Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 413: 413: Phiền Cô Trả Lại Cho Tôi

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Lần này tới anh chả mang quà cáp gì.Ngày mai chúng ta trở về Giang Bắc rồi.Anh phải hiếu kính bố mẹ vợ chút chứ"."Anh có lòng ghê, định mua cái gì đấy?"Hạ Huyền Trúc cười hỏi.Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải Nam Giang sản xuất ngọc sao, chúng ta đến cửa hàng ngọc xem xem".Hai người đến cửa hàng ngọc bích lớn nhất ở Nam Giang.Những viên ngọc bích đủ loại bên trong toát ra ánh sáng rực rỡ sắc màu, thật khiến người ta khó chọn.Diệp Vĩnh Khang nắm tay Hạ Huyền Trúc dạo quanh một vòng, chỉ chọn cho bố vợ một mặt dây chuyền ngọc bích cho nam.Nhưng chọn mãi mà không chọn được cái nào thích hợp cho mẹ vợ."Chồng, anh cứ chọn đi, em đi vệ sinh".Hạ Huyền Trúc đi mua sắm hồi lâu, cảm thấy hơi mắc tiểu, liền chào Diệp Vĩnh Khang một tiếng rồi mới vội vàng đi về phía toilet.Diệp Vĩnh Khang một mình đi dạo bên cạnh quầy.Khi đi qua một góc, mắt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên sáng lên.Bên trong quầy là một đôi vòng tay phỉ thúy toàn thân xanh lục đậm."Chào cô, cho tôi xem thử cặp vòng tay này với".Diệp Vĩnh Khang yêu cầu nhân viên bán hàng lấy chiếc vòng ra, sau đó đặt trong lòng bàn tay, soi đèn cẩn thận.Mặc dù chất lượng của cặp vòng tay này không phải tốt nhất nhưng cũng là hàng cao cấp, màu sắc và độ trong đều rất tốt, sờ tay cảm giác rất mịn và tinh tế, giá cả cũng không đắt, chỉ mấy chục nghìn tệ thôi, rất hợp với mẹ vợ."Cô gói đôi vòng này lại giúp tôi, tôi lấy".Diệp Vĩnh Khang lễ phép cười nói.Lúc này, một bàn tay đột nhiên từ bên hông vươn ra nắm lấy chiếc vòng ngọc.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại thì thấy là một cô gái trẻ ăn mặc trang điểm lộng lẫy, đang cầm cặp vòng tay, nhìn trái phải xem xét."Chào cô, đôi vòng tay này tôi mua trước rồi, phiền cô trả lại cho tôi".Diệp Vĩnh Khang lễ phép nói.Nhưng cô gái dường như không nghe thấy, tiếp tục xem kỹ cặp vòng tay, rồi nói với người bán hàng: “Tôi muốn mua đôi vòng này, gói lại cho tôi!”Cô nhân viên bán hàng có vẻ hơi khó xử, lễ phép cười nói: "Xin lỗi cô, cặp vòng tay này đã được anh đây lấy trước rồi ạ"."Ồ vậy ư?"Cô gái quay đầu lại, khinh thường nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt chán ghét nói: "Có thằng nhà quê từ đâu đến, ăn mặc toàn đồ vỉa hè còn chạy đến mua đồ hiệu thế"."Cậu nên tiết kiệm chút tiền đó đi.Đừng hão huyền như vậy.Nếu mua đôi vòng tay này, e rằng cậu sẽ tán gia bại sản mất!"Nói xong, cô ta sốt ruột nói với nhân viên bán hàng: "Sao còn đứng ngây ra đó làm gì vậy, mau gói lại cho tôi!""Cái này……"Nhân viên bán hàng dường như rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan."Cái này cái gì, lằng nhà lằng nhằng, nhanh lên đi!"Cô gái sốt ruột đặt chiếc vòng lên quầy.Lúc này, đột nhiên từ bên cạnh duỗi ra một cái tay đoạt lại chiếc vòng, Diệp Vĩnh Khang cười nhìn cô gái: "Thực xin lỗi, tôi đã mua đôi vòng tay này trước rồi.Nếu cô thích….tôi có thể để cô chụp lại một tấm làm kỉ niệm".

Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Lần này tới anh chả mang quà cáp gì.

Ngày mai chúng ta trở về Giang Bắc rồi.

Anh phải hiếu kính bố mẹ vợ chút chứ".

"Anh có lòng ghê, định mua cái gì đấy?"

Hạ Huyền Trúc cười hỏi.

Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải Nam Giang sản xuất ngọc sao, chúng ta đến cửa hàng ngọc xem xem".

Hai người đến cửa hàng ngọc bích lớn nhất ở Nam Giang.

Những viên ngọc bích đủ loại bên trong toát ra ánh sáng rực rỡ sắc màu, thật khiến người ta khó chọn.

Diệp Vĩnh Khang nắm tay Hạ Huyền Trúc dạo quanh một vòng, chỉ chọn cho bố vợ một mặt dây chuyền ngọc bích cho nam.

Nhưng chọn mãi mà không chọn được cái nào thích hợp cho mẹ vợ.

"Chồng, anh cứ chọn đi, em đi vệ sinh".

Hạ Huyền Trúc đi mua sắm hồi lâu, cảm thấy hơi mắc tiểu, liền chào Diệp Vĩnh Khang một tiếng rồi mới vội vàng đi về phía toilet.

Diệp Vĩnh Khang một mình đi dạo bên cạnh quầy.

Khi đi qua một góc, mắt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên sáng lên.

Bên trong quầy là một đôi vòng tay phỉ thúy toàn thân xanh lục đậm.

"Chào cô, cho tôi xem thử cặp vòng tay này với".

Diệp Vĩnh Khang yêu cầu nhân viên bán hàng lấy chiếc vòng ra, sau đó đặt trong lòng bàn tay, soi đèn cẩn thận.

Mặc dù chất lượng của cặp vòng tay này không phải tốt nhất nhưng cũng là hàng cao cấp, màu sắc và độ trong đều rất tốt, sờ tay cảm giác rất mịn và tinh tế, giá cả cũng không đắt, chỉ mấy chục nghìn tệ thôi, rất hợp với mẹ vợ.

"Cô gói đôi vòng này lại giúp tôi, tôi lấy".

Diệp Vĩnh Khang lễ phép cười nói.

Lúc này, một bàn tay đột nhiên từ bên hông vươn ra nắm lấy chiếc vòng ngọc.

Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại thì thấy là một cô gái trẻ ăn mặc trang điểm lộng lẫy, đang cầm cặp vòng tay, nhìn trái phải xem xét.

"Chào cô, đôi vòng tay này tôi mua trước rồi, phiền cô trả lại cho tôi".

Diệp Vĩnh Khang lễ phép nói.

Nhưng cô gái dường như không nghe thấy, tiếp tục xem kỹ cặp vòng tay, rồi nói với người bán hàng: “Tôi muốn mua đôi vòng này, gói lại cho tôi!”

Cô nhân viên bán hàng có vẻ hơi khó xử, lễ phép cười nói: "Xin lỗi cô, cặp vòng tay này đã được anh đây lấy trước rồi ạ".

"Ồ vậy ư?"

Cô gái quay đầu lại, khinh thường nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt chán ghét nói: "Có thằng nhà quê từ đâu đến, ăn mặc toàn đồ vỉa hè còn chạy đến mua đồ hiệu thế".

"Cậu nên tiết kiệm chút tiền đó đi.

Đừng hão huyền như vậy.

Nếu mua đôi vòng tay này, e rằng cậu sẽ tán gia bại sản mất!"

Nói xong, cô ta sốt ruột nói với nhân viên bán hàng: "Sao còn đứng ngây ra đó làm gì vậy, mau gói lại cho tôi!"

"Cái này……"

Nhân viên bán hàng dường như rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

"Cái này cái gì, lằng nhà lằng nhằng, nhanh lên đi!"

Cô gái sốt ruột đặt chiếc vòng lên quầy.

Lúc này, đột nhiên từ bên cạnh duỗi ra một cái tay đoạt lại chiếc vòng, Diệp Vĩnh Khang cười nhìn cô gái: "Thực xin lỗi, tôi đã mua đôi vòng tay này trước rồi.

Nếu cô thích….

tôi có thể để cô chụp lại một tấm làm kỉ niệm".

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Lần này tới anh chả mang quà cáp gì.Ngày mai chúng ta trở về Giang Bắc rồi.Anh phải hiếu kính bố mẹ vợ chút chứ"."Anh có lòng ghê, định mua cái gì đấy?"Hạ Huyền Trúc cười hỏi.Diệp Vĩnh Khang nói: "Không phải Nam Giang sản xuất ngọc sao, chúng ta đến cửa hàng ngọc xem xem".Hai người đến cửa hàng ngọc bích lớn nhất ở Nam Giang.Những viên ngọc bích đủ loại bên trong toát ra ánh sáng rực rỡ sắc màu, thật khiến người ta khó chọn.Diệp Vĩnh Khang nắm tay Hạ Huyền Trúc dạo quanh một vòng, chỉ chọn cho bố vợ một mặt dây chuyền ngọc bích cho nam.Nhưng chọn mãi mà không chọn được cái nào thích hợp cho mẹ vợ."Chồng, anh cứ chọn đi, em đi vệ sinh".Hạ Huyền Trúc đi mua sắm hồi lâu, cảm thấy hơi mắc tiểu, liền chào Diệp Vĩnh Khang một tiếng rồi mới vội vàng đi về phía toilet.Diệp Vĩnh Khang một mình đi dạo bên cạnh quầy.Khi đi qua một góc, mắt Diệp Vĩnh Khang đột nhiên sáng lên.Bên trong quầy là một đôi vòng tay phỉ thúy toàn thân xanh lục đậm."Chào cô, cho tôi xem thử cặp vòng tay này với".Diệp Vĩnh Khang yêu cầu nhân viên bán hàng lấy chiếc vòng ra, sau đó đặt trong lòng bàn tay, soi đèn cẩn thận.Mặc dù chất lượng của cặp vòng tay này không phải tốt nhất nhưng cũng là hàng cao cấp, màu sắc và độ trong đều rất tốt, sờ tay cảm giác rất mịn và tinh tế, giá cả cũng không đắt, chỉ mấy chục nghìn tệ thôi, rất hợp với mẹ vợ."Cô gói đôi vòng này lại giúp tôi, tôi lấy".Diệp Vĩnh Khang lễ phép cười nói.Lúc này, một bàn tay đột nhiên từ bên hông vươn ra nắm lấy chiếc vòng ngọc.Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại thì thấy là một cô gái trẻ ăn mặc trang điểm lộng lẫy, đang cầm cặp vòng tay, nhìn trái phải xem xét."Chào cô, đôi vòng tay này tôi mua trước rồi, phiền cô trả lại cho tôi".Diệp Vĩnh Khang lễ phép nói.Nhưng cô gái dường như không nghe thấy, tiếp tục xem kỹ cặp vòng tay, rồi nói với người bán hàng: “Tôi muốn mua đôi vòng này, gói lại cho tôi!”Cô nhân viên bán hàng có vẻ hơi khó xử, lễ phép cười nói: "Xin lỗi cô, cặp vòng tay này đã được anh đây lấy trước rồi ạ"."Ồ vậy ư?"Cô gái quay đầu lại, khinh thường nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt chán ghét nói: "Có thằng nhà quê từ đâu đến, ăn mặc toàn đồ vỉa hè còn chạy đến mua đồ hiệu thế"."Cậu nên tiết kiệm chút tiền đó đi.Đừng hão huyền như vậy.Nếu mua đôi vòng tay này, e rằng cậu sẽ tán gia bại sản mất!"Nói xong, cô ta sốt ruột nói với nhân viên bán hàng: "Sao còn đứng ngây ra đó làm gì vậy, mau gói lại cho tôi!""Cái này……"Nhân viên bán hàng dường như rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan."Cái này cái gì, lằng nhà lằng nhằng, nhanh lên đi!"Cô gái sốt ruột đặt chiếc vòng lên quầy.Lúc này, đột nhiên từ bên cạnh duỗi ra một cái tay đoạt lại chiếc vòng, Diệp Vĩnh Khang cười nhìn cô gái: "Thực xin lỗi, tôi đã mua đôi vòng tay này trước rồi.Nếu cô thích….tôi có thể để cô chụp lại một tấm làm kỉ niệm".

Chương 413: 413: Phiền Cô Trả Lại Cho Tôi