Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 358: 358: “quay Đầu Là Bờ”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau khi Trương Hoa Phương dọn dẹp xong phòng bếp thì nóng lòng muốn dẫn Diệp Tiểu Trân ra ngoài dạo phố.“Tiểu Trân, bà ngoại dẫn cháu đến một nơi, chỗ đó có rất rất nhiều thứ hay ho và cả đồ ăn ngon nữa, muốn gì là có đó, bà ngoại đều sẽ mua cho cháu hết!”Lúc này Trương Hoa Phương cũng không giả vờ nữa, sự cưng chiều đối với Tiểu Trân cứ thế bộc lộ ra ngoài không chút che đậy.“Cảm ơn bà ngoại!”Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay.Cả nhà đến một con phố thương mại sầm uất bên trong nội thành, Trương Hoa Phương nắm tay Diệp Tiểu Trân nhìn ngó khắp nơi, chẳng bao lâu đã mua được mấy túi đồ lớn, tất cả đều là đồ chơi, đồ ăn còn cả quần áo mới dành cho mấy bé gái.“Mẹ, mẹ đừng tiêu tiền linh tinh, vừa vừa thôi là được, thế này là quá nhiều rồi”.Hạ Huyền Trúc vội vàng tiến lên trước nói.“Con im miệng đi, mẹ tiêu tiền cho cháu gái của mẹ thì liên quan gì đến con?”Trương Hoa Phương không vui trừng mắt nói: “Hơn nữa, mẹ mua đồ cho cháu gái mẹ sao lại là tiêu tiền linh tinh ? Mẹ thích thế đấy, con làm gì được mẹ nào!”“Tiểu Trân, đừng để ý tới bọn họ, hôm nay cháu thích cái gì thì bà ngoại sẽ mua cho cháu cái đó!”Hạ Huyền Trúc chỉ đành lắc đầu mỉm cười, trước đây cô cảm thấy Diệp Vĩnh Khang đã đủ chiều con gái rồi, ai ngờ mẹ cô còn chiều con bé hơn cả Diệp Vĩnh Khang.“Vợ à, em muốn cái gì thì anh cũng mua cho em”.Diệp Vĩnh Khang cười nói với Hạ Huyền Trúc.“Em muốn cái đó!”Hạ Huyền Trúc khoác tay Diệp Vĩnh Khang, chỉ vào một con thú nhồi bông bên trong cửa kính, cười nói.Năm người cùng đi, Trương Hoa Phương cưng chiều Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc ân ân ái ái, Hạ Đức Minh thì lững thững đi sau cùng, phụ trách xách đồ.Trương Hiểu Đan đột nhiên cảm thấy mình thật đơn độc, nhìn dáng vẻ Hạ Huyền Trúc và Diệp Vĩnh Khang cười cười nói nói mà càng nổi điên.“Loại đàn ông cặn bã nhà anh, cứ tiếp tục diễn trò đi, tôi xem anh có thể giả vờ tới lúc nào!”Trương Hiểu Đan tức tối lẩm bẩm một câu, ngay từ đầu cô ta đã không tin Diệp Vĩnh Khang “quay đầu là bờ”.Theo cô ta thấy, một gã đàn ông cặn bã năm xưa có thể vứt bỏ vợ con, xách quần lên là bặt vô âm tín thì tuyệt đối không thể thấy cắn rứt lương tâm.Vậy nên Diệp Vĩnh Khang nhất định đang diễn trò lừa bịp, hôm nay nhất định phải lột bỏ lớp mặt nạ của anh ta xuống!Con ngươi trong mắt Trương Hiểu Đan đảo qua đảo lại, chẳng mấy chốc đã nảy sinh ý đồ, cô ta rút điện thoại ra đi tới bên cạnh khẽ khàng gọi đi.

Sau khi Trương Hoa Phương dọn dẹp xong phòng bếp thì nóng lòng muốn dẫn Diệp Tiểu Trân ra ngoài dạo phố.

“Tiểu Trân, bà ngoại dẫn cháu đến một nơi, chỗ đó có rất rất nhiều thứ hay ho và cả đồ ăn ngon nữa, muốn gì là có đó, bà ngoại đều sẽ mua cho cháu hết!”

Lúc này Trương Hoa Phương cũng không giả vờ nữa, sự cưng chiều đối với Tiểu Trân cứ thế bộc lộ ra ngoài không chút che đậy.

“Cảm ơn bà ngoại!”

Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay.

Cả nhà đến một con phố thương mại sầm uất bên trong nội thành, Trương Hoa Phương nắm tay Diệp Tiểu Trân nhìn ngó khắp nơi, chẳng bao lâu đã mua được mấy túi đồ lớn, tất cả đều là đồ chơi, đồ ăn còn cả quần áo mới dành cho mấy bé gái.

“Mẹ, mẹ đừng tiêu tiền linh tinh, vừa vừa thôi là được, thế này là quá nhiều rồi”.

Hạ Huyền Trúc vội vàng tiến lên trước nói.

“Con im miệng đi, mẹ tiêu tiền cho cháu gái của mẹ thì liên quan gì đến con?”

Trương Hoa Phương không vui trừng mắt nói: “Hơn nữa, mẹ mua đồ cho cháu gái mẹ sao lại là tiêu tiền linh tinh ? Mẹ thích thế đấy, con làm gì được mẹ nào!”

“Tiểu Trân, đừng để ý tới bọn họ, hôm nay cháu thích cái gì thì bà ngoại sẽ mua cho cháu cái đó!”

Hạ Huyền Trúc chỉ đành lắc đầu mỉm cười, trước đây cô cảm thấy Diệp Vĩnh Khang đã đủ chiều con gái rồi, ai ngờ mẹ cô còn chiều con bé hơn cả Diệp Vĩnh Khang.

“Vợ à, em muốn cái gì thì anh cũng mua cho em”.

Diệp Vĩnh Khang cười nói với Hạ Huyền Trúc.

“Em muốn cái đó!”

Hạ Huyền Trúc khoác tay Diệp Vĩnh Khang, chỉ vào một con thú nhồi bông bên trong cửa kính, cười nói.

Năm người cùng đi, Trương Hoa Phương cưng chiều Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc ân ân ái ái, Hạ Đức Minh thì lững thững đi sau cùng, phụ trách xách đồ.

Trương Hiểu Đan đột nhiên cảm thấy mình thật đơn độc, nhìn dáng vẻ Hạ Huyền Trúc và Diệp Vĩnh Khang cười cười nói nói mà càng nổi điên.

“Loại đàn ông cặn bã nhà anh, cứ tiếp tục diễn trò đi, tôi xem anh có thể giả vờ tới lúc nào!”

Trương Hiểu Đan tức tối lẩm bẩm một câu, ngay từ đầu cô ta đã không tin Diệp Vĩnh Khang “quay đầu là bờ”.

Theo cô ta thấy, một gã đàn ông cặn bã năm xưa có thể vứt bỏ vợ con, xách quần lên là bặt vô âm tín thì tuyệt đối không thể thấy cắn rứt lương tâm.

Vậy nên Diệp Vĩnh Khang nhất định đang diễn trò lừa bịp, hôm nay nhất định phải lột bỏ lớp mặt nạ của anh ta xuống!

Con ngươi trong mắt Trương Hiểu Đan đảo qua đảo lại, chẳng mấy chốc đã nảy sinh ý đồ, cô ta rút điện thoại ra đi tới bên cạnh khẽ khàng gọi đi.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sau khi Trương Hoa Phương dọn dẹp xong phòng bếp thì nóng lòng muốn dẫn Diệp Tiểu Trân ra ngoài dạo phố.“Tiểu Trân, bà ngoại dẫn cháu đến một nơi, chỗ đó có rất rất nhiều thứ hay ho và cả đồ ăn ngon nữa, muốn gì là có đó, bà ngoại đều sẽ mua cho cháu hết!”Lúc này Trương Hoa Phương cũng không giả vờ nữa, sự cưng chiều đối với Tiểu Trân cứ thế bộc lộ ra ngoài không chút che đậy.“Cảm ơn bà ngoại!”Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay.Cả nhà đến một con phố thương mại sầm uất bên trong nội thành, Trương Hoa Phương nắm tay Diệp Tiểu Trân nhìn ngó khắp nơi, chẳng bao lâu đã mua được mấy túi đồ lớn, tất cả đều là đồ chơi, đồ ăn còn cả quần áo mới dành cho mấy bé gái.“Mẹ, mẹ đừng tiêu tiền linh tinh, vừa vừa thôi là được, thế này là quá nhiều rồi”.Hạ Huyền Trúc vội vàng tiến lên trước nói.“Con im miệng đi, mẹ tiêu tiền cho cháu gái của mẹ thì liên quan gì đến con?”Trương Hoa Phương không vui trừng mắt nói: “Hơn nữa, mẹ mua đồ cho cháu gái mẹ sao lại là tiêu tiền linh tinh ? Mẹ thích thế đấy, con làm gì được mẹ nào!”“Tiểu Trân, đừng để ý tới bọn họ, hôm nay cháu thích cái gì thì bà ngoại sẽ mua cho cháu cái đó!”Hạ Huyền Trúc chỉ đành lắc đầu mỉm cười, trước đây cô cảm thấy Diệp Vĩnh Khang đã đủ chiều con gái rồi, ai ngờ mẹ cô còn chiều con bé hơn cả Diệp Vĩnh Khang.“Vợ à, em muốn cái gì thì anh cũng mua cho em”.Diệp Vĩnh Khang cười nói với Hạ Huyền Trúc.“Em muốn cái đó!”Hạ Huyền Trúc khoác tay Diệp Vĩnh Khang, chỉ vào một con thú nhồi bông bên trong cửa kính, cười nói.Năm người cùng đi, Trương Hoa Phương cưng chiều Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc ân ân ái ái, Hạ Đức Minh thì lững thững đi sau cùng, phụ trách xách đồ.Trương Hiểu Đan đột nhiên cảm thấy mình thật đơn độc, nhìn dáng vẻ Hạ Huyền Trúc và Diệp Vĩnh Khang cười cười nói nói mà càng nổi điên.“Loại đàn ông cặn bã nhà anh, cứ tiếp tục diễn trò đi, tôi xem anh có thể giả vờ tới lúc nào!”Trương Hiểu Đan tức tối lẩm bẩm một câu, ngay từ đầu cô ta đã không tin Diệp Vĩnh Khang “quay đầu là bờ”.Theo cô ta thấy, một gã đàn ông cặn bã năm xưa có thể vứt bỏ vợ con, xách quần lên là bặt vô âm tín thì tuyệt đối không thể thấy cắn rứt lương tâm.Vậy nên Diệp Vĩnh Khang nhất định đang diễn trò lừa bịp, hôm nay nhất định phải lột bỏ lớp mặt nạ của anh ta xuống!Con ngươi trong mắt Trương Hiểu Đan đảo qua đảo lại, chẳng mấy chốc đã nảy sinh ý đồ, cô ta rút điện thoại ra đi tới bên cạnh khẽ khàng gọi đi.

Chương 358: 358: “quay Đầu Là Bờ”