“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 359: 359: Chúng Tôi Không Bồi Thường
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Diệp Vĩnh Khang, tôi hỏi anh, anh có thật sự yêu chị tôi hay không?”Sau khi gọi điện thoại xong, Trương Hiểu Đan vội vàng đuổi theo.Diệp Vĩnh Khang ôm lấy eo của Hạ Huyền Trúc, cười đáp lời: “Ban nãy không phải đã nói rồi sao, tình cảm của tôi dành cho chị cô chắc chắn là thật lòng”.Trương Hiểu Đan nở nụ cười sâu xa, gật đầu nói: “Ừ, tôi tin anh thật sự yêu thương chị tôi!”Mặc dù nói như vậy, thế nhưng trong lòng Trương Hiểu Đan lại thầm nghĩ: Có phải là yêu thật lòng hay không thì sẽ biết ngay thôi, hôm nay tôi nhất định phải lột lớp mặt nạ của gã đàn ông cặn bã nhà anh xuống!Cả nhà tiếp tục đi về phía trước, lúc đến ngã tư đường thì đột nhiên có người lao đến rất nhanh.Hạ Huyền Trúc vội vàng xoay người sang một bên, nhưng người kia đột ngột rẽ vào, va phải cánh tay của Hạ Huyền Trúc.“Ôi!”Một cảnh tượng kỳ quái đã xảy ra, người đàn ông vạm vỡ chỉ chạm nhẹ vào cánh tay Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc không sao, vậy mà người đàn ông vạm vỡ kia lại đột nhiên ngã xuống đất, ôm bụng kêu gào.“Xin lỗi, xin lỗi, anh không sao chứ?”Hạ Huyền Trúc vội vàng đỡ người kia dậy.“Cô đi mà không nhìn đường à? Đâm gãy tay tôi rồi, cô nghĩ chuyện này giải quyết thế nào đây?”Người kia đứng dậy, ôm cánh tay, vẻ mặt vô lại.Ai có con mắt tinh tường đều có thể nhận ra người này đang ăn vạ, Trương Hoa Phương tức giận nói: “Rốt cuộc là ai đâm vào ai hả? Vừa rồi rõ ràng là cậu đâm vào con gái tôi, vậy mà còn muốn ăn vạ, tôi nói cho cậu biết, cậu tìm nhầm người rồi, mau cút đi!”“Mẹ nó, các người đâm vào người ta mà còn muốn chối sao? Các anh em, tôi bị người ta bắt nạt rồi!”Người kia vừa hét lớn lên, đột nhiên bảy tám tên côn đồ lập tức lao nhanh đến.“Ai, ai bắt nạt anh em tao?”Một người đàn ông mặc đồ Jean lạnh lùng nói: “Sao thế, các người đâm vào người ta mà còn muốn chối à? Nói cho cô biết, cô không dễ thoát đâu, nếu hôm nay không nôn ba mươi nghìn tệ ra thì đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây!”Nhìn thấy đối phương có nhiều người đến vậy, Trương Hoa Phương chợt thấy chột dạ, vội vàng kéo Diệp Tiểu Trân ra sau lưng mình.“Dựa vào đâu chứ? Rõ ràng là các người đâm vào chúng tôi, chúng tôi không bồi thường đấy, các người dám làm gì hả?”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Diệp Vĩnh Khang, tôi hỏi anh, anh có thật sự yêu chị tôi hay không?”
Sau khi gọi điện thoại xong, Trương Hiểu Đan vội vàng đuổi theo.
Diệp Vĩnh Khang ôm lấy eo của Hạ Huyền Trúc, cười đáp lời: “Ban nãy không phải đã nói rồi sao, tình cảm của tôi dành cho chị cô chắc chắn là thật lòng”.
Trương Hiểu Đan nở nụ cười sâu xa, gật đầu nói: “Ừ, tôi tin anh thật sự yêu thương chị tôi!”
Mặc dù nói như vậy, thế nhưng trong lòng Trương Hiểu Đan lại thầm nghĩ: Có phải là yêu thật lòng hay không thì sẽ biết ngay thôi, hôm nay tôi nhất định phải lột lớp mặt nạ của gã đàn ông cặn bã nhà anh xuống!
Cả nhà tiếp tục đi về phía trước, lúc đến ngã tư đường thì đột nhiên có người lao đến rất nhanh.
Hạ Huyền Trúc vội vàng xoay người sang một bên, nhưng người kia đột ngột rẽ vào, va phải cánh tay của Hạ Huyền Trúc.
“Ôi!”
Một cảnh tượng kỳ quái đã xảy ra, người đàn ông vạm vỡ chỉ chạm nhẹ vào cánh tay Hạ Huyền Trúc.
Hạ Huyền Trúc không sao, vậy mà người đàn ông vạm vỡ kia lại đột nhiên ngã xuống đất, ôm bụng kêu gào.
“Xin lỗi, xin lỗi, anh không sao chứ?”
Hạ Huyền Trúc vội vàng đỡ người kia dậy.
“Cô đi mà không nhìn đường à? Đâm gãy tay tôi rồi, cô nghĩ chuyện này giải quyết thế nào đây?”
Người kia đứng dậy, ôm cánh tay, vẻ mặt vô lại.
Ai có con mắt tinh tường đều có thể nhận ra người này đang ăn vạ, Trương Hoa Phương tức giận nói: “Rốt cuộc là ai đâm vào ai hả? Vừa rồi rõ ràng là cậu đâm vào con gái tôi, vậy mà còn muốn ăn vạ, tôi nói cho cậu biết, cậu tìm nhầm người rồi, mau cút đi!”
“Mẹ nó, các người đâm vào người ta mà còn muốn chối sao? Các anh em, tôi bị người ta bắt nạt rồi!”
Người kia vừa hét lớn lên, đột nhiên bảy tám tên côn đồ lập tức lao nhanh đến.
“Ai, ai bắt nạt anh em tao?”
Một người đàn ông mặc đồ Jean lạnh lùng nói: “Sao thế, các người đâm vào người ta mà còn muốn chối à? Nói cho cô biết, cô không dễ thoát đâu, nếu hôm nay không nôn ba mươi nghìn tệ ra thì đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây!”
Nhìn thấy đối phương có nhiều người đến vậy, Trương Hoa Phương chợt thấy chột dạ, vội vàng kéo Diệp Tiểu Trân ra sau lưng mình.
“Dựa vào đâu chứ? Rõ ràng là các người đâm vào chúng tôi, chúng tôi không bồi thường đấy, các người dám làm gì hả?”
.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Diệp Vĩnh Khang, tôi hỏi anh, anh có thật sự yêu chị tôi hay không?”Sau khi gọi điện thoại xong, Trương Hiểu Đan vội vàng đuổi theo.Diệp Vĩnh Khang ôm lấy eo của Hạ Huyền Trúc, cười đáp lời: “Ban nãy không phải đã nói rồi sao, tình cảm của tôi dành cho chị cô chắc chắn là thật lòng”.Trương Hiểu Đan nở nụ cười sâu xa, gật đầu nói: “Ừ, tôi tin anh thật sự yêu thương chị tôi!”Mặc dù nói như vậy, thế nhưng trong lòng Trương Hiểu Đan lại thầm nghĩ: Có phải là yêu thật lòng hay không thì sẽ biết ngay thôi, hôm nay tôi nhất định phải lột lớp mặt nạ của gã đàn ông cặn bã nhà anh xuống!Cả nhà tiếp tục đi về phía trước, lúc đến ngã tư đường thì đột nhiên có người lao đến rất nhanh.Hạ Huyền Trúc vội vàng xoay người sang một bên, nhưng người kia đột ngột rẽ vào, va phải cánh tay của Hạ Huyền Trúc.“Ôi!”Một cảnh tượng kỳ quái đã xảy ra, người đàn ông vạm vỡ chỉ chạm nhẹ vào cánh tay Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc không sao, vậy mà người đàn ông vạm vỡ kia lại đột nhiên ngã xuống đất, ôm bụng kêu gào.“Xin lỗi, xin lỗi, anh không sao chứ?”Hạ Huyền Trúc vội vàng đỡ người kia dậy.“Cô đi mà không nhìn đường à? Đâm gãy tay tôi rồi, cô nghĩ chuyện này giải quyết thế nào đây?”Người kia đứng dậy, ôm cánh tay, vẻ mặt vô lại.Ai có con mắt tinh tường đều có thể nhận ra người này đang ăn vạ, Trương Hoa Phương tức giận nói: “Rốt cuộc là ai đâm vào ai hả? Vừa rồi rõ ràng là cậu đâm vào con gái tôi, vậy mà còn muốn ăn vạ, tôi nói cho cậu biết, cậu tìm nhầm người rồi, mau cút đi!”“Mẹ nó, các người đâm vào người ta mà còn muốn chối sao? Các anh em, tôi bị người ta bắt nạt rồi!”Người kia vừa hét lớn lên, đột nhiên bảy tám tên côn đồ lập tức lao nhanh đến.“Ai, ai bắt nạt anh em tao?”Một người đàn ông mặc đồ Jean lạnh lùng nói: “Sao thế, các người đâm vào người ta mà còn muốn chối à? Nói cho cô biết, cô không dễ thoát đâu, nếu hôm nay không nôn ba mươi nghìn tệ ra thì đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây!”Nhìn thấy đối phương có nhiều người đến vậy, Trương Hoa Phương chợt thấy chột dạ, vội vàng kéo Diệp Tiểu Trân ra sau lưng mình.“Dựa vào đâu chứ? Rõ ràng là các người đâm vào chúng tôi, chúng tôi không bồi thường đấy, các người dám làm gì hả?”.