Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 409: 409: Tôi Muốn Để Cậu Ta Sống Không Bằng Chết!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng Diệp Vĩnh Khang cứ như không hề nghe thấy, vẫn cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại."Tên súc sinh, ngẩng đầu lên nói chuyện với ông đây!"Nhìn thấy thái độ này của Diệp Vĩnh Khang, Diệp Thiên Minh lập tức nổi giận đùng đùng, bực tức nói: "Mẹ kiếp, đừng giả bộ ở đây nữa, tôi nói cho cậu biết, Hạ Nguyên Thành là đại ca của tôi!""Đã đến chỗ này, cho dù bản lĩnh cậu có lớn đến đâu, cũng phải biết điều”."Không phải cậu có bản lĩnh lắm sao? Giờ tiếp tục đánh đi, nói cho tôi xem nào, ngẩng đầu lên cho tôi!"Diệp Thiên Minh thấy Diệp Vĩnh Khang vẫn không để ý tới mình, trong lòng bừng bừng lửa giận, hung hăng đập mạnh xuống bàn trà trước mặt Diệp Vĩnh Khang: "Tôi cảnh cáo cậu lần nữa, ngẩng đầu lên...”Bịch!Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên thuận tay cầm gạt tàn thuốc trên bàn trà, không thèm ngẩng đầu lên mà hung hăng đập vào bàn tay Diệp Thiên Minh vừa đặt lên bàn trà.Với cú đập mạnh như vậy, bàn tay của Diệp Thiên Minh lập tức bị dập nát, máu thịt lẫn lộn!"A! A!"Bởi vì tốc độ quá nhanh, nên phải mất mấy giây để Diệp Thiên Minh phản ứng lại, lúc này ông ta mới cảm giác được cảm giác đau đớn thấu xương từ bàn tay truyền tới!"Tên khốn kiếp, tao phải băm mày thành nghìn mảnh, nghiền nát xương mày thành tro, khiến mày chết không có chỗ chôn!"Diệp Thiên Minh siết chặt nắm đấm, rống lên như một con chó điên lên cơn dại.Tuy nhiên, Diệp Vĩnh Khang vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại, từ đầu đến cuối chưa từng ngước mắt lên, anh nhẹ nhàng đặt lại chiếc gạt tàn dính máu xuống bàn trà, còn khẽ gạt tàn thuốc vào bên trong.Như thể tất cả mọi chuyện đều không liên quan gì đến anh."Chuyện gì vậy?"Lúc này Hạ Nguyên Thành nghe thấy tiếng hét lớn lập tức vội vàng chạy vào."Đại ca!"Nhìn thấy Hạ Nguyên Thành, Diệp Thiên Minh vội duỗi bàn tay bị đập nát ra, khóc lóc nói: “Tên súc sinh này đã tới đây rồi còn dám ngông cuồng, quả thật là không coi anh ra gì”."Đại ca, anh giúp tôi đánh gãy chân tay của tên súc sinh này đi, sau đó róc thịt cậu ta ra, đừng làm hại đến xương là được, tôi muốn để cậu ta sống không bằng chết!"Khi Diệp Thiên Minh nói những lời này cũng không để ý đến biểu hiện của Hạ Nguyên Thành.

Nhưng Diệp Vĩnh Khang cứ như không hề nghe thấy, vẫn cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại.

"Tên súc sinh, ngẩng đầu lên nói chuyện với ông đây!"

Nhìn thấy thái độ này của Diệp Vĩnh Khang, Diệp Thiên Minh lập tức nổi giận đùng đùng, bực tức nói: "Mẹ kiếp, đừng giả bộ ở đây nữa, tôi nói cho cậu biết, Hạ Nguyên Thành là đại ca của tôi!"

"Đã đến chỗ này, cho dù bản lĩnh cậu có lớn đến đâu, cũng phải biết điều”.

"Không phải cậu có bản lĩnh lắm sao? Giờ tiếp tục đánh đi, nói cho tôi xem nào, ngẩng đầu lên cho tôi!"

Diệp Thiên Minh thấy Diệp Vĩnh Khang vẫn không để ý tới mình, trong lòng bừng bừng lửa giận, hung hăng đập mạnh xuống bàn trà trước mặt Diệp Vĩnh Khang: "Tôi cảnh cáo cậu lần nữa, ngẩng đầu lên...”

Bịch!

Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên thuận tay cầm gạt tàn thuốc trên bàn trà, không thèm ngẩng đầu lên mà hung hăng đập vào bàn tay Diệp Thiên Minh vừa đặt lên bàn trà.

Với cú đập mạnh như vậy, bàn tay của Diệp Thiên Minh lập tức bị dập nát, máu thịt lẫn lộn!

"A! A!"

Bởi vì tốc độ quá nhanh, nên phải mất mấy giây để Diệp Thiên Minh phản ứng lại, lúc này ông ta mới cảm giác được cảm giác đau đớn thấu xương từ bàn tay truyền tới!

"Tên khốn kiếp, tao phải băm mày thành nghìn mảnh, nghiền nát xương mày thành tro, khiến mày chết không có chỗ chôn!"

Diệp Thiên Minh siết chặt nắm đấm, rống lên như một con chó điên lên cơn dại.

Tuy nhiên, Diệp Vĩnh Khang vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại, từ đầu đến cuối chưa từng ngước mắt lên, anh nhẹ nhàng đặt lại chiếc gạt tàn dính máu xuống bàn trà, còn khẽ gạt tàn thuốc vào bên trong.

Như thể tất cả mọi chuyện đều không liên quan gì đến anh.

"Chuyện gì vậy?"

Lúc này Hạ Nguyên Thành nghe thấy tiếng hét lớn lập tức vội vàng chạy vào.

"Đại ca!"

Nhìn thấy Hạ Nguyên Thành, Diệp Thiên Minh vội duỗi bàn tay bị đập nát ra, khóc lóc nói: “Tên súc sinh này đã tới đây rồi còn dám ngông cuồng, quả thật là không coi anh ra gì”.

"Đại ca, anh giúp tôi đánh gãy chân tay của tên súc sinh này đi, sau đó róc thịt cậu ta ra, đừng làm hại đến xương là được, tôi muốn để cậu ta sống không bằng chết!"

Khi Diệp Thiên Minh nói những lời này cũng không để ý đến biểu hiện của Hạ Nguyên Thành.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Nhưng Diệp Vĩnh Khang cứ như không hề nghe thấy, vẫn cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại."Tên súc sinh, ngẩng đầu lên nói chuyện với ông đây!"Nhìn thấy thái độ này của Diệp Vĩnh Khang, Diệp Thiên Minh lập tức nổi giận đùng đùng, bực tức nói: "Mẹ kiếp, đừng giả bộ ở đây nữa, tôi nói cho cậu biết, Hạ Nguyên Thành là đại ca của tôi!""Đã đến chỗ này, cho dù bản lĩnh cậu có lớn đến đâu, cũng phải biết điều”."Không phải cậu có bản lĩnh lắm sao? Giờ tiếp tục đánh đi, nói cho tôi xem nào, ngẩng đầu lên cho tôi!"Diệp Thiên Minh thấy Diệp Vĩnh Khang vẫn không để ý tới mình, trong lòng bừng bừng lửa giận, hung hăng đập mạnh xuống bàn trà trước mặt Diệp Vĩnh Khang: "Tôi cảnh cáo cậu lần nữa, ngẩng đầu lên...”Bịch!Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên thuận tay cầm gạt tàn thuốc trên bàn trà, không thèm ngẩng đầu lên mà hung hăng đập vào bàn tay Diệp Thiên Minh vừa đặt lên bàn trà.Với cú đập mạnh như vậy, bàn tay của Diệp Thiên Minh lập tức bị dập nát, máu thịt lẫn lộn!"A! A!"Bởi vì tốc độ quá nhanh, nên phải mất mấy giây để Diệp Thiên Minh phản ứng lại, lúc này ông ta mới cảm giác được cảm giác đau đớn thấu xương từ bàn tay truyền tới!"Tên khốn kiếp, tao phải băm mày thành nghìn mảnh, nghiền nát xương mày thành tro, khiến mày chết không có chỗ chôn!"Diệp Thiên Minh siết chặt nắm đấm, rống lên như một con chó điên lên cơn dại.Tuy nhiên, Diệp Vĩnh Khang vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại, từ đầu đến cuối chưa từng ngước mắt lên, anh nhẹ nhàng đặt lại chiếc gạt tàn dính máu xuống bàn trà, còn khẽ gạt tàn thuốc vào bên trong.Như thể tất cả mọi chuyện đều không liên quan gì đến anh."Chuyện gì vậy?"Lúc này Hạ Nguyên Thành nghe thấy tiếng hét lớn lập tức vội vàng chạy vào."Đại ca!"Nhìn thấy Hạ Nguyên Thành, Diệp Thiên Minh vội duỗi bàn tay bị đập nát ra, khóc lóc nói: “Tên súc sinh này đã tới đây rồi còn dám ngông cuồng, quả thật là không coi anh ra gì”."Đại ca, anh giúp tôi đánh gãy chân tay của tên súc sinh này đi, sau đó róc thịt cậu ta ra, đừng làm hại đến xương là được, tôi muốn để cậu ta sống không bằng chết!"Khi Diệp Thiên Minh nói những lời này cũng không để ý đến biểu hiện của Hạ Nguyên Thành.

Chương 409: 409: Tôi Muốn Để Cậu Ta Sống Không Bằng Chết!