“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 412: 412: Anh Muốn Đưa Em Đi Đâu
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Thiên Minh bật khóc nức nở, lại giở trò khổ nhục kế của mình ra."Chậc, chờ lâu như vậy mà ra thêm có mỗi một chương? Tác giả này lười quá!"Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cau mày than thở, sau đó đứng dậy đi về phía cửa mà không thèm nhìn lại.Từ đầu đến cuối, anh cũng không thèm liếc Diệp Thiên Minh lấy một cái.Khi bước đến cửa, Diệp Vĩnh Khang dừng một chút, nhẹ nói: "Bẻ gãy tay chân, rút gân, buộc đá vào, nhét vào bao tải, ném xuống sông cho cá ăn".Nói xong anh bước ra khỏi phòng mà không ngoái lại."Cậu chủ, tha mạng!"Phía sau truyền đến tiếng kêu khàn khàn của Diệp Thiên Minh.Sau khi rời khỏi du thuyền, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, thở ra một hơi dài, sau đó mỉm cười đi về phía con lắc."Bố, sao bố đi lâu vậy, bố còn muốn dẫn con đi chơi con lắc nữa không?"Diệp Tiểu Trân dè dặt hỏi, chớp chớp đôi mắt to long lanh nước.Diệp Vĩnh Khang cúi người xuống, bóp nhẹ má Diệp Tiểu Trân, cười nói: "Đương nhiên là có rồi, không cần biết Tiểu Trân muốn chơi trò gì, bố sẽ chơi cùng con, đi, chúng ta chơi trò con lắc trước đi, lát nữa đừng có mà sợ đấy nhé!""Con sẽ không sợ đâu.Con là con gái của bố, nên chắc chắn sẽ không để bố mất mặt đâu!""Con gái bố ngoan quá!"Hai bố con chơi trò con lắc, tàu lượn siêu tốc, nhảy bungee đôi, dường như đều chơi hầu hết các game thú vị trong sân chơi.Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay, Diệp Vĩnh Khang cũng tung tăng nhí nhảnh như một đứa trẻ chơi cùng Diệp Tiểu Trân.Ở một bên, Hạ Huyền Trúc đang mỉm cười dùng điện thoại di động ghi lại từng chút một hình ảnh của hai bố con, một gia đình ba người hạnh phúc và vui vẻ biết bao.Cuộc đua thuyền rồng cũng rất đặc sắc và sống động.Sau khi cuộc thi kết thúc, Trương Hoa Phương một tay nắm tay Diệp Tiểu Trân một tay xách một túi đồ ăn vặt, hùng hổ nói với mọi người: "Lát nữa đừng về, tôi mời mọi người đi ăn lẩu!""Oa, có lẩu ăn rồi!"Cả nhà hân hoan khua tay múa chân."Mẹ, mọi người qua đó trước đi, con với Huyền Trúc đi dạo phố mua đồ".Diệp Vĩnh Khang chào Trương Hoa Phương, sau đó đưa Hạ Huyền Trúc lên taxi."Anh muốn đưa em đi đâu?"Hạ Huyền Trúc kéo cánh tay của Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ hỏi.
Diệp Thiên Minh bật khóc nức nở, lại giở trò khổ nhục kế của mình ra.
"Chậc, chờ lâu như vậy mà ra thêm có mỗi một chương? Tác giả này lười quá!"
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cau mày than thở, sau đó đứng dậy đi về phía cửa mà không thèm nhìn lại.
Từ đầu đến cuối, anh cũng không thèm liếc Diệp Thiên Minh lấy một cái.
Khi bước đến cửa, Diệp Vĩnh Khang dừng một chút, nhẹ nói: "Bẻ gãy tay chân, rút gân, buộc đá vào, nhét vào bao tải, ném xuống sông cho cá ăn".
Nói xong anh bước ra khỏi phòng mà không ngoái lại.
"Cậu chủ, tha mạng!"
Phía sau truyền đến tiếng kêu khàn khàn của Diệp Thiên Minh.
Sau khi rời khỏi du thuyền, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, thở ra một hơi dài, sau đó mỉm cười đi về phía con lắc.
"Bố, sao bố đi lâu vậy, bố còn muốn dẫn con đi chơi con lắc nữa không?"
Diệp Tiểu Trân dè dặt hỏi, chớp chớp đôi mắt to long lanh nước.
Diệp Vĩnh Khang cúi người xuống, bóp nhẹ má Diệp Tiểu Trân, cười nói: "Đương nhiên là có rồi, không cần biết Tiểu Trân muốn chơi trò gì, bố sẽ chơi cùng con, đi, chúng ta chơi trò con lắc trước đi, lát nữa đừng có mà sợ đấy nhé!"
"Con sẽ không sợ đâu.
Con là con gái của bố, nên chắc chắn sẽ không để bố mất mặt đâu!"
"Con gái bố ngoan quá!"
Hai bố con chơi trò con lắc, tàu lượn siêu tốc, nhảy bungee đôi, dường như đều chơi hầu hết các game thú vị trong sân chơi.
Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay, Diệp Vĩnh Khang cũng tung tăng nhí nhảnh như một đứa trẻ chơi cùng Diệp Tiểu Trân.
Ở một bên, Hạ Huyền Trúc đang mỉm cười dùng điện thoại di động ghi lại từng chút một hình ảnh của hai bố con, một gia đình ba người hạnh phúc và vui vẻ biết bao.
Cuộc đua thuyền rồng cũng rất đặc sắc và sống động.
Sau khi cuộc thi kết thúc, Trương Hoa Phương một tay nắm tay Diệp Tiểu Trân một tay xách một túi đồ ăn vặt, hùng hổ nói với mọi người: "Lát nữa đừng về, tôi mời mọi người đi ăn lẩu!"
"Oa, có lẩu ăn rồi!"
Cả nhà hân hoan khua tay múa chân.
"Mẹ, mọi người qua đó trước đi, con với Huyền Trúc đi dạo phố mua đồ".
Diệp Vĩnh Khang chào Trương Hoa Phương, sau đó đưa Hạ Huyền Trúc lên taxi.
"Anh muốn đưa em đi đâu?"
Hạ Huyền Trúc kéo cánh tay của Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ hỏi.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Thiên Minh bật khóc nức nở, lại giở trò khổ nhục kế của mình ra."Chậc, chờ lâu như vậy mà ra thêm có mỗi một chương? Tác giả này lười quá!"Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên cau mày than thở, sau đó đứng dậy đi về phía cửa mà không thèm nhìn lại.Từ đầu đến cuối, anh cũng không thèm liếc Diệp Thiên Minh lấy một cái.Khi bước đến cửa, Diệp Vĩnh Khang dừng một chút, nhẹ nói: "Bẻ gãy tay chân, rút gân, buộc đá vào, nhét vào bao tải, ném xuống sông cho cá ăn".Nói xong anh bước ra khỏi phòng mà không ngoái lại."Cậu chủ, tha mạng!"Phía sau truyền đến tiếng kêu khàn khàn của Diệp Thiên Minh.Sau khi rời khỏi du thuyền, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc, thở ra một hơi dài, sau đó mỉm cười đi về phía con lắc."Bố, sao bố đi lâu vậy, bố còn muốn dẫn con đi chơi con lắc nữa không?"Diệp Tiểu Trân dè dặt hỏi, chớp chớp đôi mắt to long lanh nước.Diệp Vĩnh Khang cúi người xuống, bóp nhẹ má Diệp Tiểu Trân, cười nói: "Đương nhiên là có rồi, không cần biết Tiểu Trân muốn chơi trò gì, bố sẽ chơi cùng con, đi, chúng ta chơi trò con lắc trước đi, lát nữa đừng có mà sợ đấy nhé!""Con sẽ không sợ đâu.Con là con gái của bố, nên chắc chắn sẽ không để bố mất mặt đâu!""Con gái bố ngoan quá!"Hai bố con chơi trò con lắc, tàu lượn siêu tốc, nhảy bungee đôi, dường như đều chơi hầu hết các game thú vị trong sân chơi.Diệp Tiểu Trân vui vẻ khua chân múa tay, Diệp Vĩnh Khang cũng tung tăng nhí nhảnh như một đứa trẻ chơi cùng Diệp Tiểu Trân.Ở một bên, Hạ Huyền Trúc đang mỉm cười dùng điện thoại di động ghi lại từng chút một hình ảnh của hai bố con, một gia đình ba người hạnh phúc và vui vẻ biết bao.Cuộc đua thuyền rồng cũng rất đặc sắc và sống động.Sau khi cuộc thi kết thúc, Trương Hoa Phương một tay nắm tay Diệp Tiểu Trân một tay xách một túi đồ ăn vặt, hùng hổ nói với mọi người: "Lát nữa đừng về, tôi mời mọi người đi ăn lẩu!""Oa, có lẩu ăn rồi!"Cả nhà hân hoan khua tay múa chân."Mẹ, mọi người qua đó trước đi, con với Huyền Trúc đi dạo phố mua đồ".Diệp Vĩnh Khang chào Trương Hoa Phương, sau đó đưa Hạ Huyền Trúc lên taxi."Anh muốn đưa em đi đâu?"Hạ Huyền Trúc kéo cánh tay của Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ hỏi.