“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 415: 415: Tiếp Tục Tăng Giá Đi!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Mua một thứ trị giá mấy chục nghìn tệ như thế có khi là tích cóp cả đời của các người cũng nên!"Diệp Vĩnh Khang nhận lấy chiếc vòng tay từ người bán hàng, cười nhạt với Hạ Huyền Trúc: "Vợ à, đi thôi, con dế chũi này cũng chỉ ra vẻ đám nhà giàu mới nổi thôi, thấy mà buồn nôn".Nói xong hai vợ chồng chuẩn bị ra về."Cậu nói ai là đồ dế chũi, đồ khốn nạn, đồ nhà quê, đồ ăn bám!"Cô gái tức giận chỉ vào mặt dây chuyền ngọc bích có giá tám mươi nghìn tệ trong quầy, lớn tiếng nói: “Hãy bọc mặt dây chuyền ngọc bích giá tám mươi nghìn tệ này lại cho tôi!”"Tôi phải để cho thằng nhà quê đó thấy cái gì là cuộc sống thượng lưu, thằng nhà quê, nếu hôm nào phá sản, có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ trả gấp đôi!"Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã ra tới cửa, sau khi nghe lời này, môi anh khẽ giật giật.Miệng của cô gái này quả là thối.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không muốn gây chuyện nên cuối cùng quyết định không quan tâm đến cô gái ngốc nghếch này.Nhưng mà, đúng lúc này, Hạ Huyền Trúc đột nhiên xoay người, đi thẳng tới quầy, chỉ thẳng vào một chiếc nhẫn ngọc bội trong quầy có ghi giá một trăm năm mươi nghìn tệ: "Bọc cái này lại cho tôi!"Cô gái bên cạnh sửng sốt: "Ha ha, so tiền với tôi đúng không, đồ có giá hơn một trăm nghìn tệ ở đây đúng là mất thể diện!""Tôi lấy viên đá ngọc hai trăm mười nghìn tệ này!"Cô gái chỉ vào một bức khắc bằng ngọc, tự tin nói.Hạ Huyền Trúc cười nhạt một tiếng, chỉ vào một miếng ngọc bội có chất lượng rất tốt: "Gói cái này lại cho tôi".Cô gái liếc mắt nhìn giá miếng ngọc bội kia là ba trăm năm mươi nghìn tệ, khóe miệng nhất thời giật giật.Mặc dù nhà cô ta quả thật có chút tiền, nhưng nháy mắt tiêu mấy trăm nghìn tệ như thế cũng rất đau lòng.Nhưng mà, lúc này, trong lúc nóng giận, cô ta cắn răng, chỉ vào một viên ngọc khắc cá trích giá bốn trăm nghìn tệ, tức giận nói: "Tôi mua khối điêu khắc ngọc bích này.Không phải muốn so tiền sao, tiếp tục đi!"Sắc mặt Hạ Huyền Trúc vẫn bình thản như nước chảy mây trôi, chỉ thẳng vào một cái bắp cải ngọc bích có hoa văn đẹp mắt, thản nhiên nói: "Gói cây bắp cải này lại cho tôi".Cô gái tròn mắt bất ngờ, cây cải ngọc này có giá một triệu hai trăm nghìn tệ đấy!Hai cô gái tranh đấu, thu hút rất nhiều người xem."Tiếp tục tăng giá đi!""Đừng dừng lại, mới chỉ một triệu hai trăm nghìn tệ thôi mà!"
"Mua một thứ trị giá mấy chục nghìn tệ như thế có khi là tích cóp cả đời của các người cũng nên!"
Diệp Vĩnh Khang nhận lấy chiếc vòng tay từ người bán hàng, cười nhạt với Hạ Huyền Trúc: "Vợ à, đi thôi, con dế chũi này cũng chỉ ra vẻ đám nhà giàu mới nổi thôi, thấy mà buồn nôn".
Nói xong hai vợ chồng chuẩn bị ra về.
"Cậu nói ai là đồ dế chũi, đồ khốn nạn, đồ nhà quê, đồ ăn bám!"
Cô gái tức giận chỉ vào mặt dây chuyền ngọc bích có giá tám mươi nghìn tệ trong quầy, lớn tiếng nói: “Hãy bọc mặt dây chuyền ngọc bích giá tám mươi nghìn tệ này lại cho tôi!”
"Tôi phải để cho thằng nhà quê đó thấy cái gì là cuộc sống thượng lưu, thằng nhà quê, nếu hôm nào phá sản, có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ trả gấp đôi!"
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã ra tới cửa, sau khi nghe lời này, môi anh khẽ giật giật.
Miệng của cô gái này quả là thối.
Nhưng Diệp Vĩnh Khang không muốn gây chuyện nên cuối cùng quyết định không quan tâm đến cô gái ngốc nghếch này.
Nhưng mà, đúng lúc này, Hạ Huyền Trúc đột nhiên xoay người, đi thẳng tới quầy, chỉ thẳng vào một chiếc nhẫn ngọc bội trong quầy có ghi giá một trăm năm mươi nghìn tệ: "Bọc cái này lại cho tôi!"
Cô gái bên cạnh sửng sốt: "Ha ha, so tiền với tôi đúng không, đồ có giá hơn một trăm nghìn tệ ở đây đúng là mất thể diện!"
"Tôi lấy viên đá ngọc hai trăm mười nghìn tệ này!"
Cô gái chỉ vào một bức khắc bằng ngọc, tự tin nói.
Hạ Huyền Trúc cười nhạt một tiếng, chỉ vào một miếng ngọc bội có chất lượng rất tốt: "Gói cái này lại cho tôi".
Cô gái liếc mắt nhìn giá miếng ngọc bội kia là ba trăm năm mươi nghìn tệ, khóe miệng nhất thời giật giật.
Mặc dù nhà cô ta quả thật có chút tiền, nhưng nháy mắt tiêu mấy trăm nghìn tệ như thế cũng rất đau lòng.
Nhưng mà, lúc này, trong lúc nóng giận, cô ta cắn răng, chỉ vào một viên ngọc khắc cá trích giá bốn trăm nghìn tệ, tức giận nói: "Tôi mua khối điêu khắc ngọc bích này.
Không phải muốn so tiền sao, tiếp tục đi!"
Sắc mặt Hạ Huyền Trúc vẫn bình thản như nước chảy mây trôi, chỉ thẳng vào một cái bắp cải ngọc bích có hoa văn đẹp mắt, thản nhiên nói: "Gói cây bắp cải này lại cho tôi".
Cô gái tròn mắt bất ngờ, cây cải ngọc này có giá một triệu hai trăm nghìn tệ đấy!
Hai cô gái tranh đấu, thu hút rất nhiều người xem.
"Tiếp tục tăng giá đi!"
"Đừng dừng lại, mới chỉ một triệu hai trăm nghìn tệ thôi mà!"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Mua một thứ trị giá mấy chục nghìn tệ như thế có khi là tích cóp cả đời của các người cũng nên!"Diệp Vĩnh Khang nhận lấy chiếc vòng tay từ người bán hàng, cười nhạt với Hạ Huyền Trúc: "Vợ à, đi thôi, con dế chũi này cũng chỉ ra vẻ đám nhà giàu mới nổi thôi, thấy mà buồn nôn".Nói xong hai vợ chồng chuẩn bị ra về."Cậu nói ai là đồ dế chũi, đồ khốn nạn, đồ nhà quê, đồ ăn bám!"Cô gái tức giận chỉ vào mặt dây chuyền ngọc bích có giá tám mươi nghìn tệ trong quầy, lớn tiếng nói: “Hãy bọc mặt dây chuyền ngọc bích giá tám mươi nghìn tệ này lại cho tôi!”"Tôi phải để cho thằng nhà quê đó thấy cái gì là cuộc sống thượng lưu, thằng nhà quê, nếu hôm nào phá sản, có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ trả gấp đôi!"Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã ra tới cửa, sau khi nghe lời này, môi anh khẽ giật giật.Miệng của cô gái này quả là thối.Nhưng Diệp Vĩnh Khang không muốn gây chuyện nên cuối cùng quyết định không quan tâm đến cô gái ngốc nghếch này.Nhưng mà, đúng lúc này, Hạ Huyền Trúc đột nhiên xoay người, đi thẳng tới quầy, chỉ thẳng vào một chiếc nhẫn ngọc bội trong quầy có ghi giá một trăm năm mươi nghìn tệ: "Bọc cái này lại cho tôi!"Cô gái bên cạnh sửng sốt: "Ha ha, so tiền với tôi đúng không, đồ có giá hơn một trăm nghìn tệ ở đây đúng là mất thể diện!""Tôi lấy viên đá ngọc hai trăm mười nghìn tệ này!"Cô gái chỉ vào một bức khắc bằng ngọc, tự tin nói.Hạ Huyền Trúc cười nhạt một tiếng, chỉ vào một miếng ngọc bội có chất lượng rất tốt: "Gói cái này lại cho tôi".Cô gái liếc mắt nhìn giá miếng ngọc bội kia là ba trăm năm mươi nghìn tệ, khóe miệng nhất thời giật giật.Mặc dù nhà cô ta quả thật có chút tiền, nhưng nháy mắt tiêu mấy trăm nghìn tệ như thế cũng rất đau lòng.Nhưng mà, lúc này, trong lúc nóng giận, cô ta cắn răng, chỉ vào một viên ngọc khắc cá trích giá bốn trăm nghìn tệ, tức giận nói: "Tôi mua khối điêu khắc ngọc bích này.Không phải muốn so tiền sao, tiếp tục đi!"Sắc mặt Hạ Huyền Trúc vẫn bình thản như nước chảy mây trôi, chỉ thẳng vào một cái bắp cải ngọc bích có hoa văn đẹp mắt, thản nhiên nói: "Gói cây bắp cải này lại cho tôi".Cô gái tròn mắt bất ngờ, cây cải ngọc này có giá một triệu hai trăm nghìn tệ đấy!Hai cô gái tranh đấu, thu hút rất nhiều người xem."Tiếp tục tăng giá đi!""Đừng dừng lại, mới chỉ một triệu hai trăm nghìn tệ thôi mà!"