“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 430: 430: Sao Cậu Lại Dính Líu Gì Đến Người Đó
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Vương Diễm Lệ không thể làm gì khác hơn ngoài việc bò qua ôm lấy đùi Diệp Vĩnh Khang cầu xin.“Cút!”Giày cao gót của Hạ Huyền Trúc đạp Vương Diễm Lệ qua một bên: “Không phải ban nãy bà nói chồng tôi là ăn trộm sao? Bà xin một tên trộm cái gì thế? Cút đi, có lời gì thì chờ gặp Nam Giang Vương rồi tự đi mà giải thích, chồng ơi, chúng ta đi thôi!”Dứt lời, Hạ Huyền Trúc kéo tay Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài.Cả nhà Vương Diễm Lệ xụi lơ dưới đất, khuôn mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng, lần này bọn họ coi như xong đời!“Tiểu Chí, con mau nghĩ cách, bằng không lần này mẹ con chúng ta xong đời rồi!”Vương Diễm Lệ lại gửi gắm hy vọng lên người con rể.“Tôi cảnh cáo bà đừng gọi lung tung, tôi và con gái bà chỉ mới tổ chức đám cưới thôi, còn chưa đi đăng ký kết hôn, vẫn chưa tính là vợ chồng”.“Sau này chuyện nhà các người không liên quan gì đến tôi hết, đừng đeo bám tôi!”Sau khi Tiểu Chí nói xong thì vội vàng tránh đi như tránh ôn thần, hai mẹ con nhà này gây họa lớn như vậy, có ngu mới không bỏ chạy!Cả nhà Trương Hoa Phương không ăn lẩu được nên chỉ đành đổi nhà hàng khác.Lúc Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đang chuẩn bị động đũa, Trương Hoa Phương đột nhiên lạnh lùng nói: "Hai đứa đặt đũa xuống, giải thích rõ ràng cho mẹ!"Diệp Vĩnh Khang khó hiểu hỏi: "Giải thích gì ạ?""Cậu nói xem phải giải thích gì nào!”Trương Hoa Phương chỉ tay vào vali nói: "Hơn ba mươi triệu tệ đấy, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?""Còn nữa, chuyện Nam Giang Vương là thế nào? Sao cậu lại dính líu gì đến người đó?"Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, đột nhiên nở nụ cười nói: “Mẹ, hình như con chưa bao giờ nói với mẹ, con là một người nghèo mà nhỉ”."Mấy năm trước ở nước ngoài, con đã kiếm được không ít tiền, ba mươi triệu tệ này thực sự không là gì đối với con cả”."Về phần Nam Giang Vương, lúc ở nước ngoài, ông ta chỉ là một đàn em của con thôi, con mua đồ ở chỗ ông ta thì đương nhiên ông ta sẽ không dám lấy tiền của con rồi”.Hạ Huyền Trúc cũng vội vàng mỉm cười giải thích: “Mẹ, Vĩnh Khang nói thật đấy.Bây giờ ở Giang Bắc, bọn con đang sống trong biệt thự, lái xe sang, thành lập công ty, thích mua gì thì mua”."À mẹ à, hay là bố mẹ đến Giang Bắc với chúng con đi.Bố mẹ đã vất vả suốt nửa đời người, cũng đến lúc được hưởng phúc rồi, hãy để con và Vĩnh Khang cùng nhau báo hiếu bố mẹ”.
Vương Diễm Lệ không thể làm gì khác hơn ngoài việc bò qua ôm lấy đùi Diệp Vĩnh Khang cầu xin.
“Cút!”
Giày cao gót của Hạ Huyền Trúc đạp Vương Diễm Lệ qua một bên: “Không phải ban nãy bà nói chồng tôi là ăn trộm sao? Bà xin một tên trộm cái gì thế? Cút đi, có lời gì thì chờ gặp Nam Giang Vương rồi tự đi mà giải thích, chồng ơi, chúng ta đi thôi!”
Dứt lời, Hạ Huyền Trúc kéo tay Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài.
Cả nhà Vương Diễm Lệ xụi lơ dưới đất, khuôn mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng, lần này bọn họ coi như xong đời!
“Tiểu Chí, con mau nghĩ cách, bằng không lần này mẹ con chúng ta xong đời rồi!”
Vương Diễm Lệ lại gửi gắm hy vọng lên người con rể.
“Tôi cảnh cáo bà đừng gọi lung tung, tôi và con gái bà chỉ mới tổ chức đám cưới thôi, còn chưa đi đăng ký kết hôn, vẫn chưa tính là vợ chồng”.
“Sau này chuyện nhà các người không liên quan gì đến tôi hết, đừng đeo bám tôi!”
Sau khi Tiểu Chí nói xong thì vội vàng tránh đi như tránh ôn thần, hai mẹ con nhà này gây họa lớn như vậy, có ngu mới không bỏ chạy!
Cả nhà Trương Hoa Phương không ăn lẩu được nên chỉ đành đổi nhà hàng khác.
Lúc Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đang chuẩn bị động đũa, Trương Hoa Phương đột nhiên lạnh lùng nói: "Hai đứa đặt đũa xuống, giải thích rõ ràng cho mẹ!"
Diệp Vĩnh Khang khó hiểu hỏi: "Giải thích gì ạ?"
"Cậu nói xem phải giải thích gì nào!”
Trương Hoa Phương chỉ tay vào vali nói: "Hơn ba mươi triệu tệ đấy, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"
"Còn nữa, chuyện Nam Giang Vương là thế nào? Sao cậu lại dính líu gì đến người đó?"
Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, đột nhiên nở nụ cười nói: “Mẹ, hình như con chưa bao giờ nói với mẹ, con là một người nghèo mà nhỉ”.
"Mấy năm trước ở nước ngoài, con đã kiếm được không ít tiền, ba mươi triệu tệ này thực sự không là gì đối với con cả”.
"Về phần Nam Giang Vương, lúc ở nước ngoài, ông ta chỉ là một đàn em của con thôi, con mua đồ ở chỗ ông ta thì đương nhiên ông ta sẽ không dám lấy tiền của con rồi”.
Hạ Huyền Trúc cũng vội vàng mỉm cười giải thích: “Mẹ, Vĩnh Khang nói thật đấy.
Bây giờ ở Giang Bắc, bọn con đang sống trong biệt thự, lái xe sang, thành lập công ty, thích mua gì thì mua”.
"À mẹ à, hay là bố mẹ đến Giang Bắc với chúng con đi.
Bố mẹ đã vất vả suốt nửa đời người, cũng đến lúc được hưởng phúc rồi, hãy để con và Vĩnh Khang cùng nhau báo hiếu bố mẹ”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Vương Diễm Lệ không thể làm gì khác hơn ngoài việc bò qua ôm lấy đùi Diệp Vĩnh Khang cầu xin.“Cút!”Giày cao gót của Hạ Huyền Trúc đạp Vương Diễm Lệ qua một bên: “Không phải ban nãy bà nói chồng tôi là ăn trộm sao? Bà xin một tên trộm cái gì thế? Cút đi, có lời gì thì chờ gặp Nam Giang Vương rồi tự đi mà giải thích, chồng ơi, chúng ta đi thôi!”Dứt lời, Hạ Huyền Trúc kéo tay Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài.Cả nhà Vương Diễm Lệ xụi lơ dưới đất, khuôn mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng, lần này bọn họ coi như xong đời!“Tiểu Chí, con mau nghĩ cách, bằng không lần này mẹ con chúng ta xong đời rồi!”Vương Diễm Lệ lại gửi gắm hy vọng lên người con rể.“Tôi cảnh cáo bà đừng gọi lung tung, tôi và con gái bà chỉ mới tổ chức đám cưới thôi, còn chưa đi đăng ký kết hôn, vẫn chưa tính là vợ chồng”.“Sau này chuyện nhà các người không liên quan gì đến tôi hết, đừng đeo bám tôi!”Sau khi Tiểu Chí nói xong thì vội vàng tránh đi như tránh ôn thần, hai mẹ con nhà này gây họa lớn như vậy, có ngu mới không bỏ chạy!Cả nhà Trương Hoa Phương không ăn lẩu được nên chỉ đành đổi nhà hàng khác.Lúc Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đang chuẩn bị động đũa, Trương Hoa Phương đột nhiên lạnh lùng nói: "Hai đứa đặt đũa xuống, giải thích rõ ràng cho mẹ!"Diệp Vĩnh Khang khó hiểu hỏi: "Giải thích gì ạ?""Cậu nói xem phải giải thích gì nào!”Trương Hoa Phương chỉ tay vào vali nói: "Hơn ba mươi triệu tệ đấy, cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?""Còn nữa, chuyện Nam Giang Vương là thế nào? Sao cậu lại dính líu gì đến người đó?"Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, đột nhiên nở nụ cười nói: “Mẹ, hình như con chưa bao giờ nói với mẹ, con là một người nghèo mà nhỉ”."Mấy năm trước ở nước ngoài, con đã kiếm được không ít tiền, ba mươi triệu tệ này thực sự không là gì đối với con cả”."Về phần Nam Giang Vương, lúc ở nước ngoài, ông ta chỉ là một đàn em của con thôi, con mua đồ ở chỗ ông ta thì đương nhiên ông ta sẽ không dám lấy tiền của con rồi”.Hạ Huyền Trúc cũng vội vàng mỉm cười giải thích: “Mẹ, Vĩnh Khang nói thật đấy.Bây giờ ở Giang Bắc, bọn con đang sống trong biệt thự, lái xe sang, thành lập công ty, thích mua gì thì mua”."À mẹ à, hay là bố mẹ đến Giang Bắc với chúng con đi.Bố mẹ đã vất vả suốt nửa đời người, cũng đến lúc được hưởng phúc rồi, hãy để con và Vĩnh Khang cùng nhau báo hiếu bố mẹ”.