“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 361: 361: Có Phải Là Nhận Nhầm Rồi Không
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trương Hiểu Đan nghiến răng nghiến lợi nói.Lúc này, Diệp Tiểu Trân cũng vội vàng nói: “Dì à, dì không được nói bố cháu như vậy, bố cháu là anh hùng!”“Haiz, anh hùng cái gì chứ! Chưa từng thấy người nào vô dụng đến vậy!”Trương Hoa Phương hung hăng nói: “Thật mất hứng, đi thôi, chúng ta về nhà trước đã, lát nữa thằng vô dụng đó dám quay lại, xem mẹ xử lý nó thế nào!”Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đang nhíu mày, đứng trước một cửa một trung tâm mua sắm ở đường bên cạnh.Sau khi quan sát xung quanh, vẫn không thấy gì, liền nhanh chóng gọi cho Thiên Ảnh.“Điện Chủ”.Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng Thiên Ảnh truyền đến.Diệp Vĩnh Khang nhíu mày nói: “Hình như tôi vừa nhìn thấy Sử Nam Bắc ở Nam Giang, nhưng lúc tôi đuổi theo lại không thấy người đâu nữa!”Sở dĩ vừa rồi Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chạy đi là bởi vì đột nhiên anh nhìn thấy bóng dáng của Sử Nam Bắc cách đó không xa.Trong khoảng thời gian này, chuyện của Sử Nam Bắc luôn như một tảng đá đè nặng lên ngực Diệp Vĩnh Khang.Mặc dù đã có rất nhiều bằng chứng cho thấy Sử Nam Bắc đã phản bội anh, nhưng trong lòng Diệp Vĩnh Khang vẫn ôm chút hy vọng.Đây là người anh em tốt nhất của anh, cả hai đã cùng nhau thoát chết không biết bao nhiêu lần, tình nghĩa giữa bọn họ là điều người ngoài không thể hiểu được.Vì vậy, Diệp Vĩnh Khang không thể đối mặt với sự thật rằng Sử Nam Bắc đã phản bội mình.Bất kể kết quả như thế nào thì Diệp Vĩnh Khang cũng muốn đối mặt với Sử Nam Bắc để đích thân hỏi rõ mọi chuyện.“Điện Chủ, ngài nhìn thấy Sử Nam Bắc ở Nam Giang sao?”Thiên Ảnh ở đầu bên kia điện thoại cũng hơi kinh ngạc: “Ngài có chắc là anh ta không? Có phải là nhận nhầm rồi không? Nếu anh ta đang ở Nam Giang thì tại sao vẫn không liên lạc với ngài chứ? Hay là anh ta có mục đích gì khác?”Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: “Tôi không nhìn thấy mặt, chỉ nhìn thấy bóng lưng thôi, nhưng bất luận từ dáng người cho đến bước đi đều rất giống Sử Nam Bắc, hy vọng… hy vọng là tôi nhìn nhầm!”Diệp Vĩnh Khang thực sự không hy vọng người anh vừa nhìn thấy là Sử Nam Bắc.Nếu thật sự là Sử Nam Bắc thì chuyện hắn phản bội anh là điều không cần bàn cãi nữa, bởi vì nếu hắn không phản bội, Nam Giang gần Giang Bắc đến vậy, cho dù là xảy ra chuyện gì thì hắn cũng nên liên lạc với Diệp Vĩnh Khang đầu tiên.Sau khi cúp máy, Diệp Vĩnh Khang chậm rãi châm điếu thuốc, ngẩn ngơ đứng ở ven đường ở lối vào trung tâm thương mại.Tuy anh vừa nói hy vọng mình nhìn nhầm, nhưng trong lòng anh lại vô cùng chắc chắn người mà anh vừa nhìn thấy là Sử Nam Bắc.
Trương Hiểu Đan nghiến răng nghiến lợi nói.
Lúc này, Diệp Tiểu Trân cũng vội vàng nói: “Dì à, dì không được nói bố cháu như vậy, bố cháu là anh hùng!”
“Haiz, anh hùng cái gì chứ! Chưa từng thấy người nào vô dụng đến vậy!”
Trương Hoa Phương hung hăng nói: “Thật mất hứng, đi thôi, chúng ta về nhà trước đã, lát nữa thằng vô dụng đó dám quay lại, xem mẹ xử lý nó thế nào!”
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đang nhíu mày, đứng trước một cửa một trung tâm mua sắm ở đường bên cạnh.
Sau khi quan sát xung quanh, vẫn không thấy gì, liền nhanh chóng gọi cho Thiên Ảnh.
“Điện Chủ”.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng Thiên Ảnh truyền đến.
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày nói: “Hình như tôi vừa nhìn thấy Sử Nam Bắc ở Nam Giang, nhưng lúc tôi đuổi theo lại không thấy người đâu nữa!”
Sở dĩ vừa rồi Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chạy đi là bởi vì đột nhiên anh nhìn thấy bóng dáng của Sử Nam Bắc cách đó không xa.
Trong khoảng thời gian này, chuyện của Sử Nam Bắc luôn như một tảng đá đè nặng lên ngực Diệp Vĩnh Khang.
Mặc dù đã có rất nhiều bằng chứng cho thấy Sử Nam Bắc đã phản bội anh, nhưng trong lòng Diệp Vĩnh Khang vẫn ôm chút hy vọng.
Đây là người anh em tốt nhất của anh, cả hai đã cùng nhau thoát chết không biết bao nhiêu lần, tình nghĩa giữa bọn họ là điều người ngoài không thể hiểu được.
Vì vậy, Diệp Vĩnh Khang không thể đối mặt với sự thật rằng Sử Nam Bắc đã phản bội mình.
Bất kể kết quả như thế nào thì Diệp Vĩnh Khang cũng muốn đối mặt với Sử Nam Bắc để đích thân hỏi rõ mọi chuyện.
“Điện Chủ, ngài nhìn thấy Sử Nam Bắc ở Nam Giang sao?”
Thiên Ảnh ở đầu bên kia điện thoại cũng hơi kinh ngạc: “Ngài có chắc là anh ta không? Có phải là nhận nhầm rồi không? Nếu anh ta đang ở Nam Giang thì tại sao vẫn không liên lạc với ngài chứ? Hay là anh ta có mục đích gì khác?”
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: “Tôi không nhìn thấy mặt, chỉ nhìn thấy bóng lưng thôi, nhưng bất luận từ dáng người cho đến bước đi đều rất giống Sử Nam Bắc, hy vọng… hy vọng là tôi nhìn nhầm!”
Diệp Vĩnh Khang thực sự không hy vọng người anh vừa nhìn thấy là Sử Nam Bắc.
Nếu thật sự là Sử Nam Bắc thì chuyện hắn phản bội anh là điều không cần bàn cãi nữa, bởi vì nếu hắn không phản bội, Nam Giang gần Giang Bắc đến vậy, cho dù là xảy ra chuyện gì thì hắn cũng nên liên lạc với Diệp Vĩnh Khang đầu tiên.
Sau khi cúp máy, Diệp Vĩnh Khang chậm rãi châm điếu thuốc, ngẩn ngơ đứng ở ven đường ở lối vào trung tâm thương mại.
Tuy anh vừa nói hy vọng mình nhìn nhầm, nhưng trong lòng anh lại vô cùng chắc chắn người mà anh vừa nhìn thấy là Sử Nam Bắc.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trương Hiểu Đan nghiến răng nghiến lợi nói.Lúc này, Diệp Tiểu Trân cũng vội vàng nói: “Dì à, dì không được nói bố cháu như vậy, bố cháu là anh hùng!”“Haiz, anh hùng cái gì chứ! Chưa từng thấy người nào vô dụng đến vậy!”Trương Hoa Phương hung hăng nói: “Thật mất hứng, đi thôi, chúng ta về nhà trước đã, lát nữa thằng vô dụng đó dám quay lại, xem mẹ xử lý nó thế nào!”Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đang nhíu mày, đứng trước một cửa một trung tâm mua sắm ở đường bên cạnh.Sau khi quan sát xung quanh, vẫn không thấy gì, liền nhanh chóng gọi cho Thiên Ảnh.“Điện Chủ”.Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng Thiên Ảnh truyền đến.Diệp Vĩnh Khang nhíu mày nói: “Hình như tôi vừa nhìn thấy Sử Nam Bắc ở Nam Giang, nhưng lúc tôi đuổi theo lại không thấy người đâu nữa!”Sở dĩ vừa rồi Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chạy đi là bởi vì đột nhiên anh nhìn thấy bóng dáng của Sử Nam Bắc cách đó không xa.Trong khoảng thời gian này, chuyện của Sử Nam Bắc luôn như một tảng đá đè nặng lên ngực Diệp Vĩnh Khang.Mặc dù đã có rất nhiều bằng chứng cho thấy Sử Nam Bắc đã phản bội anh, nhưng trong lòng Diệp Vĩnh Khang vẫn ôm chút hy vọng.Đây là người anh em tốt nhất của anh, cả hai đã cùng nhau thoát chết không biết bao nhiêu lần, tình nghĩa giữa bọn họ là điều người ngoài không thể hiểu được.Vì vậy, Diệp Vĩnh Khang không thể đối mặt với sự thật rằng Sử Nam Bắc đã phản bội mình.Bất kể kết quả như thế nào thì Diệp Vĩnh Khang cũng muốn đối mặt với Sử Nam Bắc để đích thân hỏi rõ mọi chuyện.“Điện Chủ, ngài nhìn thấy Sử Nam Bắc ở Nam Giang sao?”Thiên Ảnh ở đầu bên kia điện thoại cũng hơi kinh ngạc: “Ngài có chắc là anh ta không? Có phải là nhận nhầm rồi không? Nếu anh ta đang ở Nam Giang thì tại sao vẫn không liên lạc với ngài chứ? Hay là anh ta có mục đích gì khác?”Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: “Tôi không nhìn thấy mặt, chỉ nhìn thấy bóng lưng thôi, nhưng bất luận từ dáng người cho đến bước đi đều rất giống Sử Nam Bắc, hy vọng… hy vọng là tôi nhìn nhầm!”Diệp Vĩnh Khang thực sự không hy vọng người anh vừa nhìn thấy là Sử Nam Bắc.Nếu thật sự là Sử Nam Bắc thì chuyện hắn phản bội anh là điều không cần bàn cãi nữa, bởi vì nếu hắn không phản bội, Nam Giang gần Giang Bắc đến vậy, cho dù là xảy ra chuyện gì thì hắn cũng nên liên lạc với Diệp Vĩnh Khang đầu tiên.Sau khi cúp máy, Diệp Vĩnh Khang chậm rãi châm điếu thuốc, ngẩn ngơ đứng ở ven đường ở lối vào trung tâm thương mại.Tuy anh vừa nói hy vọng mình nhìn nhầm, nhưng trong lòng anh lại vô cùng chắc chắn người mà anh vừa nhìn thấy là Sử Nam Bắc.