“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 420: 420: Em Lạ Chỗ Nào
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Vợ, sao hôm nay em lạ vậy?"Trên đường, Diệp Vĩnh Khang kéo theo một chiếc vali đầy ngọc bích, nghi ngờ hỏi Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc nắm lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, cười nói: "Em lạ chỗ nào?"Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ nói: "Em ngày thường khá tiết kiệm, có khi anh tiêu nhiều tiền một tí cũng bị em nói mấy câu"."Nhưng hôm nay, tại sao em lại đi đấu với cô gái kia vậy, đây không phải phong cách của em?"Hạ Huyền Trúc quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Nếu là chuyện của em, em nhất định sẽ không vì loại chuyện này mà đi so tiền với người ta"."Nhưng em không thích nhìn người ta mắng anh.Chồng em chỉ có em mới được phép bắt nạt thôi, hôm nay dù có thế nào đi nữa thì em cũng không để chồng em mất mặt đâu!"Diệp Vĩnh Khang sững người, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng ấm áp.Nhìn Hạ Huyền Trúc, anh nhẹ nhàng nói: "Vợ à, anh có hai câu muốn nói với em"."Ừ, anh nói đi, có phải muốn cảm ơn em không?"Hạ Huyền Trúc mỉm cười.Diệp Vĩnh Khang gật đầu: "Ừ, anh không chỉ muốn cảm ơn em, anh còn phải cảm tạ thượng đế đã tìm cho anh một người vợ tốt như vậy.Đời này lấy được em là phúc lớn của anh đó"."Ừ, biết là tốt, về sau phải đối tốt với em đó".Hạ Huyền Trúc vươn tay nhẹ nhàng vuốt mũi Diệp Vĩnh Khang: "Thế câu thứ hai là gì?"Diệp Vĩnh Khang thở dài một tiếng, chỉ vào cái vali đầy ngọc bội, nói: "Tuy rằng vừa rồi em làm rất tốt, anh rất cảm động, nói cũng ngọt nữa, nhưng sau cũng vẫn là anh tự trả tiền mà, vợ à, em phải trả nợ cho anh đó!""Lươn lẹo!"Hạ Huyền Trúc vênh mặt, nói: "Gả gà theo gà, gả chó theo chó, gả cho nhà đại gia thì ngày nào cũng được hưởng phúc, về sau anh tiêu tiền, em ra vẻ, chúng ta liên thủ, tung hoành thiên hạ!"Diệp Vĩnh Khang sững sờ, đột nhiên cười rộ lên: "Không ngờ em lại nghĩ được thế, được, sau này anh bỏ tiền, em ra oai, chúng ta sẽ thành một cặp bài trùng, sát cánh cùng nhau như trong Thần Điêu Đại Hiệp vậy!""Ha ha, thế đâu có được, Dương Quá thiếu một cánh tay đó"."Cái này có là gì? Anh ta thiếu là thiếu cánh tay trái.Không ảnh hưởng đến hoạt động thông thường à nha"."Đồ xấu xa, có em ở đây anh còn cần dùng tay à?""Ha ha, cũng đúng!"Đôi bạn trẻ tay trong tay, vừa đi vừa cười nói, chả hề kiêng kị, tình yêu mặn nồng tỏa khắp xung quanh.Nam Giang là một thành phố bến tàu, món lẩu ở đây rất nổi tiếng.Hôm nay tâm trạng Trương Hoa Phương rất tốt, bà ta bình thường luôn keo kiệt giờ lại chọn một nhà hàng lẩu địa phương xa hoa nhất."Hôm nay đừng khách sáo, cứ ăn tẹt ga đi!"Trương Hoa Phương hào sảng nói.Vẻ mặt Hạ Đức Minh hưng phấn: "Thế thì cho hai phần sách bò…""Lớn đầu rồi chỉ biết ăn ăn.Gọi cho ông một phần khoai tây là được rồi.Cholesterol trong xách bò cao như vậy.Đừng ăn!"
"Vợ, sao hôm nay em lạ vậy?"
Trên đường, Diệp Vĩnh Khang kéo theo một chiếc vali đầy ngọc bích, nghi ngờ hỏi Hạ Huyền Trúc.
Hạ Huyền Trúc nắm lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, cười nói: "Em lạ chỗ nào?"
Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ nói: "Em ngày thường khá tiết kiệm, có khi anh tiêu nhiều tiền một tí cũng bị em nói mấy câu".
"Nhưng hôm nay, tại sao em lại đi đấu với cô gái kia vậy, đây không phải phong cách của em?"
Hạ Huyền Trúc quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Nếu là chuyện của em, em nhất định sẽ không vì loại chuyện này mà đi so tiền với người ta".
"Nhưng em không thích nhìn người ta mắng anh.
Chồng em chỉ có em mới được phép bắt nạt thôi, hôm nay dù có thế nào đi nữa thì em cũng không để chồng em mất mặt đâu!"
Diệp Vĩnh Khang sững người, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng ấm áp.
Nhìn Hạ Huyền Trúc, anh nhẹ nhàng nói: "Vợ à, anh có hai câu muốn nói với em".
"Ừ, anh nói đi, có phải muốn cảm ơn em không?"
Hạ Huyền Trúc mỉm cười.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu: "Ừ, anh không chỉ muốn cảm ơn em, anh còn phải cảm tạ thượng đế đã tìm cho anh một người vợ tốt như vậy.
Đời này lấy được em là phúc lớn của anh đó".
"Ừ, biết là tốt, về sau phải đối tốt với em đó".
Hạ Huyền Trúc vươn tay nhẹ nhàng vuốt mũi Diệp Vĩnh Khang: "Thế câu thứ hai là gì?"
Diệp Vĩnh Khang thở dài một tiếng, chỉ vào cái vali đầy ngọc bội, nói: "Tuy rằng vừa rồi em làm rất tốt, anh rất cảm động, nói cũng ngọt nữa, nhưng sau cũng vẫn là anh tự trả tiền mà, vợ à, em phải trả nợ cho anh đó!"
"Lươn lẹo!"
Hạ Huyền Trúc vênh mặt, nói: "Gả gà theo gà, gả chó theo chó, gả cho nhà đại gia thì ngày nào cũng được hưởng phúc, về sau anh tiêu tiền, em ra vẻ, chúng ta liên thủ, tung hoành thiên hạ!"
Diệp Vĩnh Khang sững sờ, đột nhiên cười rộ lên: "Không ngờ em lại nghĩ được thế, được, sau này anh bỏ tiền, em ra oai, chúng ta sẽ thành một cặp bài trùng, sát cánh cùng nhau như trong Thần Điêu Đại Hiệp vậy!"
"Ha ha, thế đâu có được, Dương Quá thiếu một cánh tay đó".
"Cái này có là gì? Anh ta thiếu là thiếu cánh tay trái.
Không ảnh hưởng đến hoạt động thông thường à nha".
"Đồ xấu xa, có em ở đây anh còn cần dùng tay à?"
"Ha ha, cũng đúng!"
Đôi bạn trẻ tay trong tay, vừa đi vừa cười nói, chả hề kiêng kị, tình yêu mặn nồng tỏa khắp xung quanh.
Nam Giang là một thành phố bến tàu, món lẩu ở đây rất nổi tiếng.
Hôm nay tâm trạng Trương Hoa Phương rất tốt, bà ta bình thường luôn keo kiệt giờ lại chọn một nhà hàng lẩu địa phương xa hoa nhất.
"Hôm nay đừng khách sáo, cứ ăn tẹt ga đi!"
Trương Hoa Phương hào sảng nói.
Vẻ mặt Hạ Đức Minh hưng phấn: "Thế thì cho hai phần sách bò…"
"Lớn đầu rồi chỉ biết ăn ăn.
Gọi cho ông một phần khoai tây là được rồi.
Cholesterol trong xách bò cao như vậy.
Đừng ăn!"
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Vợ, sao hôm nay em lạ vậy?"Trên đường, Diệp Vĩnh Khang kéo theo một chiếc vali đầy ngọc bích, nghi ngờ hỏi Hạ Huyền Trúc.Hạ Huyền Trúc nắm lấy cánh tay Diệp Vĩnh Khang, cười nói: "Em lạ chỗ nào?"Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ nói: "Em ngày thường khá tiết kiệm, có khi anh tiêu nhiều tiền một tí cũng bị em nói mấy câu"."Nhưng hôm nay, tại sao em lại đi đấu với cô gái kia vậy, đây không phải phong cách của em?"Hạ Huyền Trúc quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Nếu là chuyện của em, em nhất định sẽ không vì loại chuyện này mà đi so tiền với người ta"."Nhưng em không thích nhìn người ta mắng anh.Chồng em chỉ có em mới được phép bắt nạt thôi, hôm nay dù có thế nào đi nữa thì em cũng không để chồng em mất mặt đâu!"Diệp Vĩnh Khang sững người, trong lòng đột nhiên trở nên vô cùng ấm áp.Nhìn Hạ Huyền Trúc, anh nhẹ nhàng nói: "Vợ à, anh có hai câu muốn nói với em"."Ừ, anh nói đi, có phải muốn cảm ơn em không?"Hạ Huyền Trúc mỉm cười.Diệp Vĩnh Khang gật đầu: "Ừ, anh không chỉ muốn cảm ơn em, anh còn phải cảm tạ thượng đế đã tìm cho anh một người vợ tốt như vậy.Đời này lấy được em là phúc lớn của anh đó"."Ừ, biết là tốt, về sau phải đối tốt với em đó".Hạ Huyền Trúc vươn tay nhẹ nhàng vuốt mũi Diệp Vĩnh Khang: "Thế câu thứ hai là gì?"Diệp Vĩnh Khang thở dài một tiếng, chỉ vào cái vali đầy ngọc bội, nói: "Tuy rằng vừa rồi em làm rất tốt, anh rất cảm động, nói cũng ngọt nữa, nhưng sau cũng vẫn là anh tự trả tiền mà, vợ à, em phải trả nợ cho anh đó!""Lươn lẹo!"Hạ Huyền Trúc vênh mặt, nói: "Gả gà theo gà, gả chó theo chó, gả cho nhà đại gia thì ngày nào cũng được hưởng phúc, về sau anh tiêu tiền, em ra vẻ, chúng ta liên thủ, tung hoành thiên hạ!"Diệp Vĩnh Khang sững sờ, đột nhiên cười rộ lên: "Không ngờ em lại nghĩ được thế, được, sau này anh bỏ tiền, em ra oai, chúng ta sẽ thành một cặp bài trùng, sát cánh cùng nhau như trong Thần Điêu Đại Hiệp vậy!""Ha ha, thế đâu có được, Dương Quá thiếu một cánh tay đó"."Cái này có là gì? Anh ta thiếu là thiếu cánh tay trái.Không ảnh hưởng đến hoạt động thông thường à nha"."Đồ xấu xa, có em ở đây anh còn cần dùng tay à?""Ha ha, cũng đúng!"Đôi bạn trẻ tay trong tay, vừa đi vừa cười nói, chả hề kiêng kị, tình yêu mặn nồng tỏa khắp xung quanh.Nam Giang là một thành phố bến tàu, món lẩu ở đây rất nổi tiếng.Hôm nay tâm trạng Trương Hoa Phương rất tốt, bà ta bình thường luôn keo kiệt giờ lại chọn một nhà hàng lẩu địa phương xa hoa nhất."Hôm nay đừng khách sáo, cứ ăn tẹt ga đi!"Trương Hoa Phương hào sảng nói.Vẻ mặt Hạ Đức Minh hưng phấn: "Thế thì cho hai phần sách bò…""Lớn đầu rồi chỉ biết ăn ăn.Gọi cho ông một phần khoai tây là được rồi.Cholesterol trong xách bò cao như vậy.Đừng ăn!"