Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 410: 410: Tôi Bảo Ông Cầm Lấy!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hạ Nguyên Thành liếc nhìn Diệp Thiên Minh, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang, thấy Diệp Vĩnh Khang không có phản ứng gì, ông ta vội vàng bước lên quỳ trên mặt đất, dập đầu với Diệp Vĩnh Khang ba cái."Đại ca, anh sao vậy?"Diệp Thiên Minh lập tức sững sờ.Hạ Nguyên Thành mặc kệ, sau khi dập đầu ba cái, ông ta đột nhiên đặt một bàn tay lên bàn trà, móc từ trên người ra một con dao găm, hung hăng chặt ngón tay út của mình!Phụt!Giơ tay chém xuống, một ngón tay út đẫm máu lập tức bị chặt đứt.Diệp Thiên Minh ngẩn người, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng."Cấm lấy”.Hạ Nguyên Thành nhặt ngón út đẫm máu đó đưa cho Diệp Thiên Minh."Anh...!anh...!đại ca, chuyện này...”Diệp Thiên Minh bị dọa ngu người."Tôi bảo ông cầm lấy!"Hạ Nguyên Thành đột nhiên la lớn.Diệp Thiên Minh bị dọa run lẩy bẩy, vội vàng dùng bàn tay không bị thương, run rẩy nhận lấy ngón tay út dính máu kia."Tôi nợ ông một ân tình, ngón tay út này coi như trả lại cho ông!"Giọng của Hạ Nguyên Thành vô cùng bình tĩnh, nhưng lại xen lẫn chút lạnh lùng khiến người ta sởn tóc gáy.Diệp Thiên Minh còn chưa kịp phản ứng, Hạ Nguyên Thành đột nhiên đá vào đầu gối của ông ta, khiến Diệp Thiên Minh quỳ phịch xuống.Sau đó, Hạ Nguyên Thành một tay túm tóc, một tay ghè con dao găm vào cổ họng Diệp Thiên Minh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn bây giờ, tôi nên tính sổ rõ ràng với ông rồi!""Xúc phạm đến Điện Chủ, tội đáng muôn chết!"Diệp Thiên Minh tái mặt vì sợ hãi, nghẹn ngào nói: "Đại ca, chuyện này rốt cuộc là thế nào, tôi không hề xúc phạm đến Điện Chủ...!Lẽ nào...”Nói được nửa chừng, Diệp Thiên Minh đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lập tức nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang.Lúc này, Diệp Vĩnh Khang vẫn cúi đầu nghiêm túc đọc cuốn tiểu thuyết kỳ quái trên mạng đó, từ đầu đến cuối chưa từng ngước mắt lên lần nào."Diệp Thiên Minh, ông nghe cho kỹ, đây là Điện Chủ của Điện Long Thần, hôm nay cho dù ông trời có tới thì ông cũng phải chết!"Hạ Nguyên Thành quát lớn!

Hạ Nguyên Thành liếc nhìn Diệp Thiên Minh, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang, thấy Diệp Vĩnh Khang không có phản ứng gì, ông ta vội vàng bước lên quỳ trên mặt đất, dập đầu với Diệp Vĩnh Khang ba cái.

"Đại ca, anh sao vậy?"

Diệp Thiên Minh lập tức sững sờ.

Hạ Nguyên Thành mặc kệ, sau khi dập đầu ba cái, ông ta đột nhiên đặt một bàn tay lên bàn trà, móc từ trên người ra một con dao găm, hung hăng chặt ngón tay út của mình!

Phụt!

Giơ tay chém xuống, một ngón tay út đẫm máu lập tức bị chặt đứt.

Diệp Thiên Minh ngẩn người, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

"Cấm lấy”.

Hạ Nguyên Thành nhặt ngón út đẫm máu đó đưa cho Diệp Thiên Minh.

"Anh...!anh...!đại ca, chuyện này...”

Diệp Thiên Minh bị dọa ngu người.

"Tôi bảo ông cầm lấy!"

Hạ Nguyên Thành đột nhiên la lớn.

Diệp Thiên Minh bị dọa run lẩy bẩy, vội vàng dùng bàn tay không bị thương, run rẩy nhận lấy ngón tay út dính máu kia.

"Tôi nợ ông một ân tình, ngón tay út này coi như trả lại cho ông!"

Giọng của Hạ Nguyên Thành vô cùng bình tĩnh, nhưng lại xen lẫn chút lạnh lùng khiến người ta sởn tóc gáy.

Diệp Thiên Minh còn chưa kịp phản ứng, Hạ Nguyên Thành đột nhiên đá vào đầu gối của ông ta, khiến Diệp Thiên Minh quỳ phịch xuống.

Sau đó, Hạ Nguyên Thành một tay túm tóc, một tay ghè con dao găm vào cổ họng Diệp Thiên Minh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn bây giờ, tôi nên tính sổ rõ ràng với ông rồi!"

"Xúc phạm đến Điện Chủ, tội đáng muôn chết!"

Diệp Thiên Minh tái mặt vì sợ hãi, nghẹn ngào nói: "Đại ca, chuyện này rốt cuộc là thế nào, tôi không hề xúc phạm đến Điện Chủ...!Lẽ nào...”

Nói được nửa chừng, Diệp Thiên Minh đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lập tức nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang.

Lúc này, Diệp Vĩnh Khang vẫn cúi đầu nghiêm túc đọc cuốn tiểu thuyết kỳ quái trên mạng đó, từ đầu đến cuối chưa từng ngước mắt lên lần nào.

"Diệp Thiên Minh, ông nghe cho kỹ, đây là Điện Chủ của Điện Long Thần, hôm nay cho dù ông trời có tới thì ông cũng phải chết!"

Hạ Nguyên Thành quát lớn!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Hạ Nguyên Thành liếc nhìn Diệp Thiên Minh, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang, thấy Diệp Vĩnh Khang không có phản ứng gì, ông ta vội vàng bước lên quỳ trên mặt đất, dập đầu với Diệp Vĩnh Khang ba cái."Đại ca, anh sao vậy?"Diệp Thiên Minh lập tức sững sờ.Hạ Nguyên Thành mặc kệ, sau khi dập đầu ba cái, ông ta đột nhiên đặt một bàn tay lên bàn trà, móc từ trên người ra một con dao găm, hung hăng chặt ngón tay út của mình!Phụt!Giơ tay chém xuống, một ngón tay út đẫm máu lập tức bị chặt đứt.Diệp Thiên Minh ngẩn người, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng."Cấm lấy”.Hạ Nguyên Thành nhặt ngón út đẫm máu đó đưa cho Diệp Thiên Minh."Anh...!anh...!đại ca, chuyện này...”Diệp Thiên Minh bị dọa ngu người."Tôi bảo ông cầm lấy!"Hạ Nguyên Thành đột nhiên la lớn.Diệp Thiên Minh bị dọa run lẩy bẩy, vội vàng dùng bàn tay không bị thương, run rẩy nhận lấy ngón tay út dính máu kia."Tôi nợ ông một ân tình, ngón tay út này coi như trả lại cho ông!"Giọng của Hạ Nguyên Thành vô cùng bình tĩnh, nhưng lại xen lẫn chút lạnh lùng khiến người ta sởn tóc gáy.Diệp Thiên Minh còn chưa kịp phản ứng, Hạ Nguyên Thành đột nhiên đá vào đầu gối của ông ta, khiến Diệp Thiên Minh quỳ phịch xuống.Sau đó, Hạ Nguyên Thành một tay túm tóc, một tay ghè con dao găm vào cổ họng Diệp Thiên Minh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn bây giờ, tôi nên tính sổ rõ ràng với ông rồi!""Xúc phạm đến Điện Chủ, tội đáng muôn chết!"Diệp Thiên Minh tái mặt vì sợ hãi, nghẹn ngào nói: "Đại ca, chuyện này rốt cuộc là thế nào, tôi không hề xúc phạm đến Điện Chủ...!Lẽ nào...”Nói được nửa chừng, Diệp Thiên Minh đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lập tức nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang.Lúc này, Diệp Vĩnh Khang vẫn cúi đầu nghiêm túc đọc cuốn tiểu thuyết kỳ quái trên mạng đó, từ đầu đến cuối chưa từng ngước mắt lên lần nào."Diệp Thiên Minh, ông nghe cho kỹ, đây là Điện Chủ của Điện Long Thần, hôm nay cho dù ông trời có tới thì ông cũng phải chết!"Hạ Nguyên Thành quát lớn!

Chương 410: 410: Tôi Bảo Ông Cầm Lấy!