“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 362: 362: “hừ Một Đám Rác Rưởi!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Còn nguyên nhân cũng rất đơn giản, người vừa nhìn thấy đó ngoài dáng người và khí chất giống Sử Nam Bắc ra, khí tức trên người hắn cũng y hệt.Diệp Vĩnh Khang và hắn vào sinh ra tử vô số lần như thế sao có thể nhận nhầm được chứ?Lẽ nào hắn phản bội mình thật ư?Nhưng tại sao hắn lại phải làm thế?Két…Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang thất thần, một chiếc BMW màu trắng bỗng chạy như bay đến, phanh lại cách Diệp Vĩnh Khang chưa đến mười centimet.“Anh đứng đây đâm đầu vào chỗ chết đúng không? Không thấy xe chạy đến sao?”Một người phụ nữ trẻ trang điểm lộng lẫy bước xuống xe chỉ vào Diệp Vĩnh Khang mắng một trận: “Nếu thấy mình sống lâu quá thì tìm dây thừng treo cổ đi, nếu tông hỏng xe tôi, anh đền nổi sao?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn, hời hợt nói: “Đây là đường dành cho người đi bộ”.Người phụ nữ vừa nghe anh nói thế thì càng tức giận hơn nói: “Đồ khốn, anh còn dám cãi lại hả? Anh có biết tôi là ai không? Mau cút đi cho bà, nếu không đừng trách bà đây không khách sáo”.Lúc này người đi đường bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa, liền lên tiếng chỉ trích người phụ nữ đó: “Cô đúng là không biết lý lẽ gì cả, đây rõ ràng là đường dành cho người đi bộ, cô lái xe lên đây rồi còn trách người ta không nhường đường cho cô”.“Đúng thế, loại người này ngứa đòn đấy mà, cậu đừng sợ, bọn tôi đứng về phía cậu”.Những lời chỉ trích xung quanh không chỉ không khiến người phụ nữ trẻ đó sợ mà ngược lại cô ta còn lạnh lùng cười quát: “Các người thích lo chuyện bao đồng lắm đúng không? Được thôi, vậy các người nhìn cho rõ vào, tôi là bạn gái của Đao Kiệt đấy”.Ầm!Cô ta vừa nói thế, người hóng chuyện xung quanh đều biến sắc, ngậm miệng lại rồi vội vàng rời đi như chạy trốn.Xem ra cái tên Đao Kiệt cực kỳ đáng sợ với họ.“Hừ, một đám rác rưởi!”Người phụ nữ khinh thường hừ một tiếng, sau đó lạnh lùng nói với Diệp Vĩnh Khang: “Còn đứng đây làm gì? Không nghe tôi vừa nói gì sao? Tôi là bạn gái Đao Kiệt, mau cút đi!”Lúc này trong đầu Diệp Vĩnh Khang toàn là chuyện của Sử Nam Bắc, hoàn toàn không quan tâm đến người phụ nữ điên này.Nghe cô ta ồn ào thế, anh cảm thấy hơi cáu, không khỏi trầm giọng nói: “Cút xa một chút!”“Mẹ kiếp, anh nói cái gì?”Người phụ nữ trợn to mắt không thể tin được, nói: “Tôi thấy tên vô dụng anh sống lâu quá rồi đấy, dám nói chuyện với tôi như vậy.Tôi nói cho anh biết bạn trai Đao Kiệt của tôi đang ăn cơm trên lầu, mẹ kiếp…”Bốp!
Còn nguyên nhân cũng rất đơn giản, người vừa nhìn thấy đó ngoài dáng người và khí chất giống Sử Nam Bắc ra, khí tức trên người hắn cũng y hệt.
Diệp Vĩnh Khang và hắn vào sinh ra tử vô số lần như thế sao có thể nhận nhầm được chứ?
Lẽ nào hắn phản bội mình thật ư?
Nhưng tại sao hắn lại phải làm thế?
Két…
Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang thất thần, một chiếc BMW màu trắng bỗng chạy như bay đến, phanh lại cách Diệp Vĩnh Khang chưa đến mười centimet.
“Anh đứng đây đâm đầu vào chỗ chết đúng không? Không thấy xe chạy đến sao?”
Một người phụ nữ trẻ trang điểm lộng lẫy bước xuống xe chỉ vào Diệp Vĩnh Khang mắng một trận: “Nếu thấy mình sống lâu quá thì tìm dây thừng treo cổ đi, nếu tông hỏng xe tôi, anh đền nổi sao?”
Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn, hời hợt nói: “Đây là đường dành cho người đi bộ”.
Người phụ nữ vừa nghe anh nói thế thì càng tức giận hơn nói: “Đồ khốn, anh còn dám cãi lại hả? Anh có biết tôi là ai không? Mau cút đi cho bà, nếu không đừng trách bà đây không khách sáo”.
Lúc này người đi đường bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa, liền lên tiếng chỉ trích người phụ nữ đó: “Cô đúng là không biết lý lẽ gì cả, đây rõ ràng là đường dành cho người đi bộ, cô lái xe lên đây rồi còn trách người ta không nhường đường cho cô”.
“Đúng thế, loại người này ngứa đòn đấy mà, cậu đừng sợ, bọn tôi đứng về phía cậu”.
Những lời chỉ trích xung quanh không chỉ không khiến người phụ nữ trẻ đó sợ mà ngược lại cô ta còn lạnh lùng cười quát: “Các người thích lo chuyện bao đồng lắm đúng không? Được thôi, vậy các người nhìn cho rõ vào, tôi là bạn gái của Đao Kiệt đấy”.
Ầm!
Cô ta vừa nói thế, người hóng chuyện xung quanh đều biến sắc, ngậm miệng lại rồi vội vàng rời đi như chạy trốn.
Xem ra cái tên Đao Kiệt cực kỳ đáng sợ với họ.
“Hừ, một đám rác rưởi!”
Người phụ nữ khinh thường hừ một tiếng, sau đó lạnh lùng nói với Diệp Vĩnh Khang: “Còn đứng đây làm gì? Không nghe tôi vừa nói gì sao? Tôi là bạn gái Đao Kiệt, mau cút đi!”
Lúc này trong đầu Diệp Vĩnh Khang toàn là chuyện của Sử Nam Bắc, hoàn toàn không quan tâm đến người phụ nữ điên này.
Nghe cô ta ồn ào thế, anh cảm thấy hơi cáu, không khỏi trầm giọng nói: “Cút xa một chút!”
“Mẹ kiếp, anh nói cái gì?”
Người phụ nữ trợn to mắt không thể tin được, nói: “Tôi thấy tên vô dụng anh sống lâu quá rồi đấy, dám nói chuyện với tôi như vậy.
Tôi nói cho anh biết bạn trai Đao Kiệt của tôi đang ăn cơm trên lầu, mẹ kiếp…”
Bốp!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Còn nguyên nhân cũng rất đơn giản, người vừa nhìn thấy đó ngoài dáng người và khí chất giống Sử Nam Bắc ra, khí tức trên người hắn cũng y hệt.Diệp Vĩnh Khang và hắn vào sinh ra tử vô số lần như thế sao có thể nhận nhầm được chứ?Lẽ nào hắn phản bội mình thật ư?Nhưng tại sao hắn lại phải làm thế?Két…Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang thất thần, một chiếc BMW màu trắng bỗng chạy như bay đến, phanh lại cách Diệp Vĩnh Khang chưa đến mười centimet.“Anh đứng đây đâm đầu vào chỗ chết đúng không? Không thấy xe chạy đến sao?”Một người phụ nữ trẻ trang điểm lộng lẫy bước xuống xe chỉ vào Diệp Vĩnh Khang mắng một trận: “Nếu thấy mình sống lâu quá thì tìm dây thừng treo cổ đi, nếu tông hỏng xe tôi, anh đền nổi sao?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn, hời hợt nói: “Đây là đường dành cho người đi bộ”.Người phụ nữ vừa nghe anh nói thế thì càng tức giận hơn nói: “Đồ khốn, anh còn dám cãi lại hả? Anh có biết tôi là ai không? Mau cút đi cho bà, nếu không đừng trách bà đây không khách sáo”.Lúc này người đi đường bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa, liền lên tiếng chỉ trích người phụ nữ đó: “Cô đúng là không biết lý lẽ gì cả, đây rõ ràng là đường dành cho người đi bộ, cô lái xe lên đây rồi còn trách người ta không nhường đường cho cô”.“Đúng thế, loại người này ngứa đòn đấy mà, cậu đừng sợ, bọn tôi đứng về phía cậu”.Những lời chỉ trích xung quanh không chỉ không khiến người phụ nữ trẻ đó sợ mà ngược lại cô ta còn lạnh lùng cười quát: “Các người thích lo chuyện bao đồng lắm đúng không? Được thôi, vậy các người nhìn cho rõ vào, tôi là bạn gái của Đao Kiệt đấy”.Ầm!Cô ta vừa nói thế, người hóng chuyện xung quanh đều biến sắc, ngậm miệng lại rồi vội vàng rời đi như chạy trốn.Xem ra cái tên Đao Kiệt cực kỳ đáng sợ với họ.“Hừ, một đám rác rưởi!”Người phụ nữ khinh thường hừ một tiếng, sau đó lạnh lùng nói với Diệp Vĩnh Khang: “Còn đứng đây làm gì? Không nghe tôi vừa nói gì sao? Tôi là bạn gái Đao Kiệt, mau cút đi!”Lúc này trong đầu Diệp Vĩnh Khang toàn là chuyện của Sử Nam Bắc, hoàn toàn không quan tâm đến người phụ nữ điên này.Nghe cô ta ồn ào thế, anh cảm thấy hơi cáu, không khỏi trầm giọng nói: “Cút xa một chút!”“Mẹ kiếp, anh nói cái gì?”Người phụ nữ trợn to mắt không thể tin được, nói: “Tôi thấy tên vô dụng anh sống lâu quá rồi đấy, dám nói chuyện với tôi như vậy.Tôi nói cho anh biết bạn trai Đao Kiệt của tôi đang ăn cơm trên lầu, mẹ kiếp…”Bốp!