Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 421: 421: Một Tháng Lương Cũng Không Đủ Đâu

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trương Hoa Phương quát lớn, sau đó mỉm cười với Diệp Tiểu Trân: "Tiểu Trân, cháu muốn ăn gì, bà ngoại sẽ giúp cháu gọi món"."Bà ngoại, cháu muốn ăn sách bò".Diệp Tiểu Trân nói."Được rồi, bà ngoại gọi cho cháu năm phần luôn, đủ không?""Đủ rồi ạ, cám ơn bà ngoại!"Hạ Đức Minh bực bội nói: "Bà nó à, không phải bà vừa nói cholesterol trong sách bò cao sao…""Ông im đi, giờ tôi nói không cao đấy, ông muốn sao hả!""À, không có gì, tôi chỉ hỏi đại một câu thôi…"Trương Hiểu Đan ở một bên bị chọc cho cười ha ha, lúc cô ta còn nhỏ, bố mẹ đã ra ngoài làm ăn rồi, một năm chẳng về nhà được mấy lần, cho nên về cơ bản cô ta là do Trương Hoa Phương nuôi lớn.Vì vậy, Trương Hoa Phương không khác gì mẹ ruột của cô ta cả, cô ta dành phần lớn thời gian ở nhà của Trương Hoa Phương."Mẹ, bọn con về rồi!"Lúc này, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc cũng kéo vali, mỉm cười bước tới."Hai đứa đi đâu vậy, còn không về là đồ ăn hết mất đấy, mau ngồi xuống đi, xong còn kéo theo cái vali làm gì vậy?"Trương Hoa Phương nhìn chiếc vali, nghi ngờ hỏi."Mẹ, đây là Vĩnh Khang…"Hạ Huyền Trúc định nói rằng đây là món quà mà Diệp Vĩnh Khang đã chuẩn bị cho mẹ, khi mới nói được nửa chừng, giọng nói của một người phụ nữ đột nhiên vang lên bên cạnh: "Ồ, đây không phải là Trương Hoa Phương sao?”Quay đầu lại thì thấy, đó là một người phụ nữ trung niên đeo đầy vàng bạc, trang điểm đậm, uốn tóc gợn sóng, hơi mập, ở xa vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người."Bà được phết đấy, mặt trời mọc đằng tây hay sao mà hôm nay có thể gặp được bà ở đây thế".Người phụ nữ tóc gợn sóng nhìn Trương Hoa Phương mỉm cười.Trương Hoa Phương liếc nhìn người nọ, có vẻ như cũng không ưa người này, nói: "Hôm nay là ngày lễ, tôi dẫn người nhà đến đây ăn lẩu, không có gì là lạ chứ?"Người phụ nữ cười nói: "Không có gì lạ, chỉ là, Hoa Phương, chúng ta từng làm cùng một đơn vị, đừng nói là tôi không quan tâm đến bà"."Tôi biết điều kiện của gia đình bà.Nếu ăn một bữa ở đây, e là một tháng lương cũng không đủ đâu"."Làm người ấy mà, có bao nhiêu bản lĩnh thì làm bấy nhiêu chuyện lớn, cái loại chuyện giả vờ giàu sang này thôi đừng làm, đây là tôi quan tâm bà đấy".Sắc mặt Trương Hoa Phương sa sầm lại, khóe miệng giật giật vì tức giận.Người phụ nữ này là Vương Diễm Lệ, người đã từng làm việc trong cùng một đơn vị với Trương Hoa Phương, lúc đó Vương Diễm Lệ chỉ là một con dế chũi, suốt ngày đi theo sau bám đít Trương Hoa Phương.

Trương Hoa Phương quát lớn, sau đó mỉm cười với Diệp Tiểu Trân: "Tiểu Trân, cháu muốn ăn gì, bà ngoại sẽ giúp cháu gọi món".

"Bà ngoại, cháu muốn ăn sách bò".

Diệp Tiểu Trân nói.

"Được rồi, bà ngoại gọi cho cháu năm phần luôn, đủ không?"

"Đủ rồi ạ, cám ơn bà ngoại!"

Hạ Đức Minh bực bội nói: "Bà nó à, không phải bà vừa nói cholesterol trong sách bò cao sao…"

"Ông im đi, giờ tôi nói không cao đấy, ông muốn sao hả!"

"À, không có gì, tôi chỉ hỏi đại một câu thôi…"

Trương Hiểu Đan ở một bên bị chọc cho cười ha ha, lúc cô ta còn nhỏ, bố mẹ đã ra ngoài làm ăn rồi, một năm chẳng về nhà được mấy lần, cho nên về cơ bản cô ta là do Trương Hoa Phương nuôi lớn.

Vì vậy, Trương Hoa Phương không khác gì mẹ ruột của cô ta cả, cô ta dành phần lớn thời gian ở nhà của Trương Hoa Phương.

"Mẹ, bọn con về rồi!"

Lúc này, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc cũng kéo vali, mỉm cười bước tới.

"Hai đứa đi đâu vậy, còn không về là đồ ăn hết mất đấy, mau ngồi xuống đi, xong còn kéo theo cái vali làm gì vậy?"

Trương Hoa Phương nhìn chiếc vali, nghi ngờ hỏi.

"Mẹ, đây là Vĩnh Khang…"

Hạ Huyền Trúc định nói rằng đây là món quà mà Diệp Vĩnh Khang đã chuẩn bị cho mẹ, khi mới nói được nửa chừng, giọng nói của một người phụ nữ đột nhiên vang lên bên cạnh: "Ồ, đây không phải là Trương Hoa Phương sao?”

Quay đầu lại thì thấy, đó là một người phụ nữ trung niên đeo đầy vàng bạc, trang điểm đậm, uốn tóc gợn sóng, hơi mập, ở xa vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người.

"Bà được phết đấy, mặt trời mọc đằng tây hay sao mà hôm nay có thể gặp được bà ở đây thế".

Người phụ nữ tóc gợn sóng nhìn Trương Hoa Phương mỉm cười.

Trương Hoa Phương liếc nhìn người nọ, có vẻ như cũng không ưa người này, nói: "Hôm nay là ngày lễ, tôi dẫn người nhà đến đây ăn lẩu, không có gì là lạ chứ?"

Người phụ nữ cười nói: "Không có gì lạ, chỉ là, Hoa Phương, chúng ta từng làm cùng một đơn vị, đừng nói là tôi không quan tâm đến bà".

"Tôi biết điều kiện của gia đình bà.

Nếu ăn một bữa ở đây, e là một tháng lương cũng không đủ đâu".

"Làm người ấy mà, có bao nhiêu bản lĩnh thì làm bấy nhiêu chuyện lớn, cái loại chuyện giả vờ giàu sang này thôi đừng làm, đây là tôi quan tâm bà đấy".

Sắc mặt Trương Hoa Phương sa sầm lại, khóe miệng giật giật vì tức giận.

Người phụ nữ này là Vương Diễm Lệ, người đã từng làm việc trong cùng một đơn vị với Trương Hoa Phương, lúc đó Vương Diễm Lệ chỉ là một con dế chũi, suốt ngày đi theo sau bám đít Trương Hoa Phương.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Trương Hoa Phương quát lớn, sau đó mỉm cười với Diệp Tiểu Trân: "Tiểu Trân, cháu muốn ăn gì, bà ngoại sẽ giúp cháu gọi món"."Bà ngoại, cháu muốn ăn sách bò".Diệp Tiểu Trân nói."Được rồi, bà ngoại gọi cho cháu năm phần luôn, đủ không?""Đủ rồi ạ, cám ơn bà ngoại!"Hạ Đức Minh bực bội nói: "Bà nó à, không phải bà vừa nói cholesterol trong sách bò cao sao…""Ông im đi, giờ tôi nói không cao đấy, ông muốn sao hả!""À, không có gì, tôi chỉ hỏi đại một câu thôi…"Trương Hiểu Đan ở một bên bị chọc cho cười ha ha, lúc cô ta còn nhỏ, bố mẹ đã ra ngoài làm ăn rồi, một năm chẳng về nhà được mấy lần, cho nên về cơ bản cô ta là do Trương Hoa Phương nuôi lớn.Vì vậy, Trương Hoa Phương không khác gì mẹ ruột của cô ta cả, cô ta dành phần lớn thời gian ở nhà của Trương Hoa Phương."Mẹ, bọn con về rồi!"Lúc này, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc cũng kéo vali, mỉm cười bước tới."Hai đứa đi đâu vậy, còn không về là đồ ăn hết mất đấy, mau ngồi xuống đi, xong còn kéo theo cái vali làm gì vậy?"Trương Hoa Phương nhìn chiếc vali, nghi ngờ hỏi."Mẹ, đây là Vĩnh Khang…"Hạ Huyền Trúc định nói rằng đây là món quà mà Diệp Vĩnh Khang đã chuẩn bị cho mẹ, khi mới nói được nửa chừng, giọng nói của một người phụ nữ đột nhiên vang lên bên cạnh: "Ồ, đây không phải là Trương Hoa Phương sao?”Quay đầu lại thì thấy, đó là một người phụ nữ trung niên đeo đầy vàng bạc, trang điểm đậm, uốn tóc gợn sóng, hơi mập, ở xa vẫn có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người."Bà được phết đấy, mặt trời mọc đằng tây hay sao mà hôm nay có thể gặp được bà ở đây thế".Người phụ nữ tóc gợn sóng nhìn Trương Hoa Phương mỉm cười.Trương Hoa Phương liếc nhìn người nọ, có vẻ như cũng không ưa người này, nói: "Hôm nay là ngày lễ, tôi dẫn người nhà đến đây ăn lẩu, không có gì là lạ chứ?"Người phụ nữ cười nói: "Không có gì lạ, chỉ là, Hoa Phương, chúng ta từng làm cùng một đơn vị, đừng nói là tôi không quan tâm đến bà"."Tôi biết điều kiện của gia đình bà.Nếu ăn một bữa ở đây, e là một tháng lương cũng không đủ đâu"."Làm người ấy mà, có bao nhiêu bản lĩnh thì làm bấy nhiêu chuyện lớn, cái loại chuyện giả vờ giàu sang này thôi đừng làm, đây là tôi quan tâm bà đấy".Sắc mặt Trương Hoa Phương sa sầm lại, khóe miệng giật giật vì tức giận.Người phụ nữ này là Vương Diễm Lệ, người đã từng làm việc trong cùng một đơn vị với Trương Hoa Phương, lúc đó Vương Diễm Lệ chỉ là một con dế chũi, suốt ngày đi theo sau bám đít Trương Hoa Phương.

Chương 421: 421: Một Tháng Lương Cũng Không Đủ Đâu