Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 439: 439: “xem Ra Tên Cao To Sức Lực Đáng Sợ Này Là Người Đột Biến Thật”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang tiếp tục gõ bàn phím, trên màn hình là một một trang web có màu nền là màu đen, phông chữ bên trong toàn là màu đỏ của máu, trông hơi kinh dị.Đây là một trang web ẩn mà chỉ có cực kỳ ít người mới có thể đăng nhập vào.Trên đó không phải là giao dịch đen tối, cũng không phải là hoạt động bất hợp pháp gì.Nói chính xác trang web này chỉ ghi chép hồ sơ của mấy người khá kỳ lạ.Chẳng qua nếu để người bình thường nhìn thấy hồ sơ của những người này, chắc chắn tam quan của họ sẽ bị phá vỡ.Thế nên dù ở bất kỳ đâu tuyệt đối không công khai trang web này.Sau khi tìm kiếm trên đó khoảng mười phút, một hồ sơ được đánh dấu là “thể chất tái sinh” hiện ra trước mắt Diệp Vĩnh Khang.Phần hồ sơ này ghi chép lại một người đã mất trong thế kỷ trước, thể chất của người này rất đặc biệt, tế bào của ông ta mạnh gấp mấy chục lần người thường, hơn nữa còn có khả năng tái sinh siêu việt lạ thường.Hiểu theo cách thông thường thì là người này bẩm sinh đã có sức mạnh ghê gớm, hơn nữa sau khi bị thương lại có khả năng tự chữa lành đáng sợ.Điều kiện để tạo nên “thể chất tái sinh” cực kỳ khắc nghiệt, phải thỏa mãn rất nhiều điều kiện đặc thù có xác suất cực nhỏ để DNA sinh ra đột biến.Ngoài “thể chất tái sinh” còn có rất nhiều thể chất đặc biệt sau khi DNA bị đột biến, chẳng hạn như có người còn có thể nhảy không gian trong khoảng cách một đến hai mét, cũng chính là dịch chuyển tức thời trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.Những người có thể chất đặc biệt này được gọi là người đột biến.Họ là một quần thể của thế giới con người, tất cả hồ sơ và tài liệu của họ đều được mã hóa rất nghiêm ngặt, bởi vì một khi công khai ra ngoài sẽ gây hoảng loạn và hoang mang cho xã hội.Hôm nay ở trạm thu phí Nam Giang, Triệu Đại Lực có thể ấn chặt xe hơi bằng tay khiến Diệp Vĩnh Khang vô cùng kinh ngạc.Sau đó qua cuộc nói chuyện với Triệu Đại Lực, anh mới biết được đối phương chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt nào, hơn nữa anh ta có thể chịu được vết thương nặng mà người bình thường không thể chịu được,lại có thể tự chữa khỏi hoàn toàn trong chưa đến hai ngày.Hiện tượng kỳ lạ này làm Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nghĩ đến ba chữ “người đột biến”.“Xem ra tên cao to sức lực đáng sợ này là người đột biến thật”.

Diệp Vĩnh Khang tiếp tục gõ bàn phím, trên màn hình là một một trang web có màu nền là màu đen, phông chữ bên trong toàn là màu đỏ của máu, trông hơi kinh dị.

Đây là một trang web ẩn mà chỉ có cực kỳ ít người mới có thể đăng nhập vào.

Trên đó không phải là giao dịch đen tối, cũng không phải là hoạt động bất hợp pháp gì.

Nói chính xác trang web này chỉ ghi chép hồ sơ của mấy người khá kỳ lạ.

Chẳng qua nếu để người bình thường nhìn thấy hồ sơ của những người này, chắc chắn tam quan của họ sẽ bị phá vỡ.

Thế nên dù ở bất kỳ đâu tuyệt đối không công khai trang web này.

Sau khi tìm kiếm trên đó khoảng mười phút, một hồ sơ được đánh dấu là “thể chất tái sinh” hiện ra trước mắt Diệp Vĩnh Khang.

Phần hồ sơ này ghi chép lại một người đã mất trong thế kỷ trước, thể chất của người này rất đặc biệt, tế bào của ông ta mạnh gấp mấy chục lần người thường, hơn nữa còn có khả năng tái sinh siêu việt lạ thường.

Hiểu theo cách thông thường thì là người này bẩm sinh đã có sức mạnh ghê gớm, hơn nữa sau khi bị thương lại có khả năng tự chữa lành đáng sợ.

Điều kiện để tạo nên “thể chất tái sinh” cực kỳ khắc nghiệt, phải thỏa mãn rất nhiều điều kiện đặc thù có xác suất cực nhỏ để DNA sinh ra đột biến.

Ngoài “thể chất tái sinh” còn có rất nhiều thể chất đặc biệt sau khi DNA bị đột biến, chẳng hạn như có người còn có thể nhảy không gian trong khoảng cách một đến hai mét, cũng chính là dịch chuyển tức thời trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.

Những người có thể chất đặc biệt này được gọi là người đột biến.

Họ là một quần thể của thế giới con người, tất cả hồ sơ và tài liệu của họ đều được mã hóa rất nghiêm ngặt, bởi vì một khi công khai ra ngoài sẽ gây hoảng loạn và hoang mang cho xã hội.

Hôm nay ở trạm thu phí Nam Giang, Triệu Đại Lực có thể ấn chặt xe hơi bằng tay khiến Diệp Vĩnh Khang vô cùng kinh ngạc.

Sau đó qua cuộc nói chuyện với Triệu Đại Lực, anh mới biết được đối phương chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt nào, hơn nữa anh ta có thể chịu được vết thương nặng mà người bình thường không thể chịu được,lại có thể tự chữa khỏi hoàn toàn trong chưa đến hai ngày.

Hiện tượng kỳ lạ này làm Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nghĩ đến ba chữ “người đột biến”.

“Xem ra tên cao to sức lực đáng sợ này là người đột biến thật”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Diệp Vĩnh Khang tiếp tục gõ bàn phím, trên màn hình là một một trang web có màu nền là màu đen, phông chữ bên trong toàn là màu đỏ của máu, trông hơi kinh dị.Đây là một trang web ẩn mà chỉ có cực kỳ ít người mới có thể đăng nhập vào.Trên đó không phải là giao dịch đen tối, cũng không phải là hoạt động bất hợp pháp gì.Nói chính xác trang web này chỉ ghi chép hồ sơ của mấy người khá kỳ lạ.Chẳng qua nếu để người bình thường nhìn thấy hồ sơ của những người này, chắc chắn tam quan của họ sẽ bị phá vỡ.Thế nên dù ở bất kỳ đâu tuyệt đối không công khai trang web này.Sau khi tìm kiếm trên đó khoảng mười phút, một hồ sơ được đánh dấu là “thể chất tái sinh” hiện ra trước mắt Diệp Vĩnh Khang.Phần hồ sơ này ghi chép lại một người đã mất trong thế kỷ trước, thể chất của người này rất đặc biệt, tế bào của ông ta mạnh gấp mấy chục lần người thường, hơn nữa còn có khả năng tái sinh siêu việt lạ thường.Hiểu theo cách thông thường thì là người này bẩm sinh đã có sức mạnh ghê gớm, hơn nữa sau khi bị thương lại có khả năng tự chữa lành đáng sợ.Điều kiện để tạo nên “thể chất tái sinh” cực kỳ khắc nghiệt, phải thỏa mãn rất nhiều điều kiện đặc thù có xác suất cực nhỏ để DNA sinh ra đột biến.Ngoài “thể chất tái sinh” còn có rất nhiều thể chất đặc biệt sau khi DNA bị đột biến, chẳng hạn như có người còn có thể nhảy không gian trong khoảng cách một đến hai mét, cũng chính là dịch chuyển tức thời trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.Những người có thể chất đặc biệt này được gọi là người đột biến.Họ là một quần thể của thế giới con người, tất cả hồ sơ và tài liệu của họ đều được mã hóa rất nghiêm ngặt, bởi vì một khi công khai ra ngoài sẽ gây hoảng loạn và hoang mang cho xã hội.Hôm nay ở trạm thu phí Nam Giang, Triệu Đại Lực có thể ấn chặt xe hơi bằng tay khiến Diệp Vĩnh Khang vô cùng kinh ngạc.Sau đó qua cuộc nói chuyện với Triệu Đại Lực, anh mới biết được đối phương chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt nào, hơn nữa anh ta có thể chịu được vết thương nặng mà người bình thường không thể chịu được,lại có thể tự chữa khỏi hoàn toàn trong chưa đến hai ngày.Hiện tượng kỳ lạ này làm Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nghĩ đến ba chữ “người đột biến”.“Xem ra tên cao to sức lực đáng sợ này là người đột biến thật”.

Chương 439: 439: “xem Ra Tên Cao To Sức Lực Đáng Sợ Này Là Người Đột Biến Thật”