“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 414: 414: Nếu Chúng Tôi Không Đưa Thì Sao
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cô gái nghe vậy lập tức xù lông, chỉ vào mũi Diệp Vĩnh Khang tức giận nói: "Đồ nhà quê thối tha, cậu ăn nói với tôi kiểu gì thế hả? Loại như cậu có tư cách tranh đồ với tôi sao?""Cậu tán gia bại sản mới mua được một chiếc vòng tay, nhưng đối với tôi đó chỉ là tiền tiêu vặt của một tuần.Cậu lấy gì để so với tôi hả?""Dù sao tôi cũng không quan tâm, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này!"Diệp Vĩnh Khang khẽ nheo mắt, nhìn đối phương bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc, tự hỏi trên đời này làm sao có thể có đứa thiểu năng như thế?"Thưa cô, tôi xin nhắc nhở cô là cô không nên chỉ tay nói chuyện với tôi như vậy".Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh không thích người khác dùng ngón tay nói chuyện với anh như vậy.Nếu đổi lại là khi anh ở ngoại vực, cô gái này có lẽ đã đi chầu ông bà ông vải từ lâu rồi."Ôi, loại nhà quê như cậu lấy đâu ra cái dũng khí này vậy?""Tôi cứ chỉ đấy, cậu làm gì được tôi nào!"Cô gái không những không biết điều hơn mà còn hung hăng ra, suýt chút nữa dùng ngón tay chọc vào trán Diệp Vĩnh Khang.Vụ xô sát của cô gái thu hút rất nhiều người vây xem, nhưng không ai dám đứng ra lên tiếng cả, ai cũng tự lo thân, không ai muốn lo chuyện bao đồng.Sắc măt Diệp Vĩnh Khang tối sầm lại, đang định dạy cho đứa thiểu năng này một bài học, thì Hạ Huyền Trúc đột nhiên bước tới, hất tay của cô gái ra, trầm giọng nói: “Cô gì này, lẽ nào cô không biết, chỉ tay vào người khác khi nói chuyện là một hành vi rất bất lịch sự sao?"Cô gái nhìn từ trên xuống dưới Hạ Huyền Trúc một lượt rồi khịt mũi lạnh lùng: "Cô là ai? Đây là chuyện của cô à?”"Anh ấy là chồng của tôi, cô nói xem đây có phải chuyện của tôi không!"Hạ Huyền Trúc đáp lại không chút yếu đuối.Cô gái sững sờ, nhìn Diệp Vĩnh Khang, rồi nhìn Hạ Huyền Trúc, đột nhiên bật cười: "Ha haha ha, tôi đang tự hỏi sao thằng thất bại này có thể có tiền mua thứ quý giá như thế, ra là ăn bám"."Nhưng mà, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này.Đưa đây, không đưa cũng phải đưa!"Hạ Huyền Trúc cười đáp: "Nếu chúng tôi không đưa thì sao?""Nếu không đưa ...!Nếu không đưa...!Cô có biết chồng tôi là ai không, đó là một sếp lớn đấy, một lát nữa chồng tôi qua đây, các người không ăn được đâu!"Cô gái giận dữ kêu lên.Hạ Huyền Trúc khinh khỉnh khịt mũi, quay đầu lại yêu cầu nhân viên bán hàng gói chiếc vòng lại.Cô gái giận dữ đến mức giậm chân, hét lên: "Đồ khốn, nếu các người đã thích cái thứ nát đó thì tôi sẽ bố thí cho các người!"
Cô gái nghe vậy lập tức xù lông, chỉ vào mũi Diệp Vĩnh Khang tức giận nói: "Đồ nhà quê thối tha, cậu ăn nói với tôi kiểu gì thế hả? Loại như cậu có tư cách tranh đồ với tôi sao?"
"Cậu tán gia bại sản mới mua được một chiếc vòng tay, nhưng đối với tôi đó chỉ là tiền tiêu vặt của một tuần.
Cậu lấy gì để so với tôi hả?"
"Dù sao tôi cũng không quan tâm, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này!"
Diệp Vĩnh Khang khẽ nheo mắt, nhìn đối phương bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc, tự hỏi trên đời này làm sao có thể có đứa thiểu năng như thế?
"Thưa cô, tôi xin nhắc nhở cô là cô không nên chỉ tay nói chuyện với tôi như vậy".
Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh không thích người khác dùng ngón tay nói chuyện với anh như vậy.
Nếu đổi lại là khi anh ở ngoại vực, cô gái này có lẽ đã đi chầu ông bà ông vải từ lâu rồi.
"Ôi, loại nhà quê như cậu lấy đâu ra cái dũng khí này vậy?"
"Tôi cứ chỉ đấy, cậu làm gì được tôi nào!"
Cô gái không những không biết điều hơn mà còn hung hăng ra, suýt chút nữa dùng ngón tay chọc vào trán Diệp Vĩnh Khang.
Vụ xô sát của cô gái thu hút rất nhiều người vây xem, nhưng không ai dám đứng ra lên tiếng cả, ai cũng tự lo thân, không ai muốn lo chuyện bao đồng.
Sắc măt Diệp Vĩnh Khang tối sầm lại, đang định dạy cho đứa thiểu năng này một bài học, thì Hạ Huyền Trúc đột nhiên bước tới, hất tay của cô gái ra, trầm giọng nói: “Cô gì này, lẽ nào cô không biết, chỉ tay vào người khác khi nói chuyện là một hành vi rất bất lịch sự sao?"
Cô gái nhìn từ trên xuống dưới Hạ Huyền Trúc một lượt rồi khịt mũi lạnh lùng: "Cô là ai? Đây là chuyện của cô à?”
"Anh ấy là chồng của tôi, cô nói xem đây có phải chuyện của tôi không!"
Hạ Huyền Trúc đáp lại không chút yếu đuối.
Cô gái sững sờ, nhìn Diệp Vĩnh Khang, rồi nhìn Hạ Huyền Trúc, đột nhiên bật cười: "Ha haha ha, tôi đang tự hỏi sao thằng thất bại này có thể có tiền mua thứ quý giá như thế, ra là ăn bám".
"Nhưng mà, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này.
Đưa đây, không đưa cũng phải đưa!"
Hạ Huyền Trúc cười đáp: "Nếu chúng tôi không đưa thì sao?"
"Nếu không đưa ...!Nếu không đưa...!Cô có biết chồng tôi là ai không, đó là một sếp lớn đấy, một lát nữa chồng tôi qua đây, các người không ăn được đâu!"
Cô gái giận dữ kêu lên.
Hạ Huyền Trúc khinh khỉnh khịt mũi, quay đầu lại yêu cầu nhân viên bán hàng gói chiếc vòng lại.
Cô gái giận dữ đến mức giậm chân, hét lên: "Đồ khốn, nếu các người đã thích cái thứ nát đó thì tôi sẽ bố thí cho các người!"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Cô gái nghe vậy lập tức xù lông, chỉ vào mũi Diệp Vĩnh Khang tức giận nói: "Đồ nhà quê thối tha, cậu ăn nói với tôi kiểu gì thế hả? Loại như cậu có tư cách tranh đồ với tôi sao?""Cậu tán gia bại sản mới mua được một chiếc vòng tay, nhưng đối với tôi đó chỉ là tiền tiêu vặt của một tuần.Cậu lấy gì để so với tôi hả?""Dù sao tôi cũng không quan tâm, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này!"Diệp Vĩnh Khang khẽ nheo mắt, nhìn đối phương bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc, tự hỏi trên đời này làm sao có thể có đứa thiểu năng như thế?"Thưa cô, tôi xin nhắc nhở cô là cô không nên chỉ tay nói chuyện với tôi như vậy".Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh không thích người khác dùng ngón tay nói chuyện với anh như vậy.Nếu đổi lại là khi anh ở ngoại vực, cô gái này có lẽ đã đi chầu ông bà ông vải từ lâu rồi."Ôi, loại nhà quê như cậu lấy đâu ra cái dũng khí này vậy?""Tôi cứ chỉ đấy, cậu làm gì được tôi nào!"Cô gái không những không biết điều hơn mà còn hung hăng ra, suýt chút nữa dùng ngón tay chọc vào trán Diệp Vĩnh Khang.Vụ xô sát của cô gái thu hút rất nhiều người vây xem, nhưng không ai dám đứng ra lên tiếng cả, ai cũng tự lo thân, không ai muốn lo chuyện bao đồng.Sắc măt Diệp Vĩnh Khang tối sầm lại, đang định dạy cho đứa thiểu năng này một bài học, thì Hạ Huyền Trúc đột nhiên bước tới, hất tay của cô gái ra, trầm giọng nói: “Cô gì này, lẽ nào cô không biết, chỉ tay vào người khác khi nói chuyện là một hành vi rất bất lịch sự sao?"Cô gái nhìn từ trên xuống dưới Hạ Huyền Trúc một lượt rồi khịt mũi lạnh lùng: "Cô là ai? Đây là chuyện của cô à?”"Anh ấy là chồng của tôi, cô nói xem đây có phải chuyện của tôi không!"Hạ Huyền Trúc đáp lại không chút yếu đuối.Cô gái sững sờ, nhìn Diệp Vĩnh Khang, rồi nhìn Hạ Huyền Trúc, đột nhiên bật cười: "Ha haha ha, tôi đang tự hỏi sao thằng thất bại này có thể có tiền mua thứ quý giá như thế, ra là ăn bám"."Nhưng mà, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này.Đưa đây, không đưa cũng phải đưa!"Hạ Huyền Trúc cười đáp: "Nếu chúng tôi không đưa thì sao?""Nếu không đưa ...!Nếu không đưa...!Cô có biết chồng tôi là ai không, đó là một sếp lớn đấy, một lát nữa chồng tôi qua đây, các người không ăn được đâu!"Cô gái giận dữ kêu lên.Hạ Huyền Trúc khinh khỉnh khịt mũi, quay đầu lại yêu cầu nhân viên bán hàng gói chiếc vòng lại.Cô gái giận dữ đến mức giậm chân, hét lên: "Đồ khốn, nếu các người đã thích cái thứ nát đó thì tôi sẽ bố thí cho các người!"