“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 417: 417: Ai Ai Ăn Hiếp Vợ Tôi!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sự im lặng đến chết người!Cả hội trường ồn ào ngay lập tức trở nên lặng yên đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.Mọi người tròn xoe mắt, há to mồm thắc mắc không biết có phải mình bị ảo giác không!Có ít nhất hàng trăm mặt hàng trên quầy này, giá tổng hợp lại là hơn ba mươi triệu nhân dân tệ!Cô gái vừa cười lúc nãy bây giờ đã hoàn toàn ngây người ra.Tuy nhiên, cô ta đã nhanh chóng phản ứng lại, nói lớn với nhân viên bán hàng rằng: "Đừng nghe họ nói, chắc chắc là họ đang giả vờ, làm sao có người có thể …""Quẹt thẻ!"Cô gái chưa kịp nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã ném nhẹ thẻ ngân hàng vào quầy.Gần trăm sản phẩm, hơn ba mươi triệu tệ!Mọi người đều bị sốc!Điều khiến họ bị sốc không chỉ là số tiền người bình thường phải nhịn ăn nhịn uống phấn đấu cả đời.Mà là người thanh niên có vẻ ngoài giản dị này thậm chí còn không thèm chớp mắt khi quẹt thẻ, như thể đối với anh chuyện đó chỉ giống như là mua một cái bắp cải thôi vậy.Gần trăm món đồ bằng ngọc các loại, chất đầy trong một chiếc vali lớn."Chồng, anh mua nhiều vậy, nhà mình đâu có chỗ để".Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang nói.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười: "Vậy lại càng dễ, mua thêm một lô nhà nữa là được".Hạ Huyền Trúc nói: "Ý kiến hay".Vợ chồng kẻ hát người khen hay, kỳ thực những lời này đều là nói với cô gái bên cạnh."Không phải chỉ là hơn ba mươi triệu tệ thôi sao, có gì ghê gớm à!"Cô gái bị lửa giận làm cho lóa mắt, lấy điện thoại ra: "Chồng, anh ở đâu, mau tới đây đi, em bị người ta bắt nạt đây này!"Cúp điện thoại chưa tới hai phút sau, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề vội vàng bước vào: "Ai, ai ăn h**p vợ tôi!"Cô gái vừa khóc vừa chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc: "Là họ.Họ đã bắt nạt em.Chồng, giúp em trả thù đi".Người đàn ông mặc vest nhíu mày, chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ thì Hạ Huyền Trúc vội vàng nói: "Ông gì này, chúng tôi không bắt nạt ai cả, chúng tôi chỉ đi mua sắm bình thường thôi.Nếu không tin, có thể hỏi vợ ông hoặc những người ở bên cạnh đây".
Sự im lặng đến chết người!
Cả hội trường ồn ào ngay lập tức trở nên lặng yên đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.
Mọi người tròn xoe mắt, há to mồm thắc mắc không biết có phải mình bị ảo giác không!
Có ít nhất hàng trăm mặt hàng trên quầy này, giá tổng hợp lại là hơn ba mươi triệu nhân dân tệ!
Cô gái vừa cười lúc nãy bây giờ đã hoàn toàn ngây người ra.
Tuy nhiên, cô ta đã nhanh chóng phản ứng lại, nói lớn với nhân viên bán hàng rằng: "Đừng nghe họ nói, chắc chắc là họ đang giả vờ, làm sao có người có thể …"
"Quẹt thẻ!"
Cô gái chưa kịp nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã ném nhẹ thẻ ngân hàng vào quầy.
Gần trăm sản phẩm, hơn ba mươi triệu tệ!
Mọi người đều bị sốc!
Điều khiến họ bị sốc không chỉ là số tiền người bình thường phải nhịn ăn nhịn uống phấn đấu cả đời.
Mà là người thanh niên có vẻ ngoài giản dị này thậm chí còn không thèm chớp mắt khi quẹt thẻ, như thể đối với anh chuyện đó chỉ giống như là mua một cái bắp cải thôi vậy.
Gần trăm món đồ bằng ngọc các loại, chất đầy trong một chiếc vali lớn.
"Chồng, anh mua nhiều vậy, nhà mình đâu có chỗ để".
Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang nói.
Diệp Vĩnh Khang mỉm cười: "Vậy lại càng dễ, mua thêm một lô nhà nữa là được".
Hạ Huyền Trúc nói: "Ý kiến hay".
Vợ chồng kẻ hát người khen hay, kỳ thực những lời này đều là nói với cô gái bên cạnh.
"Không phải chỉ là hơn ba mươi triệu tệ thôi sao, có gì ghê gớm à!"
Cô gái bị lửa giận làm cho lóa mắt, lấy điện thoại ra: "Chồng, anh ở đâu, mau tới đây đi, em bị người ta bắt nạt đây này!"
Cúp điện thoại chưa tới hai phút sau, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề vội vàng bước vào: "Ai, ai ăn h**p vợ tôi!"
Cô gái vừa khóc vừa chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc: "Là họ.
Họ đã bắt nạt em.
Chồng, giúp em trả thù đi".
Người đàn ông mặc vest nhíu mày, chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ thì Hạ Huyền Trúc vội vàng nói: "Ông gì này, chúng tôi không bắt nạt ai cả, chúng tôi chỉ đi mua sắm bình thường thôi.
Nếu không tin, có thể hỏi vợ ông hoặc những người ở bên cạnh đây".
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Sự im lặng đến chết người!Cả hội trường ồn ào ngay lập tức trở nên lặng yên đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.Mọi người tròn xoe mắt, há to mồm thắc mắc không biết có phải mình bị ảo giác không!Có ít nhất hàng trăm mặt hàng trên quầy này, giá tổng hợp lại là hơn ba mươi triệu nhân dân tệ!Cô gái vừa cười lúc nãy bây giờ đã hoàn toàn ngây người ra.Tuy nhiên, cô ta đã nhanh chóng phản ứng lại, nói lớn với nhân viên bán hàng rằng: "Đừng nghe họ nói, chắc chắc là họ đang giả vờ, làm sao có người có thể …""Quẹt thẻ!"Cô gái chưa kịp nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã ném nhẹ thẻ ngân hàng vào quầy.Gần trăm sản phẩm, hơn ba mươi triệu tệ!Mọi người đều bị sốc!Điều khiến họ bị sốc không chỉ là số tiền người bình thường phải nhịn ăn nhịn uống phấn đấu cả đời.Mà là người thanh niên có vẻ ngoài giản dị này thậm chí còn không thèm chớp mắt khi quẹt thẻ, như thể đối với anh chuyện đó chỉ giống như là mua một cái bắp cải thôi vậy.Gần trăm món đồ bằng ngọc các loại, chất đầy trong một chiếc vali lớn."Chồng, anh mua nhiều vậy, nhà mình đâu có chỗ để".Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang nói.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười: "Vậy lại càng dễ, mua thêm một lô nhà nữa là được".Hạ Huyền Trúc nói: "Ý kiến hay".Vợ chồng kẻ hát người khen hay, kỳ thực những lời này đều là nói với cô gái bên cạnh."Không phải chỉ là hơn ba mươi triệu tệ thôi sao, có gì ghê gớm à!"Cô gái bị lửa giận làm cho lóa mắt, lấy điện thoại ra: "Chồng, anh ở đâu, mau tới đây đi, em bị người ta bắt nạt đây này!"Cúp điện thoại chưa tới hai phút sau, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề vội vàng bước vào: "Ai, ai ăn h**p vợ tôi!"Cô gái vừa khóc vừa chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc: "Là họ.Họ đã bắt nạt em.Chồng, giúp em trả thù đi".Người đàn ông mặc vest nhíu mày, chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ thì Hạ Huyền Trúc vội vàng nói: "Ông gì này, chúng tôi không bắt nạt ai cả, chúng tôi chỉ đi mua sắm bình thường thôi.Nếu không tin, có thể hỏi vợ ông hoặc những người ở bên cạnh đây".