“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 418: 418: Coi Như Biết Điều!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Người đàn ông mặc vest ngẩn ra, quay đầu lại nói với cô gái: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"Cô gái có vẻ hơi chột dạ nhưng nhiều người nhìn thấy như vậy cũng không giấu được nên vừa khóc vừa kể về chuyện vừa xảy ra."Chồng à, em không thể nuốt trôi cục tức này.Hai người này ỷ có tiền mà sỉ nhục em.Anh mau quẹt thẻ, so với bọn chúng đi!"Cô gái tủi thân kéo cánh tay của người đàn ông mặc vest."Cái đm, con đàn bà đê tiện này!"Nào ngờ người đàn ông mặc vest sau khi nghe thấy thế lập tức điên lên, nói với cô gái: "Cô nghĩ tôi mở ngân hàng à? Tôi chỉ vừa lập nghiệp được hai năm, còn nợ ngân hàng một khoản kia kìa, tôi đâu có tiền mà đi so thể diện với cô?""Mau về nhà với tôi, ở đây mất mặt ra!"Người đàn ông mặc vest kéo cô gái chuẩn bị rời đi."Xin dừng bước!"Lúc này, nhân viên bán hàng vội vàng bước tới ngăn hai người lại, cười với cô gái: "Cô ơi, cô chưa trả tiền".Cô gái bất mãn nói: "Đồ tôi không lấy nữa, trả tiền cái gì, mau tránh ra!"Người bán hàng mỉm cười và nói: "Xin lỗi cô, những sản phẩm này không thể trả lại được sau khi đã quét mã vạch"."Biến, muốn ép mua ép bán à? Tôi nói không lấy nữa là không lấy nữa, mau tránh ra, một đứa nhân viên bán hàng quèn mà cũng dám khua tay múa chân với tôi à, có tin tôi dùng tiền đập chết cô không?”Cô gái tức giận bừng bừng, không hề coi nhân viên bán hàng ra gì.Nhân viên bán hàng nhìn chằm chằm cô gái trong vài giây, nhưng không hề tức giận mà lùi về phía sau vài bước, vẫn mỉm cười."Coi như biết điều!"Cô gái lạnh lùng hừ một tiếng, cho rằng đối phương sợ rồi, vừa định rời đi, vài nhân viên an ninh vạm vỡ đột nhiên từ bên cạnh lao tới."Thưa cô, xin vui lòng thanh toán hóa đơn!"Một nhân viên bảo vệ trầm giọng nói.Những vệ sĩ này toát ra khí chất cứng rắn, cô gái có vẻ hơi chột dạ.Người mặc vest vội vàng nói: "Mấy anh em, chuyện này là hiểu lầm thôi, vợ tôi không hiểu chuyện, phiền mấy anh sắp xếp một chút, giúp tôi thu lại mấy món này".Bảo vệ lạnh lùng hừ một tiếng: "Xin lỗi, chúng tôi không quyết định được.Nếu muốn trả hàng, xin hãy nói chuyện với ông chủ của chúng tôi".Người đàn ông mặc vest nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, nói: "Ông chủ của các người là ai, tôi sẽ đích thân gọi điện thoại cho ông ta".Nhân viên bảo vệ khoanh hai tay trước ngực, cười nói: "Ông chủ của chúng tôi là Nam Giang Vương, có cần tôi cung cấp số điện thoại của ông ấy không?"Hít--Nghe được ba chữ của Nam Giang Vương, những người đang xem xung quanh đột nhiên hít một hơi!
Người đàn ông mặc vest ngẩn ra, quay đầu lại nói với cô gái: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Cô gái có vẻ hơi chột dạ nhưng nhiều người nhìn thấy như vậy cũng không giấu được nên vừa khóc vừa kể về chuyện vừa xảy ra.
"Chồng à, em không thể nuốt trôi cục tức này.
Hai người này ỷ có tiền mà sỉ nhục em.
Anh mau quẹt thẻ, so với bọn chúng đi!"
Cô gái tủi thân kéo cánh tay của người đàn ông mặc vest.
"Cái đm, con đàn bà đê tiện này!"
Nào ngờ người đàn ông mặc vest sau khi nghe thấy thế lập tức điên lên, nói với cô gái: "Cô nghĩ tôi mở ngân hàng à? Tôi chỉ vừa lập nghiệp được hai năm, còn nợ ngân hàng một khoản kia kìa, tôi đâu có tiền mà đi so thể diện với cô?"
"Mau về nhà với tôi, ở đây mất mặt ra!"
Người đàn ông mặc vest kéo cô gái chuẩn bị rời đi.
"Xin dừng bước!"
Lúc này, nhân viên bán hàng vội vàng bước tới ngăn hai người lại, cười với cô gái: "Cô ơi, cô chưa trả tiền".
Cô gái bất mãn nói: "Đồ tôi không lấy nữa, trả tiền cái gì, mau tránh ra!"
Người bán hàng mỉm cười và nói: "Xin lỗi cô, những sản phẩm này không thể trả lại được sau khi đã quét mã vạch".
"Biến, muốn ép mua ép bán à? Tôi nói không lấy nữa là không lấy nữa, mau tránh ra, một đứa nhân viên bán hàng quèn mà cũng dám khua tay múa chân với tôi à, có tin tôi dùng tiền đập chết cô không?”
Cô gái tức giận bừng bừng, không hề coi nhân viên bán hàng ra gì.
Nhân viên bán hàng nhìn chằm chằm cô gái trong vài giây, nhưng không hề tức giận mà lùi về phía sau vài bước, vẫn mỉm cười.
"Coi như biết điều!"
Cô gái lạnh lùng hừ một tiếng, cho rằng đối phương sợ rồi, vừa định rời đi, vài nhân viên an ninh vạm vỡ đột nhiên từ bên cạnh lao tới.
"Thưa cô, xin vui lòng thanh toán hóa đơn!"
Một nhân viên bảo vệ trầm giọng nói.
Những vệ sĩ này toát ra khí chất cứng rắn, cô gái có vẻ hơi chột dạ.
Người mặc vest vội vàng nói: "Mấy anh em, chuyện này là hiểu lầm thôi, vợ tôi không hiểu chuyện, phiền mấy anh sắp xếp một chút, giúp tôi thu lại mấy món này".
Bảo vệ lạnh lùng hừ một tiếng: "Xin lỗi, chúng tôi không quyết định được.
Nếu muốn trả hàng, xin hãy nói chuyện với ông chủ của chúng tôi".
Người đàn ông mặc vest nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, nói: "Ông chủ của các người là ai, tôi sẽ đích thân gọi điện thoại cho ông ta".
Nhân viên bảo vệ khoanh hai tay trước ngực, cười nói: "Ông chủ của chúng tôi là Nam Giang Vương, có cần tôi cung cấp số điện thoại của ông ấy không?"
Hít--
Nghe được ba chữ của Nam Giang Vương, những người đang xem xung quanh đột nhiên hít một hơi!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Người đàn ông mặc vest ngẩn ra, quay đầu lại nói với cô gái: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"Cô gái có vẻ hơi chột dạ nhưng nhiều người nhìn thấy như vậy cũng không giấu được nên vừa khóc vừa kể về chuyện vừa xảy ra."Chồng à, em không thể nuốt trôi cục tức này.Hai người này ỷ có tiền mà sỉ nhục em.Anh mau quẹt thẻ, so với bọn chúng đi!"Cô gái tủi thân kéo cánh tay của người đàn ông mặc vest."Cái đm, con đàn bà đê tiện này!"Nào ngờ người đàn ông mặc vest sau khi nghe thấy thế lập tức điên lên, nói với cô gái: "Cô nghĩ tôi mở ngân hàng à? Tôi chỉ vừa lập nghiệp được hai năm, còn nợ ngân hàng một khoản kia kìa, tôi đâu có tiền mà đi so thể diện với cô?""Mau về nhà với tôi, ở đây mất mặt ra!"Người đàn ông mặc vest kéo cô gái chuẩn bị rời đi."Xin dừng bước!"Lúc này, nhân viên bán hàng vội vàng bước tới ngăn hai người lại, cười với cô gái: "Cô ơi, cô chưa trả tiền".Cô gái bất mãn nói: "Đồ tôi không lấy nữa, trả tiền cái gì, mau tránh ra!"Người bán hàng mỉm cười và nói: "Xin lỗi cô, những sản phẩm này không thể trả lại được sau khi đã quét mã vạch"."Biến, muốn ép mua ép bán à? Tôi nói không lấy nữa là không lấy nữa, mau tránh ra, một đứa nhân viên bán hàng quèn mà cũng dám khua tay múa chân với tôi à, có tin tôi dùng tiền đập chết cô không?”Cô gái tức giận bừng bừng, không hề coi nhân viên bán hàng ra gì.Nhân viên bán hàng nhìn chằm chằm cô gái trong vài giây, nhưng không hề tức giận mà lùi về phía sau vài bước, vẫn mỉm cười."Coi như biết điều!"Cô gái lạnh lùng hừ một tiếng, cho rằng đối phương sợ rồi, vừa định rời đi, vài nhân viên an ninh vạm vỡ đột nhiên từ bên cạnh lao tới."Thưa cô, xin vui lòng thanh toán hóa đơn!"Một nhân viên bảo vệ trầm giọng nói.Những vệ sĩ này toát ra khí chất cứng rắn, cô gái có vẻ hơi chột dạ.Người mặc vest vội vàng nói: "Mấy anh em, chuyện này là hiểu lầm thôi, vợ tôi không hiểu chuyện, phiền mấy anh sắp xếp một chút, giúp tôi thu lại mấy món này".Bảo vệ lạnh lùng hừ một tiếng: "Xin lỗi, chúng tôi không quyết định được.Nếu muốn trả hàng, xin hãy nói chuyện với ông chủ của chúng tôi".Người đàn ông mặc vest nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, nói: "Ông chủ của các người là ai, tôi sẽ đích thân gọi điện thoại cho ông ta".Nhân viên bảo vệ khoanh hai tay trước ngực, cười nói: "Ông chủ của chúng tôi là Nam Giang Vương, có cần tôi cung cấp số điện thoại của ông ấy không?"Hít--Nghe được ba chữ của Nam Giang Vương, những người đang xem xung quanh đột nhiên hít một hơi!