Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 431: 431: Tôi Là Loại Người Tham Lam Tiền Bạc Sao

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Vừa dứt lời, Hạ Đức Minh đã vội vàng nói: "Không, không được, bố mẹ không thể đi Giang Bắc được, nếu bố đi thì bố sẽ mất công việc ở đây”.“Không có tiền đồ!"Trương Hoa Phương nhìn chằm chằm vào Hạ Đức Minh, giọng điệu tức giận nói: “Tôi thực sự không biết cả ngày ông nghĩ cái gì trong đầu nữa”."Việc đàng hoàng thì không làm, ngày nào cũng nghĩ đến việc đào mồ chôn tổ tiên của người ta, ông không sợ ngày nào đó sẽ rước ma vào nhà à?"Hạ Đức Minh lẩm bẩm: "Công việc của tôi là khảo cổ, không phải chuyện tiền bạc, nói với bà thì bà cũng chẳng hiểu.Dù sao tôi cũng rất yêu công việc này, sẽ không đi đâu cả!""Này, ông còn dám mạnh miệng nữa hả? Tiền tiêu vặt tháng sau của ông sẽ không còn nữa đâu!”"Vợ à, tốt xấu gì bà cũng phải đưa cho tôi tiền đi xe buýt chứ! ”"Không, sau này mỗi ngày ông tự đi bộ đi làm đi”.Diệp Vĩnh Khang ở bên cạnh bị hai người chọc cười tủm tỉm, anh cảm thấy bố vợ mẹ vợ thật đáng yêu."Huyền Trúc, Vĩnh Khang, bây giờ hai đứa đã có cuộc sống tốt đẹp, người làm mẹ như mẹ cũng hoàn toàn yên tâm”."Nhưng dù hai đứa có nhiều tiền hơn cũng không thể tiêu xài hoang phí, phải tiết kiệm một chút, bằng không cho dù núi vàng núi bạc cũng không đủ”."Mẹ sẽ không về Giang Bắc với hai đứa đâu.Bọn con rảnh rỗi thì dành thời gian đến thăm bố mẹ là được”."Nếu không, mẹ mà đi thì không có ai chăm sóc cho ông bố mọt sách của con đâu”.Nghe thấy vậy, Hạ Huyền Trúc cũng không gượng ép nữa mà gật đầu nói: "Vâng, con biết rồi ạ, sau này bọn con sẽ thường xuyên về thăm bố mẹ”.Diệp Vĩnh Khang cũng hùa theo: “Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Huyền Trúc và Tiểu Trân.Ngoài ra, mẹ hãy giữ lấy tấm thẻ này đi ạ, thường ngày muốn mua thì thì cứ mua, không đủ thì cứ việc nói với con”.Dứt lời, Diệp Vĩnh Khang móc ra một chiếc thẻ ngân hàng rồi đưa sang.Trương Hoa Phương liếc mắt nói: “Cậu coi thường ai đấy hả? Tôi là loại người tham lam tiền bạc sao?""Nhận lại đi, vợ chồng trẻ cứ từ từ tiết kiệm, bố mẹ lớn tuổi rồi, không cần tiêu nhiều tiền”.Diệp Vĩnh Khang không khỏi nhìn mẹ vợ bằng con mắt khác, suy nghĩ như vậy thật sự khiến người khác kính phục.

Vừa dứt lời, Hạ Đức Minh đã vội vàng nói: "Không, không được, bố mẹ không thể đi Giang Bắc được, nếu bố đi thì bố sẽ mất công việc ở đây”.

“Không có tiền đồ!"

Trương Hoa Phương nhìn chằm chằm vào Hạ Đức Minh, giọng điệu tức giận nói: “Tôi thực sự không biết cả ngày ông nghĩ cái gì trong đầu nữa”.

"Việc đàng hoàng thì không làm, ngày nào cũng nghĩ đến việc đào mồ chôn tổ tiên của người ta, ông không sợ ngày nào đó sẽ rước ma vào nhà à?"

Hạ Đức Minh lẩm bẩm: "Công việc của tôi là khảo cổ, không phải chuyện tiền bạc, nói với bà thì bà cũng chẳng hiểu.

Dù sao tôi cũng rất yêu công việc này, sẽ không đi đâu cả!"

"Này, ông còn dám mạnh miệng nữa hả? Tiền tiêu vặt tháng sau của ông sẽ không còn nữa đâu!”

"Vợ à, tốt xấu gì bà cũng phải đưa cho tôi tiền đi xe buýt chứ! ”

"Không, sau này mỗi ngày ông tự đi bộ đi làm đi”.

Diệp Vĩnh Khang ở bên cạnh bị hai người chọc cười tủm tỉm, anh cảm thấy bố vợ mẹ vợ thật đáng yêu.

"Huyền Trúc, Vĩnh Khang, bây giờ hai đứa đã có cuộc sống tốt đẹp, người làm mẹ như mẹ cũng hoàn toàn yên tâm”.

"Nhưng dù hai đứa có nhiều tiền hơn cũng không thể tiêu xài hoang phí, phải tiết kiệm một chút, bằng không cho dù núi vàng núi bạc cũng không đủ”.

"Mẹ sẽ không về Giang Bắc với hai đứa đâu.

Bọn con rảnh rỗi thì dành thời gian đến thăm bố mẹ là được”.

"Nếu không, mẹ mà đi thì không có ai chăm sóc cho ông bố mọt sách của con đâu”.

Nghe thấy vậy, Hạ Huyền Trúc cũng không gượng ép nữa mà gật đầu nói: "Vâng, con biết rồi ạ, sau này bọn con sẽ thường xuyên về thăm bố mẹ”.

Diệp Vĩnh Khang cũng hùa theo: “Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Huyền Trúc và Tiểu Trân.

Ngoài ra, mẹ hãy giữ lấy tấm thẻ này đi ạ, thường ngày muốn mua thì thì cứ mua, không đủ thì cứ việc nói với con”.

Dứt lời, Diệp Vĩnh Khang móc ra một chiếc thẻ ngân hàng rồi đưa sang.

Trương Hoa Phương liếc mắt nói: “Cậu coi thường ai đấy hả? Tôi là loại người tham lam tiền bạc sao?"

"Nhận lại đi, vợ chồng trẻ cứ từ từ tiết kiệm, bố mẹ lớn tuổi rồi, không cần tiêu nhiều tiền”.

Diệp Vĩnh Khang không khỏi nhìn mẹ vợ bằng con mắt khác, suy nghĩ như vậy thật sự khiến người khác kính phục.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Vừa dứt lời, Hạ Đức Minh đã vội vàng nói: "Không, không được, bố mẹ không thể đi Giang Bắc được, nếu bố đi thì bố sẽ mất công việc ở đây”.“Không có tiền đồ!"Trương Hoa Phương nhìn chằm chằm vào Hạ Đức Minh, giọng điệu tức giận nói: “Tôi thực sự không biết cả ngày ông nghĩ cái gì trong đầu nữa”."Việc đàng hoàng thì không làm, ngày nào cũng nghĩ đến việc đào mồ chôn tổ tiên của người ta, ông không sợ ngày nào đó sẽ rước ma vào nhà à?"Hạ Đức Minh lẩm bẩm: "Công việc của tôi là khảo cổ, không phải chuyện tiền bạc, nói với bà thì bà cũng chẳng hiểu.Dù sao tôi cũng rất yêu công việc này, sẽ không đi đâu cả!""Này, ông còn dám mạnh miệng nữa hả? Tiền tiêu vặt tháng sau của ông sẽ không còn nữa đâu!”"Vợ à, tốt xấu gì bà cũng phải đưa cho tôi tiền đi xe buýt chứ! ”"Không, sau này mỗi ngày ông tự đi bộ đi làm đi”.Diệp Vĩnh Khang ở bên cạnh bị hai người chọc cười tủm tỉm, anh cảm thấy bố vợ mẹ vợ thật đáng yêu."Huyền Trúc, Vĩnh Khang, bây giờ hai đứa đã có cuộc sống tốt đẹp, người làm mẹ như mẹ cũng hoàn toàn yên tâm”."Nhưng dù hai đứa có nhiều tiền hơn cũng không thể tiêu xài hoang phí, phải tiết kiệm một chút, bằng không cho dù núi vàng núi bạc cũng không đủ”."Mẹ sẽ không về Giang Bắc với hai đứa đâu.Bọn con rảnh rỗi thì dành thời gian đến thăm bố mẹ là được”."Nếu không, mẹ mà đi thì không có ai chăm sóc cho ông bố mọt sách của con đâu”.Nghe thấy vậy, Hạ Huyền Trúc cũng không gượng ép nữa mà gật đầu nói: "Vâng, con biết rồi ạ, sau này bọn con sẽ thường xuyên về thăm bố mẹ”.Diệp Vĩnh Khang cũng hùa theo: “Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Huyền Trúc và Tiểu Trân.Ngoài ra, mẹ hãy giữ lấy tấm thẻ này đi ạ, thường ngày muốn mua thì thì cứ mua, không đủ thì cứ việc nói với con”.Dứt lời, Diệp Vĩnh Khang móc ra một chiếc thẻ ngân hàng rồi đưa sang.Trương Hoa Phương liếc mắt nói: “Cậu coi thường ai đấy hả? Tôi là loại người tham lam tiền bạc sao?""Nhận lại đi, vợ chồng trẻ cứ từ từ tiết kiệm, bố mẹ lớn tuổi rồi, không cần tiêu nhiều tiền”.Diệp Vĩnh Khang không khỏi nhìn mẹ vợ bằng con mắt khác, suy nghĩ như vậy thật sự khiến người khác kính phục.

Chương 431: 431: Tôi Là Loại Người Tham Lam Tiền Bạc Sao