“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 438: 438: “chẳng Phải Em Rất Thích Ở Trên Đó Sao”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Vậy thì không được”.Hạ Huyền Trúc vội lắc đầu như trống bỏi: “Cơ thể Tĩnh Tĩnh yếu ớt, đùi còn không to bằng cánh tay của người đàn ông vạm vỡ này, nếu hai người họ ở bên nhau thật thì Tĩnh Tĩnh sẽ bị đè bẹp cho mà xem”.Diệp Vĩnh Khang bật cười thành tiếng: “Tĩnh Tĩnh cũng có thể học hỏi ở em mà”.Hạ Huyền Trúc khó hiểu nói: “Học em cái gì?”Diệp Vĩnh Khang nói: “Chẳng phải em rất thích ở trên đó sao?”Hạ Huyền Trúc sửng sốt, sau đó phản ứng lại mới đỏ mặt tía tai, bực bội nói: “Còn không phải anh nói là anh thích thế à, sau này em mặc kệ anh đấy”.Lúc này Diệp Tiểu Trân ngồi bên cạnh ngơ ngác không hiểu gì bỗng chớp đôi mắt to ngấn nước khó hiểu nói: “Bố mẹ đang nói chuyện gì thế ạ, sao con chẳng hiểu gì cả”.Con bé vừa nói thế, Hạ Huyền Trúc càng đỏ mặt hơn, lúc này mới nhớ ra Diệp Tiểu Trân vẫn còn đang ngồi bên cạnh.Lúc cô đang không biết nên giải thích thế nào thì Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Bố và mẹ đang nói về chuyện lái xe đó, mẹ con mà lái xe nhanh một chút là bố đuổi theo không kịp”.Diệp Tiểu Trân ngưỡng mộ nhìn Hạ Huyền Trúc: “Mẹ ơi, hóa ra mẹ lái xe đỉnh thế ạ?”Hạ Huyền Trúc xấu hổ đến mức ước gì có cái hố để chui xuống, nhưng cũng chỉ có thể căng da đầu nói: “Ừ ừ… cũng tạm được… Tiểu Trân, lần trước con thi được bao nhiêu điểm?”“Hừ!”Diệp Tiểu Trân tức giận bĩu môi nói: “Mẹ ơi, có phải mẹ rất thích đánh trống lảng không thế?”Diệp Vĩnh Khang đang lái xe ở phía trước vui vẻ bật cười thành tiếng.Dọc đường về nhà, cả nhà ba người cười đùa không ngớt, về đến nhà đã hơi mười giờ đêm.Hạ Huyền Trúc tắm rửa xong, mặc một bộ đồ ngủ tơ tằm, vừa lau tóc vừa bước ra từ trong phòng tắm.Nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đang ôm laptop ngồi trên sofa gõ bàn phím cạch cạch.“Chồng à, anh đang bận gì thế? Mau đi tắm đi, hôm nay ngủ sớm một chút”.Hạ Huyền Trúc nói.Diệp Vĩnh Khang nhìn màn hình máy tính, thuận miệng đáp: “Em ngủ trước đi, anh làm xong việc sẽ đến cưng chiều em”.“Biến, ai khiến anh cưng chiều, có đi ngủ không hả?”Hạ Huyền Trúc bực bội trợn mắt, sau đó thở phì phò đi vào phòng ngủ.
“Vậy thì không được”.
Hạ Huyền Trúc vội lắc đầu như trống bỏi: “Cơ thể Tĩnh Tĩnh yếu ớt, đùi còn không to bằng cánh tay của người đàn ông vạm vỡ này, nếu hai người họ ở bên nhau thật thì Tĩnh Tĩnh sẽ bị đè bẹp cho mà xem”.
Diệp Vĩnh Khang bật cười thành tiếng: “Tĩnh Tĩnh cũng có thể học hỏi ở em mà”.
Hạ Huyền Trúc khó hiểu nói: “Học em cái gì?”
Diệp Vĩnh Khang nói: “Chẳng phải em rất thích ở trên đó sao?”
Hạ Huyền Trúc sửng sốt, sau đó phản ứng lại mới đỏ mặt tía tai, bực bội nói: “Còn không phải anh nói là anh thích thế à, sau này em mặc kệ anh đấy”.
Lúc này Diệp Tiểu Trân ngồi bên cạnh ngơ ngác không hiểu gì bỗng chớp đôi mắt to ngấn nước khó hiểu nói: “Bố mẹ đang nói chuyện gì thế ạ, sao con chẳng hiểu gì cả”.
Con bé vừa nói thế, Hạ Huyền Trúc càng đỏ mặt hơn, lúc này mới nhớ ra Diệp Tiểu Trân vẫn còn đang ngồi bên cạnh.
Lúc cô đang không biết nên giải thích thế nào thì Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Bố và mẹ đang nói về chuyện lái xe đó, mẹ con mà lái xe nhanh một chút là bố đuổi theo không kịp”.
Diệp Tiểu Trân ngưỡng mộ nhìn Hạ Huyền Trúc: “Mẹ ơi, hóa ra mẹ lái xe đỉnh thế ạ?”
Hạ Huyền Trúc xấu hổ đến mức ước gì có cái hố để chui xuống, nhưng cũng chỉ có thể căng da đầu nói: “Ừ ừ… cũng tạm được… Tiểu Trân, lần trước con thi được bao nhiêu điểm?”
“Hừ!”
Diệp Tiểu Trân tức giận bĩu môi nói: “Mẹ ơi, có phải mẹ rất thích đánh trống lảng không thế?”
Diệp Vĩnh Khang đang lái xe ở phía trước vui vẻ bật cười thành tiếng.
Dọc đường về nhà, cả nhà ba người cười đùa không ngớt, về đến nhà đã hơi mười giờ đêm.
Hạ Huyền Trúc tắm rửa xong, mặc một bộ đồ ngủ tơ tằm, vừa lau tóc vừa bước ra từ trong phòng tắm.
Nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đang ôm laptop ngồi trên sofa gõ bàn phím cạch cạch.
“Chồng à, anh đang bận gì thế? Mau đi tắm đi, hôm nay ngủ sớm một chút”.
Hạ Huyền Trúc nói.
Diệp Vĩnh Khang nhìn màn hình máy tính, thuận miệng đáp: “Em ngủ trước đi, anh làm xong việc sẽ đến cưng chiều em”.
“Biến, ai khiến anh cưng chiều, có đi ngủ không hả?”
Hạ Huyền Trúc bực bội trợn mắt, sau đó thở phì phò đi vào phòng ngủ.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… “Vậy thì không được”.Hạ Huyền Trúc vội lắc đầu như trống bỏi: “Cơ thể Tĩnh Tĩnh yếu ớt, đùi còn không to bằng cánh tay của người đàn ông vạm vỡ này, nếu hai người họ ở bên nhau thật thì Tĩnh Tĩnh sẽ bị đè bẹp cho mà xem”.Diệp Vĩnh Khang bật cười thành tiếng: “Tĩnh Tĩnh cũng có thể học hỏi ở em mà”.Hạ Huyền Trúc khó hiểu nói: “Học em cái gì?”Diệp Vĩnh Khang nói: “Chẳng phải em rất thích ở trên đó sao?”Hạ Huyền Trúc sửng sốt, sau đó phản ứng lại mới đỏ mặt tía tai, bực bội nói: “Còn không phải anh nói là anh thích thế à, sau này em mặc kệ anh đấy”.Lúc này Diệp Tiểu Trân ngồi bên cạnh ngơ ngác không hiểu gì bỗng chớp đôi mắt to ngấn nước khó hiểu nói: “Bố mẹ đang nói chuyện gì thế ạ, sao con chẳng hiểu gì cả”.Con bé vừa nói thế, Hạ Huyền Trúc càng đỏ mặt hơn, lúc này mới nhớ ra Diệp Tiểu Trân vẫn còn đang ngồi bên cạnh.Lúc cô đang không biết nên giải thích thế nào thì Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Bố và mẹ đang nói về chuyện lái xe đó, mẹ con mà lái xe nhanh một chút là bố đuổi theo không kịp”.Diệp Tiểu Trân ngưỡng mộ nhìn Hạ Huyền Trúc: “Mẹ ơi, hóa ra mẹ lái xe đỉnh thế ạ?”Hạ Huyền Trúc xấu hổ đến mức ước gì có cái hố để chui xuống, nhưng cũng chỉ có thể căng da đầu nói: “Ừ ừ… cũng tạm được… Tiểu Trân, lần trước con thi được bao nhiêu điểm?”“Hừ!”Diệp Tiểu Trân tức giận bĩu môi nói: “Mẹ ơi, có phải mẹ rất thích đánh trống lảng không thế?”Diệp Vĩnh Khang đang lái xe ở phía trước vui vẻ bật cười thành tiếng.Dọc đường về nhà, cả nhà ba người cười đùa không ngớt, về đến nhà đã hơi mười giờ đêm.Hạ Huyền Trúc tắm rửa xong, mặc một bộ đồ ngủ tơ tằm, vừa lau tóc vừa bước ra từ trong phòng tắm.Nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đang ôm laptop ngồi trên sofa gõ bàn phím cạch cạch.“Chồng à, anh đang bận gì thế? Mau đi tắm đi, hôm nay ngủ sớm một chút”.Hạ Huyền Trúc nói.Diệp Vĩnh Khang nhìn màn hình máy tính, thuận miệng đáp: “Em ngủ trước đi, anh làm xong việc sẽ đến cưng chiều em”.“Biến, ai khiến anh cưng chiều, có đi ngủ không hả?”Hạ Huyền Trúc bực bội trợn mắt, sau đó thở phì phò đi vào phòng ngủ.