“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 441: 441: “người Có Bị Sao Không”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Việc thi công dự án khu sản nghiệp hừng hực khí thế, công nhân gần như làm việc không ngừng nghỉ suốt hai mươi tư giờ.Tối ngày hôm nay, trên công trường vẫn đèn đuốc sáng rực, những công nhân chăm chỉ ai làm việc người đó, tất cả đều tuần tự chỉnh tề.Rầm ầm!Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, một móng cọc đang thi công bất ngờ sụp xuống, mấy công nhân bị rơi vào trong một cái hố sâu mấy chục mét, nháy mắt đã bị đống vật liệu xây dựng đổ ụp lên người.Quản lý dự án đang có mặt để chỉ huy sợ tới độ mặt mày biến sắc, đây là một sự cố công trình vô cùng nghiêm trọng!“Mau, mau gọi điện thoại cho sếp Hạ!”Ngay cả giọng của quản lý dự án cũng lạc đi.Lúc này, Hạ Huyền Trúc đang ở nhà xử lý một bản văn kiện, lúc nhận được điện thoại cô cũng hoảng sợ tới mức mặt mày trắng bệch: “Mấy người bảo vệ cho tốt hiện trường, tôi tới ngay bây giờ đây!”“Vợ à, sao thế em?”Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy dáng vẻ này của Hạ Huyền Trúc thì vội vàng hỏi.“Công trường xảy ra chuyện lớn rồi!”“A? Anh đi cùng với em!”Hai người lái xe như bay đến công trường, từ xa đã nhìn thấy một đám công nhân đang đứng chật kín xung quanh móng cọc và bàn tán xôn xao.“Sếp Hạ, cuối cùng thì cô cũng tới rồi, chuyện này…”Quản lý dự án nhìn thấy Hạ Huyền Trúc thì vội vàng chạy tới.“Người có bị sao không?”Điều Hạ Huyền Trúc quan tâm nhất chính là an nguy của công nhân.Quản lý dự án thở dài, chỉ vào rãnh nền đã bị đủ các loại vật liệu xây dựng lấp kín: “Bảy người đều đang bị vùi lấp ở bên trong”.Mặt Hạ Huyền Trúc biến sắc: “Vậy còn ngây ra đấy làm gì, mau cứu người ra đi!”Quản lý dự án khẽ lắc đầu: “Rãnh nền sâu mấy chục mét, dù có đưa được người ra ngoài thì chắc chắn chỉ còn là mấy cái xác”.“Cái gì?”Hạ Huyền Trúc nghe thấy vậy, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, hai chân mềm nhũn, loạng choạng lùi về sau mấy bước, suýt ngã xuống nền đất.
Việc thi công dự án khu sản nghiệp hừng hực khí thế, công nhân gần như làm việc không ngừng nghỉ suốt hai mươi tư giờ.
Tối ngày hôm nay, trên công trường vẫn đèn đuốc sáng rực, những công nhân chăm chỉ ai làm việc người đó, tất cả đều tuần tự chỉnh tề.
Rầm ầm!
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, một móng cọc đang thi công bất ngờ sụp xuống, mấy công nhân bị rơi vào trong một cái hố sâu mấy chục mét, nháy mắt đã bị đống vật liệu xây dựng đổ ụp lên người.
Quản lý dự án đang có mặt để chỉ huy sợ tới độ mặt mày biến sắc, đây là một sự cố công trình vô cùng nghiêm trọng!
“Mau, mau gọi điện thoại cho sếp Hạ!”
Ngay cả giọng của quản lý dự án cũng lạc đi.
Lúc này, Hạ Huyền Trúc đang ở nhà xử lý một bản văn kiện, lúc nhận được điện thoại cô cũng hoảng sợ tới mức mặt mày trắng bệch: “Mấy người bảo vệ cho tốt hiện trường, tôi tới ngay bây giờ đây!”
“Vợ à, sao thế em?”
Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy dáng vẻ này của Hạ Huyền Trúc thì vội vàng hỏi.
“Công trường xảy ra chuyện lớn rồi!”
“A? Anh đi cùng với em!”
Hai người lái xe như bay đến công trường, từ xa đã nhìn thấy một đám công nhân đang đứng chật kín xung quanh móng cọc và bàn tán xôn xao.
“Sếp Hạ, cuối cùng thì cô cũng tới rồi, chuyện này…”
Quản lý dự án nhìn thấy Hạ Huyền Trúc thì vội vàng chạy tới.
“Người có bị sao không?”
Điều Hạ Huyền Trúc quan tâm nhất chính là an nguy của công nhân.
Quản lý dự án thở dài, chỉ vào rãnh nền đã bị đủ các loại vật liệu xây dựng lấp kín: “Bảy người đều đang bị vùi lấp ở bên trong”.
Mặt Hạ Huyền Trúc biến sắc: “Vậy còn ngây ra đấy làm gì, mau cứu người ra đi!”
Quản lý dự án khẽ lắc đầu: “Rãnh nền sâu mấy chục mét, dù có đưa được người ra ngoài thì chắc chắn chỉ còn là mấy cái xác”.
“Cái gì?”
Hạ Huyền Trúc nghe thấy vậy, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, hai chân mềm nhũn, loạng choạng lùi về sau mấy bước, suýt ngã xuống nền đất.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Việc thi công dự án khu sản nghiệp hừng hực khí thế, công nhân gần như làm việc không ngừng nghỉ suốt hai mươi tư giờ.Tối ngày hôm nay, trên công trường vẫn đèn đuốc sáng rực, những công nhân chăm chỉ ai làm việc người đó, tất cả đều tuần tự chỉnh tề.Rầm ầm!Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, một móng cọc đang thi công bất ngờ sụp xuống, mấy công nhân bị rơi vào trong một cái hố sâu mấy chục mét, nháy mắt đã bị đống vật liệu xây dựng đổ ụp lên người.Quản lý dự án đang có mặt để chỉ huy sợ tới độ mặt mày biến sắc, đây là một sự cố công trình vô cùng nghiêm trọng!“Mau, mau gọi điện thoại cho sếp Hạ!”Ngay cả giọng của quản lý dự án cũng lạc đi.Lúc này, Hạ Huyền Trúc đang ở nhà xử lý một bản văn kiện, lúc nhận được điện thoại cô cũng hoảng sợ tới mức mặt mày trắng bệch: “Mấy người bảo vệ cho tốt hiện trường, tôi tới ngay bây giờ đây!”“Vợ à, sao thế em?”Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy dáng vẻ này của Hạ Huyền Trúc thì vội vàng hỏi.“Công trường xảy ra chuyện lớn rồi!”“A? Anh đi cùng với em!”Hai người lái xe như bay đến công trường, từ xa đã nhìn thấy một đám công nhân đang đứng chật kín xung quanh móng cọc và bàn tán xôn xao.“Sếp Hạ, cuối cùng thì cô cũng tới rồi, chuyện này…”Quản lý dự án nhìn thấy Hạ Huyền Trúc thì vội vàng chạy tới.“Người có bị sao không?”Điều Hạ Huyền Trúc quan tâm nhất chính là an nguy của công nhân.Quản lý dự án thở dài, chỉ vào rãnh nền đã bị đủ các loại vật liệu xây dựng lấp kín: “Bảy người đều đang bị vùi lấp ở bên trong”.Mặt Hạ Huyền Trúc biến sắc: “Vậy còn ngây ra đấy làm gì, mau cứu người ra đi!”Quản lý dự án khẽ lắc đầu: “Rãnh nền sâu mấy chục mét, dù có đưa được người ra ngoài thì chắc chắn chỉ còn là mấy cái xác”.“Cái gì?”Hạ Huyền Trúc nghe thấy vậy, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, hai chân mềm nhũn, loạng choạng lùi về sau mấy bước, suýt ngã xuống nền đất.