“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 384: 384: “muốn Chết Hả”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Triệu Đại Lực cũng ngây người.Vốn còn tưởng đối thủ là một người lợi hại nào nhưng không ngờ lại là một con khỉ gầy nhom.Cả cơ thể này của hắn vẫn chưa bằng một bắp đùi của Triệu Đại Lực, e là chỉ cần thổi nhẹ một cái cũng bay mất.“Các anh có ý gì đây? Xem thường người khác phải không?”Triệu Đại Lực nhíu mày, đối phương cử ra một con khỉ gầy, đây là sự sỉ nhục cực lớn với anh ta.Mọi người ở hiện trường cũng lên tiếng mắng nhiếc, la ó.“Coi thường người khác quá rồi, ý là đang sỉ nhục bọn này sao?”“Cút xuống đi, cử ra người có thể đánh lên đi chứ!”“Chỉ tên gầy nhom này mà có thể ra trận đánh người ư, xem thường ai thế hả?”Người Nam Giang đều rất thượng võ, rất để ý đến thể diện, trong mắt họ cử ra một tên gầy nhom lên võ đài là đang cố ý sỉ nhục thể diện của họ.Thế nhưng Thiết La Hán ở bên dưới lại bật cười nói: “Khỉ ơi, chúng xem thường anh kìa”.Khỉ Gầy vẫn tỏ ra mơ màng ngái ngủ, xoa mắt không kiên nhẫn nói với Triệu Đại Lực: “Muốn đánh thì cứ đánh, mau ra tay đi, nếu không đánh thì cứ chịu thua là được, tôi còn phải về ngủ tiếp nữa”.Triệu Đại Lực tức giận nghiến chặt răng vang lên tiếng lách cách.Nếu ra tay thì có vẻ như anh ta ỷ lớn ăn h**p nhỏ.Nhưng nếu không đánh thì đồng nghĩa với việc chắp tay nhường vị trí liên minh phòng tập boxing Nam Giang cho người ngoài.“Anh Lực, đừng khách sáo với chúng, bẻ gãy xương tên đó đi”.“Đúng thế, đánh không lại thì giở trò này à, đúng là không biết xấu hổ nhưng bọn này không trúng kế đâu”.Mọi người xung quanh cực kỳ tức giận hét lên.“Cho anh một cơ hội, lập tức lăn xuống đi!”Triệu Đại Lực nghiến răng nói.Tên Khỉ Gầy đó lại híp mắt nói: “Tôi cũng cho anh cơ hội, bây giờ lập tức lăn xuống vẫn còn kịp”.Ầm!Cơn giận của Triệu Đại Lực lập tức bùng nổ.“Muốn chết hả?”Vút…Triệu Đại Lực trợn mắt đấm mạnh một đòn vào ngực đối phương.Khỉ Gầy đó không né cũng không tránh đòn, vẫn híp mắt đứng đó không nhúc nhích, thậm chí còn chủ động ưỡn thẳng ngực để Triệu Đại Lực tiện đánh hơn.Ầm!
Triệu Đại Lực cũng ngây người.
Vốn còn tưởng đối thủ là một người lợi hại nào nhưng không ngờ lại là một con khỉ gầy nhom.
Cả cơ thể này của hắn vẫn chưa bằng một bắp đùi của Triệu Đại Lực, e là chỉ cần thổi nhẹ một cái cũng bay mất.
“Các anh có ý gì đây? Xem thường người khác phải không?”
Triệu Đại Lực nhíu mày, đối phương cử ra một con khỉ gầy, đây là sự sỉ nhục cực lớn với anh ta.
Mọi người ở hiện trường cũng lên tiếng mắng nhiếc, la ó.
“Coi thường người khác quá rồi, ý là đang sỉ nhục bọn này sao?”
“Cút xuống đi, cử ra người có thể đánh lên đi chứ!”
“Chỉ tên gầy nhom này mà có thể ra trận đánh người ư, xem thường ai thế hả?”
Người Nam Giang đều rất thượng võ, rất để ý đến thể diện, trong mắt họ cử ra một tên gầy nhom lên võ đài là đang cố ý sỉ nhục thể diện của họ.
Thế nhưng Thiết La Hán ở bên dưới lại bật cười nói: “Khỉ ơi, chúng xem thường anh kìa”.
Khỉ Gầy vẫn tỏ ra mơ màng ngái ngủ, xoa mắt không kiên nhẫn nói với Triệu Đại Lực: “Muốn đánh thì cứ đánh, mau ra tay đi, nếu không đánh thì cứ chịu thua là được, tôi còn phải về ngủ tiếp nữa”.
Triệu Đại Lực tức giận nghiến chặt răng vang lên tiếng lách cách.
Nếu ra tay thì có vẻ như anh ta ỷ lớn ăn h**p nhỏ.
Nhưng nếu không đánh thì đồng nghĩa với việc chắp tay nhường vị trí liên minh phòng tập boxing Nam Giang cho người ngoài.
“Anh Lực, đừng khách sáo với chúng, bẻ gãy xương tên đó đi”.
“Đúng thế, đánh không lại thì giở trò này à, đúng là không biết xấu hổ nhưng bọn này không trúng kế đâu”.
Mọi người xung quanh cực kỳ tức giận hét lên.
“Cho anh một cơ hội, lập tức lăn xuống đi!”
Triệu Đại Lực nghiến răng nói.
Tên Khỉ Gầy đó lại híp mắt nói: “Tôi cũng cho anh cơ hội, bây giờ lập tức lăn xuống vẫn còn kịp”.
Ầm!
Cơn giận của Triệu Đại Lực lập tức bùng nổ.
“Muốn chết hả?”
Vút…
Triệu Đại Lực trợn mắt đấm mạnh một đòn vào ngực đối phương.
Khỉ Gầy đó không né cũng không tránh đòn, vẫn híp mắt đứng đó không nhúc nhích, thậm chí còn chủ động ưỡn thẳng ngực để Triệu Đại Lực tiện đánh hơn.
Ầm!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Triệu Đại Lực cũng ngây người.Vốn còn tưởng đối thủ là một người lợi hại nào nhưng không ngờ lại là một con khỉ gầy nhom.Cả cơ thể này của hắn vẫn chưa bằng một bắp đùi của Triệu Đại Lực, e là chỉ cần thổi nhẹ một cái cũng bay mất.“Các anh có ý gì đây? Xem thường người khác phải không?”Triệu Đại Lực nhíu mày, đối phương cử ra một con khỉ gầy, đây là sự sỉ nhục cực lớn với anh ta.Mọi người ở hiện trường cũng lên tiếng mắng nhiếc, la ó.“Coi thường người khác quá rồi, ý là đang sỉ nhục bọn này sao?”“Cút xuống đi, cử ra người có thể đánh lên đi chứ!”“Chỉ tên gầy nhom này mà có thể ra trận đánh người ư, xem thường ai thế hả?”Người Nam Giang đều rất thượng võ, rất để ý đến thể diện, trong mắt họ cử ra một tên gầy nhom lên võ đài là đang cố ý sỉ nhục thể diện của họ.Thế nhưng Thiết La Hán ở bên dưới lại bật cười nói: “Khỉ ơi, chúng xem thường anh kìa”.Khỉ Gầy vẫn tỏ ra mơ màng ngái ngủ, xoa mắt không kiên nhẫn nói với Triệu Đại Lực: “Muốn đánh thì cứ đánh, mau ra tay đi, nếu không đánh thì cứ chịu thua là được, tôi còn phải về ngủ tiếp nữa”.Triệu Đại Lực tức giận nghiến chặt răng vang lên tiếng lách cách.Nếu ra tay thì có vẻ như anh ta ỷ lớn ăn h**p nhỏ.Nhưng nếu không đánh thì đồng nghĩa với việc chắp tay nhường vị trí liên minh phòng tập boxing Nam Giang cho người ngoài.“Anh Lực, đừng khách sáo với chúng, bẻ gãy xương tên đó đi”.“Đúng thế, đánh không lại thì giở trò này à, đúng là không biết xấu hổ nhưng bọn này không trúng kế đâu”.Mọi người xung quanh cực kỳ tức giận hét lên.“Cho anh một cơ hội, lập tức lăn xuống đi!”Triệu Đại Lực nghiến răng nói.Tên Khỉ Gầy đó lại híp mắt nói: “Tôi cũng cho anh cơ hội, bây giờ lập tức lăn xuống vẫn còn kịp”.Ầm!Cơn giận của Triệu Đại Lực lập tức bùng nổ.“Muốn chết hả?”Vút…Triệu Đại Lực trợn mắt đấm mạnh một đòn vào ngực đối phương.Khỉ Gầy đó không né cũng không tránh đòn, vẫn híp mắt đứng đó không nhúc nhích, thậm chí còn chủ động ưỡn thẳng ngực để Triệu Đại Lực tiện đánh hơn.Ầm!