Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 432: 432: Chờ Mẹ Nói Xong Đã!

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Được rồi mẹ, vậy con sẽ giữ lại ba trăm triệu tệ này, sau này nếu mẹ cần thì! ”"Chờ đã, cậu đang nói bao nhiêu?""Ba trăm triệu tệ ư?"Trương Hoa Phương sững sờ, đột nhiên duỗi tay nắm lấy thẻ ngân hàng, lẩm bẩm: "Được rồi, tôi sẽ giúp cậu bảo quản nó, bằng không mấy đứa tiêu xài hoang phí thì hết mất, cứ để mẹ giữ nó cho”.Trương Hoa Phương vừa nhét thẻ vào túi, vừa nóng lòng lấy điện thoại di động ra và gọi điện."Alo, Đông Mai à, tôi là Hoa Phương đây, lâu quá không gặp nhau, bà bảo mấy người Đại Xuân và Hạ Lạc, ngày mai tôi mời mấy bà đi ăn! Khách sạn gì năm sao ở ven biển đấy nhỉ, phòng riêng cao cấp nhất, đúng đúng đúng.Gọi cả Thu Nhã nữa nhé, chính là hoa khôi của lớp chúng ta ngày trước đấy”."Bà nói ai cơ? Viên Hoa à? Đúng đúng đúng, sao tôi lại quên mất ông ấy nhỉ, bà cũng gọi đi cùng luôn nhé.Đến lúc đó ông ấy và Thu Nhã cùng hát bài Một Nhành Mai, đó là ca khúc thành danh của hai người họ, ha ha ha, được, không gặp không về nhé”.Chuyến đi đến Nam Giang này rất vui vẻ, đặc biệt là mâu thuẫn giữa Hạ Huyền Trúc và bố mẹ cô trong nhiều năm đã được giải quyết triệt để, cuối cùng gia đình đã trở về bên nhau.Lúc rời đi, Trương Hoa Phương còn ôm chầm lấy Diệp Tiểu Trân rồi rơi nước mắt, đôi mắt của cô bé cũng ửng đỏ."Tiểu Trân, sau này nếu nhớ bà ngoại thì gọi điện cho bà nhé, phải ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ đấy, biết chưa nào?""Vâng, cháu biết rồi thưa bà, cháu nhất định sẽ nghe lời bố mẹ, đợi được nghỉ cháu sẽ tới thăm ông bà”.Trương Hoa Phương nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Tiểu Trân: “Ngoan, Tiểu Trân lên xe trước đi, bà nói với bố mẹ cháu vài câu”.Sau khi Diệp Tiểu Trân lên xe, Trương Hoa Phương gọi Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc tới bên cạnh."Huyền Trúc, mẹ có vài lời muốn nói với con”.Trương Hoa Phương nói."Mẹ, có chuyện gì, mẹ cứ nói đi, con đang nghe đây ạ”.Hạ Huyền Trúc nói.Trương Hoa Phương thở dài: “Sáu năm qua, là mẹ có lỗi với con, mẹ xin lỗi con! ”"Mẹ, đừng nói chuyện này nữa! ”"Chờ mẹ nói xong đã!"Trương Hoa Phương đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt tóc mái Hạ Huyền Trúc rồi than thở: “Con gái à, sáu năm trước con thật sự đã khiến mẹ rất tức giận”.

"Được rồi mẹ, vậy con sẽ giữ lại ba trăm triệu tệ này, sau này nếu mẹ cần thì! ”

"Chờ đã, cậu đang nói bao nhiêu?"

"Ba trăm triệu tệ ư?"

Trương Hoa Phương sững sờ, đột nhiên duỗi tay nắm lấy thẻ ngân hàng, lẩm bẩm: "Được rồi, tôi sẽ giúp cậu bảo quản nó, bằng không mấy đứa tiêu xài hoang phí thì hết mất, cứ để mẹ giữ nó cho”.

Trương Hoa Phương vừa nhét thẻ vào túi, vừa nóng lòng lấy điện thoại di động ra và gọi điện.

"Alo, Đông Mai à, tôi là Hoa Phương đây, lâu quá không gặp nhau, bà bảo mấy người Đại Xuân và Hạ Lạc, ngày mai tôi mời mấy bà đi ăn! Khách sạn gì năm sao ở ven biển đấy nhỉ, phòng riêng cao cấp nhất, đúng đúng đúng.

Gọi cả Thu Nhã nữa nhé, chính là hoa khôi của lớp chúng ta ngày trước đấy”.

"Bà nói ai cơ? Viên Hoa à? Đúng đúng đúng, sao tôi lại quên mất ông ấy nhỉ, bà cũng gọi đi cùng luôn nhé.

Đến lúc đó ông ấy và Thu Nhã cùng hát bài Một Nhành Mai, đó là ca khúc thành danh của hai người họ, ha ha ha, được, không gặp không về nhé”.

Chuyến đi đến Nam Giang này rất vui vẻ, đặc biệt là mâu thuẫn giữa Hạ Huyền Trúc và bố mẹ cô trong nhiều năm đã được giải quyết triệt để, cuối cùng gia đình đã trở về bên nhau.

Lúc rời đi, Trương Hoa Phương còn ôm chầm lấy Diệp Tiểu Trân rồi rơi nước mắt, đôi mắt của cô bé cũng ửng đỏ.

"Tiểu Trân, sau này nếu nhớ bà ngoại thì gọi điện cho bà nhé, phải ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ đấy, biết chưa nào?"

"Vâng, cháu biết rồi thưa bà, cháu nhất định sẽ nghe lời bố mẹ, đợi được nghỉ cháu sẽ tới thăm ông bà”.

Trương Hoa Phương nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Tiểu Trân: “Ngoan, Tiểu Trân lên xe trước đi, bà nói với bố mẹ cháu vài câu”.

Sau khi Diệp Tiểu Trân lên xe, Trương Hoa Phương gọi Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc tới bên cạnh.

"Huyền Trúc, mẹ có vài lời muốn nói với con”.

Trương Hoa Phương nói.

"Mẹ, có chuyện gì, mẹ cứ nói đi, con đang nghe đây ạ”.

Hạ Huyền Trúc nói.

Trương Hoa Phương thở dài: “Sáu năm qua, là mẹ có lỗi với con, mẹ xin lỗi con! ”

"Mẹ, đừng nói chuyện này nữa! ”

"Chờ mẹ nói xong đã!"

Trương Hoa Phương đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt tóc mái Hạ Huyền Trúc rồi than thở: “Con gái à, sáu năm trước con thật sự đã khiến mẹ rất tức giận”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… "Được rồi mẹ, vậy con sẽ giữ lại ba trăm triệu tệ này, sau này nếu mẹ cần thì! ”"Chờ đã, cậu đang nói bao nhiêu?""Ba trăm triệu tệ ư?"Trương Hoa Phương sững sờ, đột nhiên duỗi tay nắm lấy thẻ ngân hàng, lẩm bẩm: "Được rồi, tôi sẽ giúp cậu bảo quản nó, bằng không mấy đứa tiêu xài hoang phí thì hết mất, cứ để mẹ giữ nó cho”.Trương Hoa Phương vừa nhét thẻ vào túi, vừa nóng lòng lấy điện thoại di động ra và gọi điện."Alo, Đông Mai à, tôi là Hoa Phương đây, lâu quá không gặp nhau, bà bảo mấy người Đại Xuân và Hạ Lạc, ngày mai tôi mời mấy bà đi ăn! Khách sạn gì năm sao ở ven biển đấy nhỉ, phòng riêng cao cấp nhất, đúng đúng đúng.Gọi cả Thu Nhã nữa nhé, chính là hoa khôi của lớp chúng ta ngày trước đấy”."Bà nói ai cơ? Viên Hoa à? Đúng đúng đúng, sao tôi lại quên mất ông ấy nhỉ, bà cũng gọi đi cùng luôn nhé.Đến lúc đó ông ấy và Thu Nhã cùng hát bài Một Nhành Mai, đó là ca khúc thành danh của hai người họ, ha ha ha, được, không gặp không về nhé”.Chuyến đi đến Nam Giang này rất vui vẻ, đặc biệt là mâu thuẫn giữa Hạ Huyền Trúc và bố mẹ cô trong nhiều năm đã được giải quyết triệt để, cuối cùng gia đình đã trở về bên nhau.Lúc rời đi, Trương Hoa Phương còn ôm chầm lấy Diệp Tiểu Trân rồi rơi nước mắt, đôi mắt của cô bé cũng ửng đỏ."Tiểu Trân, sau này nếu nhớ bà ngoại thì gọi điện cho bà nhé, phải ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ đấy, biết chưa nào?""Vâng, cháu biết rồi thưa bà, cháu nhất định sẽ nghe lời bố mẹ, đợi được nghỉ cháu sẽ tới thăm ông bà”.Trương Hoa Phương nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Tiểu Trân: “Ngoan, Tiểu Trân lên xe trước đi, bà nói với bố mẹ cháu vài câu”.Sau khi Diệp Tiểu Trân lên xe, Trương Hoa Phương gọi Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc tới bên cạnh."Huyền Trúc, mẹ có vài lời muốn nói với con”.Trương Hoa Phương nói."Mẹ, có chuyện gì, mẹ cứ nói đi, con đang nghe đây ạ”.Hạ Huyền Trúc nói.Trương Hoa Phương thở dài: “Sáu năm qua, là mẹ có lỗi với con, mẹ xin lỗi con! ”"Mẹ, đừng nói chuyện này nữa! ”"Chờ mẹ nói xong đã!"Trương Hoa Phương đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt tóc mái Hạ Huyền Trúc rồi than thở: “Con gái à, sáu năm trước con thật sự đã khiến mẹ rất tức giận”.

Chương 432: 432: Chờ Mẹ Nói Xong Đã!