Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 383: 383: “người Bên Các Anh Đâu”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trong tiếng reo hò như sấm rền, trận đấu so tài hôm nay chính thức bắt đầu.Mặc dù đối phương chỉ cử ra hai người nhưng bên Triệu Đại Lực cũng không hề xem thường họ, vẫn nghiêm túc sắp xếp và triển khai chiến thuật.“Bốn người các cậu thay phiên nhau lên trước, thể lực của Thiết La Hán có mạnh đi chăng nữa cũng có hạn, hai người lên trước đừng cố sức đánh với hắn mà sử dụng kỹ thuật làm tiêu hao sức lực của hắn”.“Đợi đến lúc thể lực của hắn gần như cạn kiệt thì hai người còn lại hẵng tấn công hắn, tốt nhất có thể đánh bại hắn với ba người thôi”.“Tên còn lại không biết là ai nhưng chắc sẽ không yếu hơn Thiết La Hán đâu, nhưng chỉ cần các cậu có thể đánh bại Thiết La Hán với ba người thì hai người bọn tôi tuyệt đối nắm chắc phần thắng”.Bình thường thần kinh của Triệu Đại Lực rất khác biệt, cách suy nghĩ luôn khác với người bình thường nhưng một khi bước lên sàn đấu, anh ta sẽ trở nên cực kỳ nghiêm túc.Chiến thuật này dù xét về mặt nào cũng đều thấy rất hợp lý, chẳng qua trong lúc so tài xuất hiện vài khác biệt với dự đoán của Triệu Đại Lực.Thiết La Hán quả thật quá mạnh, bên Triệu Đại Lực phải đến người thứ tư mới miễn cưỡng đánh cho Thiết La Hán kiệt sức.Nhưng người của bên Triệu Đại Lực cũng bị thương khá nặng, không thể đánh tiếp được nữa.Trận đấu này sau đó trở thành cuộc chiến thắng thua tối nay.Mặc dù quá trình hơi sai lệch so với dự đoán nhưng mọi người ở hiện trường lại rất có lòng tin, họ đều tin anh Lực chắc chắn sẽ không thua trong trường hợp một đánh một này.“Anh Lực! Anh Lực! Anh Lực!”Trong tiếng reo hò của mọi người trên khán đài, Triệu Đại Lực chậm rãi bước lên võ đài, chiếc áo ba lỗ trên người căng phồng lên bởi cơ bắp cuồn cuộn của anh ta, trông có vẻ đầy sức đe dọa.“Anh Lực, xông lên!”“Anh Lực, cừ lắm!”Bầu không khí của khán giả hoàn toàn bùng cháy, Triệu Đại Lực có biệt danh là King Kong số một ở Nam Giang, có một đám fans cuồng nhiệt.“Người bên các anh đâu?”Triệu Đại Lực không thấy đối thủ lên võ đài bèn hỏi Thiết La Hán vừa thua trận ở phía đối diện.Bên cạnh Thiết La Hán có một đống quần áo, Thiết La Hán liếc nhìn đống quần áo đó, sau đó khẽ đạp vào đó nói: “Đến lượt anh lên rồi kìa”.Đống quần áo đó bỗng động đậy, một người đàn ông cao chưa đến một mét tư, gầy nhom đến mức chỉ còn da bọc xương chui ra từ bên trong, nhìn giống như một con khỉ.“Tôi vẫn chưa ngủ đủ mà”.Tên Khỉ Gầy đó vẫn còn ngáy ngủ, mắt còn hơi nhập nhèm, ngáp một cái rồi chậm rãi bước lên sân đấu.Mọi người ở hiện trường đều ngơ ngác toàn tập.

Trong tiếng reo hò như sấm rền, trận đấu so tài hôm nay chính thức bắt đầu.

Mặc dù đối phương chỉ cử ra hai người nhưng bên Triệu Đại Lực cũng không hề xem thường họ, vẫn nghiêm túc sắp xếp và triển khai chiến thuật.

“Bốn người các cậu thay phiên nhau lên trước, thể lực của Thiết La Hán có mạnh đi chăng nữa cũng có hạn, hai người lên trước đừng cố sức đánh với hắn mà sử dụng kỹ thuật làm tiêu hao sức lực của hắn”.

“Đợi đến lúc thể lực của hắn gần như cạn kiệt thì hai người còn lại hẵng tấn công hắn, tốt nhất có thể đánh bại hắn với ba người thôi”.

“Tên còn lại không biết là ai nhưng chắc sẽ không yếu hơn Thiết La Hán đâu, nhưng chỉ cần các cậu có thể đánh bại Thiết La Hán với ba người thì hai người bọn tôi tuyệt đối nắm chắc phần thắng”.

Bình thường thần kinh của Triệu Đại Lực rất khác biệt, cách suy nghĩ luôn khác với người bình thường nhưng một khi bước lên sàn đấu, anh ta sẽ trở nên cực kỳ nghiêm túc.

Chiến thuật này dù xét về mặt nào cũng đều thấy rất hợp lý, chẳng qua trong lúc so tài xuất hiện vài khác biệt với dự đoán của Triệu Đại Lực.

Thiết La Hán quả thật quá mạnh, bên Triệu Đại Lực phải đến người thứ tư mới miễn cưỡng đánh cho Thiết La Hán kiệt sức.

Nhưng người của bên Triệu Đại Lực cũng bị thương khá nặng, không thể đánh tiếp được nữa.

Trận đấu này sau đó trở thành cuộc chiến thắng thua tối nay.

Mặc dù quá trình hơi sai lệch so với dự đoán nhưng mọi người ở hiện trường lại rất có lòng tin, họ đều tin anh Lực chắc chắn sẽ không thua trong trường hợp một đánh một này.

“Anh Lực! Anh Lực! Anh Lực!”

Trong tiếng reo hò của mọi người trên khán đài, Triệu Đại Lực chậm rãi bước lên võ đài, chiếc áo ba lỗ trên người căng phồng lên bởi cơ bắp cuồn cuộn của anh ta, trông có vẻ đầy sức đe dọa.

“Anh Lực, xông lên!”

“Anh Lực, cừ lắm!”

Bầu không khí của khán giả hoàn toàn bùng cháy, Triệu Đại Lực có biệt danh là King Kong số một ở Nam Giang, có một đám fans cuồng nhiệt.

“Người bên các anh đâu?”

Triệu Đại Lực không thấy đối thủ lên võ đài bèn hỏi Thiết La Hán vừa thua trận ở phía đối diện.

Bên cạnh Thiết La Hán có một đống quần áo, Thiết La Hán liếc nhìn đống quần áo đó, sau đó khẽ đạp vào đó nói: “Đến lượt anh lên rồi kìa”.

Đống quần áo đó bỗng động đậy, một người đàn ông cao chưa đến một mét tư, gầy nhom đến mức chỉ còn da bọc xương chui ra từ bên trong, nhìn giống như một con khỉ.

“Tôi vẫn chưa ngủ đủ mà”.

Tên Khỉ Gầy đó vẫn còn ngáy ngủ, mắt còn hơi nhập nhèm, ngáp một cái rồi chậm rãi bước lên sân đấu.

Mọi người ở hiện trường đều ngơ ngác toàn tập.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trong tiếng reo hò như sấm rền, trận đấu so tài hôm nay chính thức bắt đầu.Mặc dù đối phương chỉ cử ra hai người nhưng bên Triệu Đại Lực cũng không hề xem thường họ, vẫn nghiêm túc sắp xếp và triển khai chiến thuật.“Bốn người các cậu thay phiên nhau lên trước, thể lực của Thiết La Hán có mạnh đi chăng nữa cũng có hạn, hai người lên trước đừng cố sức đánh với hắn mà sử dụng kỹ thuật làm tiêu hao sức lực của hắn”.“Đợi đến lúc thể lực của hắn gần như cạn kiệt thì hai người còn lại hẵng tấn công hắn, tốt nhất có thể đánh bại hắn với ba người thôi”.“Tên còn lại không biết là ai nhưng chắc sẽ không yếu hơn Thiết La Hán đâu, nhưng chỉ cần các cậu có thể đánh bại Thiết La Hán với ba người thì hai người bọn tôi tuyệt đối nắm chắc phần thắng”.Bình thường thần kinh của Triệu Đại Lực rất khác biệt, cách suy nghĩ luôn khác với người bình thường nhưng một khi bước lên sàn đấu, anh ta sẽ trở nên cực kỳ nghiêm túc.Chiến thuật này dù xét về mặt nào cũng đều thấy rất hợp lý, chẳng qua trong lúc so tài xuất hiện vài khác biệt với dự đoán của Triệu Đại Lực.Thiết La Hán quả thật quá mạnh, bên Triệu Đại Lực phải đến người thứ tư mới miễn cưỡng đánh cho Thiết La Hán kiệt sức.Nhưng người của bên Triệu Đại Lực cũng bị thương khá nặng, không thể đánh tiếp được nữa.Trận đấu này sau đó trở thành cuộc chiến thắng thua tối nay.Mặc dù quá trình hơi sai lệch so với dự đoán nhưng mọi người ở hiện trường lại rất có lòng tin, họ đều tin anh Lực chắc chắn sẽ không thua trong trường hợp một đánh một này.“Anh Lực! Anh Lực! Anh Lực!”Trong tiếng reo hò của mọi người trên khán đài, Triệu Đại Lực chậm rãi bước lên võ đài, chiếc áo ba lỗ trên người căng phồng lên bởi cơ bắp cuồn cuộn của anh ta, trông có vẻ đầy sức đe dọa.“Anh Lực, xông lên!”“Anh Lực, cừ lắm!”Bầu không khí của khán giả hoàn toàn bùng cháy, Triệu Đại Lực có biệt danh là King Kong số một ở Nam Giang, có một đám fans cuồng nhiệt.“Người bên các anh đâu?”Triệu Đại Lực không thấy đối thủ lên võ đài bèn hỏi Thiết La Hán vừa thua trận ở phía đối diện.Bên cạnh Thiết La Hán có một đống quần áo, Thiết La Hán liếc nhìn đống quần áo đó, sau đó khẽ đạp vào đó nói: “Đến lượt anh lên rồi kìa”.Đống quần áo đó bỗng động đậy, một người đàn ông cao chưa đến một mét tư, gầy nhom đến mức chỉ còn da bọc xương chui ra từ bên trong, nhìn giống như một con khỉ.“Tôi vẫn chưa ngủ đủ mà”.Tên Khỉ Gầy đó vẫn còn ngáy ngủ, mắt còn hơi nhập nhèm, ngáp một cái rồi chậm rãi bước lên sân đấu.Mọi người ở hiện trường đều ngơ ngác toàn tập.

Chương 383: 383: “người Bên Các Anh Đâu”