đi từ sân bay đến hội trường trung tâm đã được tân trang lại.

Tất cả những điều này là vì một sự kiện: đại lễ sắc phong hầu quân tướng!

Mọi người đều muốn biết hầu quân tướng, người đứng đầu Hầu tước, trông như thế nào, là thần thánh phương nào.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Không, không hề!"Trần Tiểu Túy cắn răng nói: "Nếu em không nói ra ngay bây giờ sẽ không có cơ hội nữa!""Anh Diệp, em cũng không rõ em bắt đầu thích anh từ khi nào.Ngày nào cũng vậy, nhắm mắt mở mắt, trong đầu em luôn có hình bóng của anh"."Lúc nào em cũng nghĩ đến anh, em biết chúng ta là không thể nhưng em vẫn không khống chế nổi mình”."Em không cần anh làm gì vì em cả.Em chỉ muốn nói ra những gì đã kìm nén trong lòng thôi, bởi vì em sợ rằng sau đêm nay, em sẽ không còn cơ hội để nói ra điều này nữa"."Em......!em nói xong rồi, nếu mạo phạm đến anh, xin anh đừng giận em!"Đôi mắt đỏ hoe, cuối cùng Trần Tiểu Túy cũng đã lấy hết can đảm để bày tỏ những cảm xúc đã kìm nén trong lòng.Không khí xung quanh yên lặng đến lạ thường, như thể nó đã đóng băng vậy.Trần Tiểu Túy hạ quyết tâm, chậm rãi duỗi tay đặt lên trên vai Diệp Vĩnh Khang, cơ thể cũng từ từ áp vào ngực Diệp Vĩnh Khang.Khi khoảng cách ngày càng gần, cô ấy có thể cảm nhận rõ ràng nhịp thở và nhịp tim của Diệp Vĩnh Khang, cũng như nhiệt độ hấp dẫn trên cơ thể anh.Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lui về phía sau nửa bước, nhìn Trần Tiểu Túy cười rõ tươi, nói: "Cô như này là không được đâu nhé, tôi coi cô là bạn thế mà cô lại muốn ngủ với tôi, ha ha, xem ra tối nay phải phạt cô ba chén rồi".Diệp Vĩnh Khang nói xong liền mỉm cười, xoay người sải bước rời đi."Anh Diệp, kiếp sau em nhất định phải cưới anh!"Giọng nói nức nở của Trần Tiểu Túy từ phía sau truyền đến, nhưng Diệp Vĩnh Khang không nhìn lại, trên mặt nở nụ cười.Hôm nay chắc chắn là một ngày trọng đại chưa từng có của Giang Bắc.Các chốt giao thông được kiểm soát nghiêm ngặt, toàn bộ thành phố đều trong tình trạng giới nghiêm.Có thể nhìn thấy thành vệ và chiến sĩ có vũ trang ở khắp mọi nơi trên đường phố.Mấy chiếc máy b** ch**n đ** bay lượn trên bầu trời, là đội trực thăng vũ trang thực hiện thiết quân luật và trinh sát thành phố.Những nhân vật tầm cỡ thường chỉ có thể nhìn thấy trên tivi lần lượt ngồi xe chuyên biệt đi từ sân bay đến hội trường trung tâm đã được tân trang lại.Tất cả những điều này là vì một sự kiện: đại lễ sắc phong hầu quân tướng!Mọi người đều muốn biết hầu quân tướng, người đứng đầu Hầu tước, trông như thế nào, là thần thánh phương nào.

Chương 311: 311: Kiếp Sau Em Nhất Định Phải Cưới Anh!