Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 433: 433: Tiêu Chuẩn Kép Gì Cơ

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Con không biết lúc đó mẹ đã buồn đến mức nào đâu.Mấy năm nay đã khiến con chịu ấm ức rồi, bây giờ nhìn các con sống tốt, mẹ cũng yên tâm hơn”."Sau này đừng làm việc quá sức, kiếm ít tiền thôi cũng được, cơm ăn ngày ba bữa, ngủ phải đủ giấc và đều đặn, còn nữa phải nhớ uống nhiều nước, đừng để kiệt sức! ”Có lẽ vì cảm thấy áy náy với Hạ Huyền Trúc bao năm qua nên mắt Trương Hoa Phương đỏ hoe, thủ thỉ một tràng dài, cuối cùng hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.Dứt lời, Trương Hoa Phương lại quay đầu về phía Diệp Vĩnh Khang: “Vĩnh Khang, tôi cũng có vài lời muốn nói với cậu! ”"Mẹ yên tâm, con biết cả mà”.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười ngắt lời: “Con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bản thân.Chắc chắn sẽ ăn cơm ngày ba bữa, ngủ đủ giấc và đều đặn, con cũng sẽ uống nhiều nước, con đảm bảo với mẹ sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt, mẹ yên tâm nhé!"Trương Hoa Phương đột nhiên trợn mắt nói: “Tôi yên tâm cái con khỉ, tôi chỉ muốn nói rằng sau này ở nhà, cậu chịu cực chịu khổ một chút, không có việc gì làm thì chịu khó làm việc nhà và trông con”."Cậu là đàn ông phải biết gánh vác trách nhiệm, dành nhiều thời gian chú trọng đến sự nghiệp, mệt một chút cũng chẳng sao, đừng lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến việc hưởng thụ"."Làm việc nhất định phải cố gắng chăm chỉ, đừng sợ tăng ca thức đêm, người ta có câu: Chịu cực khổ mới gặt hái được thành công, cậu nhớ chưa hả?”Diệp Vĩnh Khang chán nản, cười gượng nói: "Mẹ, con nhớ rồi, nhưng con muốn hỏi mẹ một câu, mẹ có biết thế nào gọi là tiêu chuẩn kép không ạ?”"Tiêu chuẩn kép gì cơ?"Trương Hoa Phương ngờ vực hỏi."Hi hi, không có gì ạ, con chỉ nói bâng quơ vậy thôi”.Diệp Vĩnh Khang khẽ cười, sau đó mới dẫn theo Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân rời đi.Trương Hoa Phương đứng tại chỗ dõi theo một lúc lâu, mãi đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt mới thở dài, dáng vẻ lưu luyến cầm thẻ ngân hàng ba trăm triệu tệ đi thẳng vào trung tâm thương mại.

"Con không biết lúc đó mẹ đã buồn đến mức nào đâu.

Mấy năm nay đã khiến con chịu ấm ức rồi, bây giờ nhìn các con sống tốt, mẹ cũng yên tâm hơn”.

"Sau này đừng làm việc quá sức, kiếm ít tiền thôi cũng được, cơm ăn ngày ba bữa, ngủ phải đủ giấc và đều đặn, còn nữa phải nhớ uống nhiều nước, đừng để kiệt sức! ”

Có lẽ vì cảm thấy áy náy với Hạ Huyền Trúc bao năm qua nên mắt Trương Hoa Phương đỏ hoe, thủ thỉ một tràng dài, cuối cùng hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.

Dứt lời, Trương Hoa Phương lại quay đầu về phía Diệp Vĩnh Khang: “Vĩnh Khang, tôi cũng có vài lời muốn nói với cậu! ”

"Mẹ yên tâm, con biết cả mà”.

Diệp Vĩnh Khang mỉm cười ngắt lời: “Con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bản thân.

Chắc chắn sẽ ăn cơm ngày ba bữa, ngủ đủ giấc và đều đặn, con cũng sẽ uống nhiều nước, con đảm bảo với mẹ sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt, mẹ yên tâm nhé!"

Trương Hoa Phương đột nhiên trợn mắt nói: “Tôi yên tâm cái con khỉ, tôi chỉ muốn nói rằng sau này ở nhà, cậu chịu cực chịu khổ một chút, không có việc gì làm thì chịu khó làm việc nhà và trông con”.

"Cậu là đàn ông phải biết gánh vác trách nhiệm, dành nhiều thời gian chú trọng đến sự nghiệp, mệt một chút cũng chẳng sao, đừng lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến việc hưởng thụ".

"Làm việc nhất định phải cố gắng chăm chỉ, đừng sợ tăng ca thức đêm, người ta có câu: Chịu cực khổ mới gặt hái được thành công, cậu nhớ chưa hả?”

Diệp Vĩnh Khang chán nản, cười gượng nói: "Mẹ, con nhớ rồi, nhưng con muốn hỏi mẹ một câu, mẹ có biết thế nào gọi là tiêu chuẩn kép không ạ?”

"Tiêu chuẩn kép gì cơ?"

Trương Hoa Phương ngờ vực hỏi.

"Hi hi, không có gì ạ, con chỉ nói bâng quơ vậy thôi”.

Diệp Vĩnh Khang khẽ cười, sau đó mới dẫn theo Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân rời đi.

Trương Hoa Phương đứng tại chỗ dõi theo một lúc lâu, mãi đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt mới thở dài, dáng vẻ lưu luyến cầm thẻ ngân hàng ba trăm triệu tệ đi thẳng vào trung tâm thương mại.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Con không biết lúc đó mẹ đã buồn đến mức nào đâu.Mấy năm nay đã khiến con chịu ấm ức rồi, bây giờ nhìn các con sống tốt, mẹ cũng yên tâm hơn”."Sau này đừng làm việc quá sức, kiếm ít tiền thôi cũng được, cơm ăn ngày ba bữa, ngủ phải đủ giấc và đều đặn, còn nữa phải nhớ uống nhiều nước, đừng để kiệt sức! ”Có lẽ vì cảm thấy áy náy với Hạ Huyền Trúc bao năm qua nên mắt Trương Hoa Phương đỏ hoe, thủ thỉ một tràng dài, cuối cùng hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.Dứt lời, Trương Hoa Phương lại quay đầu về phía Diệp Vĩnh Khang: “Vĩnh Khang, tôi cũng có vài lời muốn nói với cậu! ”"Mẹ yên tâm, con biết cả mà”.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười ngắt lời: “Con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bản thân.Chắc chắn sẽ ăn cơm ngày ba bữa, ngủ đủ giấc và đều đặn, con cũng sẽ uống nhiều nước, con đảm bảo với mẹ sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt, mẹ yên tâm nhé!"Trương Hoa Phương đột nhiên trợn mắt nói: “Tôi yên tâm cái con khỉ, tôi chỉ muốn nói rằng sau này ở nhà, cậu chịu cực chịu khổ một chút, không có việc gì làm thì chịu khó làm việc nhà và trông con”."Cậu là đàn ông phải biết gánh vác trách nhiệm, dành nhiều thời gian chú trọng đến sự nghiệp, mệt một chút cũng chẳng sao, đừng lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến việc hưởng thụ"."Làm việc nhất định phải cố gắng chăm chỉ, đừng sợ tăng ca thức đêm, người ta có câu: Chịu cực khổ mới gặt hái được thành công, cậu nhớ chưa hả?”Diệp Vĩnh Khang chán nản, cười gượng nói: "Mẹ, con nhớ rồi, nhưng con muốn hỏi mẹ một câu, mẹ có biết thế nào gọi là tiêu chuẩn kép không ạ?”"Tiêu chuẩn kép gì cơ?"Trương Hoa Phương ngờ vực hỏi."Hi hi, không có gì ạ, con chỉ nói bâng quơ vậy thôi”.Diệp Vĩnh Khang khẽ cười, sau đó mới dẫn theo Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân rời đi.Trương Hoa Phương đứng tại chỗ dõi theo một lúc lâu, mãi đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt mới thở dài, dáng vẻ lưu luyến cầm thẻ ngân hàng ba trăm triệu tệ đi thẳng vào trung tâm thương mại.

Chương 433: 433: Tiêu Chuẩn Kép Gì Cơ